Chương 98: Đàn lợn nổi điên, uy phong lợn dữ
“Bệnh viện, đúng rồi, bệnh viện!”
Chị Lam hốt hoảng chạy vào phòng tìm điện thoại định gọi 120. Tín hiệu ở đây vốn dĩ đã chẳng tốt, hôm nay lại còn xảy ra chuyện lớn thế này mà chẳng có tí sóng nào, đúng là quỷ quái mà.
“Làm sao đây, làm sao đây, hu hu, cái tín hiệu chết tiệt chạy đi đâu rồi, mày ra đây mau!”
Mò mẫm hồi lâu vẫn không gọi được, chị Lam đành nhét điện thoại vào túi quần, chạy vào phòng ngủ lấy chìa khóa xe ba bánh. Gọi cấp cứu không được, vậy thì tự lái xe đưa người đi bệnh viện!
Chị Lam lái xe ba bánh đến dưới mái che. Ý tưởng thì tốt đấy, nhưng chị đã đánh giá thấp cân nặng của Lam Quân. Dù dùng hết sức bình sinh, chị vẫn không thể nhấc nổi Lam Quân đang hôn mê ra khỏi mái che.
Thấy máu từ chỗ đứt lìa của Lam Quân chảy ra nhuộm đỏ mặt đất, chị vừa thút thít vừa tìm một sợi dây thừng buộc lên trên vết thương của Lam Quân, hy vọng cầm máu.
【Chậc chậc, nữ ma đầu này cũng yêu chồng ghê nhỉ?】
【Hừ, cảnh tượng cảm động thế này mà tao chẳng thấy xúc động tí nào, chỉ hận là cái máy xay thịt lúc nãy sao không nghiền nát Lam Quân luôn đi!】
Chị Lam mệt đến đổ mồ hôi, sức lực cũng chẳng còn bao nhiêu. Chị ngồi phịch xuống bên cạnh Lam Quân, ngẩn người. Chị nghĩ, tay phải của Lam Quân đã đứt, sau này nhiều việc không làm được, một mình chị đàn bà làm sao mà nuôi nổi cái trại lợn này?
Cũng tại anh ta nữa, cái máy xay thịt mua bao nhiêu năm, dùng bao nhiêu năm chưa từng gặp sự cố, sao lần này lại…
Không đúng!
Chị Lam nhìn vào lòng bàn tay nứt nẻ, cháy đen của mình, tim đập thình thịch. Không phải như vậy, không thể như vậy được. Có kẻ đang giở trò quỷ, nhất định là có kẻ đang giở trò quỷ!
Chị ngẩng đầu nhìn quanh: “Cái thằng người đen vừa nãy, có phải mày đang giở trò quỷ không?!”
“Ra đây! Mày ra đây cho tao!”
Gào mãi chẳng thấy ai trả lời, chị Lam lau nước mắt đứng dậy. Chị phải thử lại lần nữa, nếu không được thì đành tự lái xe đi tìm người về giúp.
Hai phút sau, chị Lam nổ máy xe ba bánh, nói với Lam Quân đang hôn mê: “Chị đi tìm người về ngay, anh cố gắng chịu thêm một lát.”
Xe ba bánh ầm ầm chạy đi chưa đầy năm phút, cư dân mạng đồng loạt trợn tròn mắt nhìn đàn lợn đang náo loạn.
Máy quay lia sang đàn lợn. Mấy chục con lợn như mắc chứng điên cuồng, dùng mõm cào đất. Phân lợn và bùn đất chất đống bao nhiêu năm bị chúng ủi lên. Chẳng mấy chốc, những cư dân mạng tinh mắt đã thấy mấy khúc xương bị ủi ra.
Đàn lợn ủi ra những bộ xương người chôn vùi dưới đống phân và bùn đất, rồi mới lao vào húc cổng. Nhưng cổng làm bằng sắt, húc mấy cái vẫn không vỡ. Trong lúc mọi người đang đoán xem cổng còn trụ được bao lâu, một con lợn béo ú lấy đà từ khoảng đất trống, nhảy lên tường rồi vọt ra ngoài chuồng.
Con lợn này là lợn đực giống to xác. Nó khụt khịt mũi, quay người chạy về phía Lam Quân.
【WTF, con này chẳng lẽ định đi ăn thịt Lam Quân à?】
【Chắc chắn rồi, lợn ăn thịt người đấy. Chị Lam nên mừng vì chạy nhanh, không thì cả đàn lợn vây lại, có mấy mạng cũng không đủ chạy.】
【Kinh, kinh quá. Nhưng mà Lam Quân đáng đời.】
Con lợn nhanh chóng chạy đến bên Lam Quân. Nó ngửi ngửi Lam Quân, rồi liếm lên mặt hắn hai cái. Mùi quen thuộc, thèm quá!
Lam Quân lơ mơ cảm thấy mặt như bị cái gì đó liếm, vừa hôi vừa nhầy nhụa. Hắn mở mắt ra, một cái đầu lợn bẩn thỉu với cái mõm to tướng làm hắn hét lên một tiếng, lăn sang bên cạnh.
“Xì, đau, đau quá…”
Lam Quân tỉnh táo lại, cúi nhìn cánh tay cụt tím tái, lại ngước lên nhìn con lợn béo đang lắc lư mông bước về phía mình.
