Chương 51: Con Lại Mọc Óc Rồi, Chú Ăn Nhanh Đi
Ngô Vĩnh Toàn bị cảnh tượng đột ngột dọa cho ngã sõng soài: “Chú chú chú, chú…”
Tiểu Cường cười hề hề, đứng dậy với một tư thế hết sức quái dị. Ngô Vĩnh Toàn nhìn mặt Tiểu Cường, lăn lộn bò dậy, vừa la hét vừa bò về phía xe.
“Chú Ngô định đi đâu thế?”
Nhìn thấy đôi chân chắn trước mặt, Ngô Vĩnh Toàn không dám ngẩng đầu, vùi đầu vào đầu gối: “Chú, chú, chú là người hay ma?”
“Tôi á?”
“Tôi bị chú đánh chết, đầu còn bị chú khoét một lỗ to, chú nói tôi là người hay ma?”
Ngô Vĩnh Toàn run bắn cả người, đi đêm lắm có ngày gặp ma, cuối cùng cũng thấy ma thật rồi.
Bị Tiểu Cường dọa một trận, cơn đau đầu của hắn cũng biến mất, nhưng hắn chẳng thể nào vui nổi.
Trì Ưu đứng nhìn từ xa, Tiểu Cường cười hề hề: “Chú Ngô, tặng chú.”
Ngô Vĩnh Toàn bị ép phải ngước lên, liền thấy Tiểu Cường một tay vặn đầu mình xuống, rồi nhét vào lòng hắn.
“Chú Ngô, chú ôm đầu cháu mà ăn đi, ăn kiểu này tiện hơn.”
Cái đầu trong lòng há miệng đóng mở, còn bảo hắn mau thưởng thức nó. Ngô Vĩnh Toàn sợ hãi vứt đầu Tiểu Cường ra, bò sang một bên.
“Chú, chú không ăn nữa, đừng, đừng lại đây!”
“Không được đâu chú Ngô, óc cháu đã bị chú đập vỡ rồi, chú mau nhìn mô não tươi ngon đầy nước này đi, không ăn nhanh là không còn tươi đâu.”
“Không ăn, không ăn, chú không ăn!”
Ngô Vĩnh Toàn đứng dậy cắm đầu chạy, nhưng dù chạy tới đâu, cái đầu cũng chặn đường hắn, còn một mực bảo hắn mau ăn đi.
Hàng rào tâm lý từng chút bị phá vỡ, Ngô Vĩnh Toàn quỳ sụp xuống đất: “Tiểu Cường! Chú thực sự biết sai rồi, cháu muốn thế nào mới tha cho chú, cho chú một đường sống thì nói đi!”
“Hay cháu muốn mạng chú thì động thủ nhanh lên, chú chịu hết nổi rồi, cho chú chết quách đi cho xong!”
Ngô Vĩnh Toàn cầu xin và cầu chết nhanh như vậy là điều mọi người không ngờ tới. Cư dân mạng là Tiểu Cường thật nhập vai, còn đang dạy Tiểu Cường giả cách dọa Ngô Vĩnh Toàn trên màn đạn, thấy cảnh này tức đến nỗi đập đùi, nghìn vạn lời nói gom lại thành một câu: đừng để Ngô Vĩnh Toàn thoát dễ dàng.
Tiểu Cường ôm đầu mình tới cạnh Ngô Vĩnh Toàn ngồi xổm xuống. Ngô Vĩnh Toàn không còn đường lui, chỉ biết cúi thấp đầu nhắm chặt mắt, không thèm nhìn Tiểu Cường một cái.
“Bố ơi.”
??
Ngô Vĩnh Toàn giật mình ngẩng đầu: “Tiểu Bảo?!”
Hắn ngây người nhìn cô bé đang ngồi xổm trước mặt, cô bé khoảng mười tuổi, mặc váy liền anh đào nhỏ, hai tay chống cằm nhìn Ngô Vĩnh Toàn với vẻ mặt ngây thơ: “Bố ơi sao bố còn ở đây không về nhà?”
Ngô Vĩnh Toàn bỗng đỏ hoe mắt, đôi bàn tay lấm lem đầy bụi bẩn hú hồ lau vào trong áo, hắn nhìn cô bé với ánh mắt như tìm lại được của quý, run run đưa tay sờ lên mặt cô bé.
“Tiểu Bảo, Tiểu Bảo, con của bố, bố nhớ con lắm, nhớ mẹ con lắm.”
Cô bé cọ cọ vào lòng bàn tay hắn: “Con và mẹ cũng nhớ bố lắm, vậy bố có muốn tới ở cùng tụi con không?”
Ngô Vĩnh Toàn rùng mình một cái, vội rụt tay về, nhìn cô bé đầy cảnh giác.
“Không, mày không phải Tiểu Bảo, Tiểu Bảo và mẹ nó chết lâu rồi! Mày là Tiểu Cường! Mày lừa tao! Mày là Tiểu Cường, không phải Tiểu Bảo của tao!”
Ngô Vĩnh Toàn gầm lên giận dữ, ném tất cả những gì vớ được trong tầm tay vào người cô bé.
Đá, gỗ, bùn đất đều đập lên người cô bé, một hòn đá sắc nhọn làm vỡ đầu Tiểu Bảo, máu chảy đầm đìa.