“Vợ! Vợ ơi!”
Hắn ngồi dưới đất, lần đầu tiên nhìn con lợn mình nuôi từ góc độ này. Hắn chưa bao giờ biết lợn lại có sức đe dọa lớn đến vậy. Miệng nó nhai nhai, hắn nghi ngờ nó muốn ăn thịt mình.
Lam Quân vô cùng yếu ớt, gọi chị Lam chẳng thấy trả lời, tức đến hoa mắt chóng mặt.
Đúng lúc này, tiếng va đập bên tai khiến hắn quay đầu nhìn, và thấy một cảnh tượng kinh hoàng: đàn lợn đang húc tung cánh cổng sắt, và tất cả đều đang nhìn chằm chằm vào hắn.
Ánh mắt của chúng hắn quá quen thuộc. Mấy con này đói đến phát điên, mỗi lần thấy hắn đi cho ăn là có ánh mắt như thế.
Thế nên, chúng coi hắn là thức ăn của chúng ư?!
Kết luận đó làm Lam Quân hoảng sợ. Hắn không biết chị Lam đã làm gì khiến đàn lợn nổi điên, nhưng hắn biết lúc này mình chắc chắn không phải đối thủ của chúng.
Hắn vớ cây rìu bên cạnh để tự vệ, loạng choạng đứng dậy chạy ra ngoài. Vừa chạy được vài mét, hắn bỗng lao về phía trước, úp mặt xuống đất.
Con lợn béo lao tới với lực như một chiếc xe tải. Lam Quân kinh hãi ngẩng khuôn mặt đầy máu lên nhìn phía sau.
“A, buông ra, buông ra!”
Cánh tay cụt của Lam Quân bị con lợn béo ngoạm chặt, vừa lắc đầu vừa xé. Lam Quân vừa kêu thảm thiết vừa bất lực nhìn con lợn xé thịt mình nuốt vào bụng.
Máu đã cầm lại bắt đầu chảy ra. Mắt con lợn béo đỏ ngầu, há miệng cắn thẳng vào vai Lam Quân. Đau đớn tột cùng khiến Lam Quân nghiến răng, cố gắng cầm chặt rìu chém vào đầu lợn.
Đầu lợn bị chém mấy nhát, máu chảy đầm đìa. Hành động của Lam Quân cũng chọc giận con lợn béo. Nó giơ hai chân trước lên đạp thẳng vào ngực Lam Quân. Lam Quân ngã nhào, phun máu, rìu rơi xuống đất.
Cùng lúc đó, lại có thêm mấy con lợn béo trong đàn nhảy qua tường, vượt ngục thành công, lao tới. Tiếng khụt khịt không ngừng vang lên bên tai Lam Quân đang choáng váng. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng tay chân mình bị lợn ngoạm và xé.
Chị Lam lái xe chạy chưa đầy năm cây số, lòng bất an, luôn cảm thấy có chuyện khủng khiếp sắp xảy ra. Muốn đến chỗ có người thì phải mấy chục cây số nữa. Chị nhìn ra vùng đất hoang vắng mênh mông, rồi quay đầu tăng ga về nhà.
Trực giác trong lòng thật sự rất tệ, chị phải về xem thế nào.
Khi chị đến trại lợn, cảnh tượng trước mắt khiến chị khuỵu chân, ngã khỏi xe ba bánh.
Một bên là đàn lợn không ngừng húc cổng, một bên là mấy con lợn béo đầy máu đang quây quần gặm nhấm, gặm nhấm chồng chị. Chị ngây người nhìn quần áo bị xé rách vứt sang một bên, không phát ra nổi âm thanh nào.
Mấy con lợn béo đã đỏ mắt phát hiện ra chị Lam. Chúng quay người, thở hổn hển về phía chị. Lúc này chị Lam mới có cơ hội nhìn rõ tình trạng của Lam Quân.
Lam Quân đã chết, chết dưới miệng lợn, chết không toàn thây, bị gặm đến nỗi không còn ra hình người. Nhìn một lần là sẽ gặp ác mộng.
Chị đã từng giết người, cũng từng làm nhiều chuyện mà người khác cho là kinh khủng, nhưng cảnh tượng Lam Quân lâu rồi mới khiến chị cảm thấy sợ hãi, rùng rợn và buồn nôn.
Chị Lam quỳ xuống đất nôn thốc nôn tháo. Ánh mắt liếc thấy con lợn béo đang tiến về phía mình, chị liếc nhìn thi thể Lam Quân lần cuối, đứng dậy trèo lên xe ba bánh.
Đàn lợn nổi điên chắc chắn có liên quan đến thằng người đen. Lam Quân chết rồi, nhưng chị còn chưa muốn chết. Vì vậy chị phải chạy, không thể để lợn đuổi kịp.
Chị Lam nổ máy, quay đầu xe, nghiến răng, mắt không chớp lái xe lao ra ngoài.
Xe ba bánh chạy rất nhanh, nhưng lợn còn nhanh hơn. Chưa kịp ra khỏi cổng trại lợn, ở góc cua đã có hai con lợn béo xông ra chặn đường chị.