Cư dân mạng xem video hơi hoang mang. Theo lý, cô bé và mẹ cô ấy cũng bị Ngô Vĩnh Toàn giết, nhưng nhìn thái độ của hắn, có vẻ không giống hắn ra tay. Nỗi nhớ nhung trên mặt hắn không giống giả tạo, nhất thời mọi người đều đoán có hung thủ khác.
Tiểu Bảo liếm máu ở khóe miệng, cười toe: “Bố ơi, con là Tiểu Bảo mà.”
Cô bé xoay đầu mình xuống, như dâng bảo vật đưa tới trước mặt Ngô Vĩnh Toàn đang hoảng sợ: “Bố nhìn này, đây là bộ não bố thích nhất, bố ăn lại đi, ăn xong bố sẽ biết con có phải Tiểu Bảo không.”
“Lần trước bố ăn có nói óc con mềm hơn óc mẹ, hơn cả người khác, rất ngon. Nhanh lên, con lại mọc óc rồi, bố ăn đi, bố ăn đi!”
“Á á á, cút đi, mày cút ngay cho tao!”
Ngô Vĩnh Toàn hất đầu Tiểu Bảo ra. Đầu Tiểu Bảo lăn vào đống gạch vụn, dính đầy bụi bẩn. Tiểu Bảo không nói một lời, quay người đi nhặt đầu mình lên.
Khoảnh khắc quay người, dáng người Tiểu Bảo từ từ biến đổi, Ngô Vĩnh Toàn lại gào lên thảm thiết.
“Anh ơi.”
Lần này là vợ hắn, Tiểu Lưu. Ngô Vĩnh Toàn trơ mắt nhìn cô ấy đặt đầu trở lại cổ, từng bước tiến về phía mình.
“Đừng lại đây, cô đừng lại đây, cút, cút đi!”
“Anh lại phát bệnh rồi, em là vợ anh, chúng ta là người một nhà, anh bảo em cút, em cút đi đâu được?”
Ngô Vĩnh Toàn ôm đầu co ro trong góc, hận không thể chui vào tường để không nhìn thấy gì nữa.
“Anh nhìn kìa, anh lại đau đến run người rồi. Nếu anh không muốn ăn óc Tiểu Bảo, thì ăn của em đi.”
“Cút! Cút! Cút đi! Tao không ăn, tao không ăn của ai hết!”
“Không ăn sao được? Có vẻ anh không thích của em, vậy anh xem của người khác đi. Tụi em đều tới cả rồi, mà tụi em cũng có óc mới rồi, hôm nay nhất định sẽ cho anh ăn đã.”
Thế nào là đều tới cả rồi?
Ngô Vĩnh Toàn không thể tin vào tai mình. Hắn quay đầu nhìn, chỉ một cái liếc đã khiến hắn phát ra tiếng thét chói tai.
Người, rất nhiều người tự tay vặn đầu mình xuống ôm trong lòng, tất cả đều nhìn chằm chằm vào hắn.
Ánh mắt mỗi người hắn đều có ấn tượng, đó là… ánh mắt cuối cùng của họ trước khi bị hắn giết chết.
Ác nhân sợ ma dữ, lúc giết người hắn không sợ, cứ nghĩ họ là gà là được, nhưng ma dữ, mà tới chục con ma dữ, hắn hoàn toàn không phải đối thủ, nên hắn sợ rồi.
Ánh mắt cầu cứu của Ngô Vĩnh Toàn đặt lên vợ Tiểu Lưu và con gái Tiểu Bảo, bây giờ chỉ có hai người họ mới giúp hắn giữ mạng được.
“Vợ, Tiểu Bảo, hai, hai người lại đây, anh có chuyện muốn nói.”
Tiểu Bảo nhảy chân sáo tới bên hắn: “Bố nói đi.”
Tiểu Lưu gật đầu: “Nói đi, em và Tiểu Bảo đều nghe đây.”
Ngô Vĩnh Toàn nuốt nước bọt: “Anh có chút chuyện riêng muốn nói với hai mẹ con, hai người có thể bảo họ đi trước được không?”
Tiểu Cường bước ra từ đám đông cười nói: “Chú Ngô, chú khách sáo quá, đều là người quen cả, có chuyện gì tụi cháu không được nghe sao?”
Những người khác phụ họa:
“Đúng đúng, lão Ngô, anh quên hai ta từng là đồng nghiệp cùng làm việc à?”
“Nhìn tôi này, tôi là tài xế taxi chở anh hồi đó, chúng ta nói chuyện suốt cả đường, anh còn gọi tôi là chú em cơ mà.”
Ai cũng nói, Ngô Vĩnh Toàn bịt đầu bịt tai. Tiểu Lưu đưa tay sờ lên đầu hắn, trong lúc Ngô Vĩnh Toàn cứng đờ tại chỗ, cô ấy bất lực thở dài.
“Anh vẫn như ngày xưa, làm việc gì cũng không nghĩ tới cảm nhận của người khác, làm sai cũng chưa từng xin lỗi.”
Ngô Vĩnh Toàn như ngộ ra điều gì, hắn nhanh nhẹn quỳ xuống đất, vừa dập đầu vừa hét to xin lỗi, cầu xin mọi người tha thứ, còn hứa đủ thứ sẽ đốt vàng mã cúng bái, thậm chí còn bảo sẽ giúp chăm sóc gia đình mọi người.
