Chương 59: Người thử nghiệm đầu tiên
Tô Thanh Uyển và Trương Nhất Hằng gần như giơ tay cùng lúc.
Hai cánh tay đưa lên song song giữa không trung, như hai mầm xuân nôn nóng phá đất.
Họ không hề do dự.
Không, phải nói là họ chẳng cần do dự.
Tô Thanh Uyển và Trương Nhất Hằng không phải dị năng giả, không có nỗi lo phải dùng tinh hạch để thăng cấp. Mỗi ngày đào được bao nhiêu tinh hạch, trừ phần ăn ở, còn lại đều để dành trong thẻ.
Vốn tưởng đời mình cứ thế mà qua, được dưỡng già trong khách sạn đã là phúc phần lớn nhất giữa thời tận thế, nào dám mơ xa hơn.
Nhưng bây giờ, ông chủ nói người thường cũng có thể trở thành dị năng giả.
Có thể chạy nhanh hơn, sống lâu hơn, không còn phải trốn sau lớp phòng hộ.
Đương nhiên họ phải thử.
Nhưng mười người nhà họ Giang Thành Đông lại không may mắn như vậy.
Mấy hôm trước, xác sống quanh khách sạn vốn không nhiều. Ngoài Diệp Trì Mộ và Lâm Bạch Cáp, những người khác trong khách sạn đều tập trung ở cửa thu thập tinh hạch, mỗi người chia được rất ít, chưa kể xác suất ra tinh hạch còn phụ thuộc vào may mắn.
Mười người một đoàn, mỗi ngày tốn khá nhiều tích phân, trong đó còn năm dị năng giả cần tinh hạch để thăng cấp, vốn chẳng có chút dư dả nào, ngày tháng trôi qua chật vật.
Hôm nay nhờ đám người ở nhà máy đồ hộp kéo theo một đợt xác sống nhỏ, bọn họ mới khá hơn chút, nhưng cũng không đủ để mua thuốc cho năm người còn lại, chỉ đủ ba ống.
Cho ai?
Giang Thành Đông không cần nghĩ ngợi, mở miệng nói ngay: “Cho bọn trẻ thử.”
Khương Lệ đứng bên cạnh chồng, không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.
Tuổi bọn họ rồi, có giác tỉnh được hay không còn phải nói khác, dù có giác tỉnh, sau này lấy đâu ra tinh hạch để thăng cấp?
Bọn trẻ đang độ tuổi phát triển tài năng, đưa tinh hạch cho chúng mới là dùng vào chỗ cần.
Nhưng bọn trẻ lại không nghĩ vậy.
“Không được.” Giang Dữ là người lên tiếng đầu tiên, giọng hiếm khi cứng rắn: “Cha mẹ, cha mẹ phải thử trước.”
“Đúng vậy!” Cố Tử An nối lời: “Chú thím thử trước đi, tụi con sẽ cố gắng để mọi người đều giác tỉnh.”
Tám đứa trẻ vây thành một vòng, người nào người nấy tranh nhau nói, khiến hai vợ chồng đỏ hoe cả mắt.
Cuối cùng không biết ai khởi xướng, trực tiếp kéo tay, cứng rắn nhấc bốn cánh tay của hai người lên.
“Ông chủ, chúng tôi đăng ký!”
Giang Thành Đông bị giữ chặt tay, không thể động đậy.
Nhìn những gương mặt nghiêm túc đến mức gần như cố chấp của bọn trẻ, cổ họng ông nghẹn lại, cuối cùng không nói thêm lời từ chối nào nữa.
Chỉ là khóe mắt, đỏ hơn lúc nãy.
Phía nhà máy đồ hộp không ai giơ tay, những người đủ tinh hạch đều đang chờ xem kết quả.
Là ngựa hay là lừa, dắt ra dạo một vòng là biết ngay.
Ngôn Nhất đẩy chiếc máy đến mép quầy lễ tân, đầu ngón tay chạm vào khu vực cảm ứng nhỏ bằng bàn tay phía trên.
“Quẹt thẻ trước đã.”
Tô Thanh Uyển nhìn chiếc máy trông rất công nghệ cao, vẻ kích động trên mặt không kìm được, là người đầu tiên bước lên, dùng mu bàn tay trái quẹt một cái.
Sau đó nhấn nút 【Xác nhận mua】 hiện trên màn hình.
‘Cạch’ một tiếng nhẹ, ngăn kéo nhỏ phía dưới máy tự động bật ra.
Tất cả mọi người đều vây lại, cổ ai nấy đều dài ra hết cỡ.
Trong ngăn kéo, một ống nghiệm nằm yên lặng.
Thủy tinh trong suốt, nút bần, chất lỏng không màu.
Bình thường, tầm thường, đến mức khó coi.
“Chỉ vậy thôi à?” Có người không kìm được: “Thứ này có thể kích hoạt dị năng sao? Trông chẳng khác gì đồ bỏ đi trong phòng xét nghiệm bệnh viện.”
“Các cậu nói xem có phải lừa đảo không?” Một giọng khác hạ thấp hơn, tự cho rằng chỉ có người bên cạnh nghe thấy: “Đến lúc đó lại bảo trong người chúng ta không có tiềm năng dị năng, 2000 tích phân coi như mất trắng. Đây chẳng phải là gian thương thì là gì?”
“Suỵt, cậu nhỏ tiếng thôi, lỡ ông chủ nghe thấy thì sao? Hôm nay chúng ta chết chắc à?”
Khóe mắt Ngôn Nhất khẽ giật.
Các người gọi đó là nhỏ tiếng à? Cả đại sảnh đều nghe thấy rồi.
Tô Thanh Uyển không thèm để ý đến họ.
Cô cầm ống nghiệm, đưa lên trước mắt quan sát tỉ mỉ một lượt.
Lại rút nút bần ra, đưa lên mũi ngửi thử.
Không màu, không mùi, chẳng khác gì nước lọc cô từng uống trước đây.
Cô ngẩng đầu lên, vẻ mặt khó tả.
“Trước khi uống, tôi khuyên cô nên chuẩn bị sẵn một lon cola,” với người làm bảng hiệu sống đầu tiên, Ngôn Nhất hiếm khi có chút lời khuyên chân thành: “Hơi đắng một chút.”
Thành thật mà nói, trong lòng Ngôn Nhất cũng hơi lo.
Hy vọng Tô Thanh Uyển có tiềm năng dị năng, đừng là kẻ xui xẻo chẳng có gì, không thì cô có cảm giác mình là kẻ lừa đảo.
Tô Thanh Uyển nghe lời đi mua một chai cola, cũng không về phòng, trực tiếp uống ngay tại quầy lễ tân trước mặt mọi người.
Tất cả đều căng thẳng nhìn cô chằm chằm.
Khoảnh khắc thuốc vào miệng, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Thanh Uyển lập tức nhăn nhó.
Không phải kiểu nói bóng gió.
Mà là toàn bộ ngũ quan trên mặt đều nhíu lại, lông mày, mắt, mũi, miệng vò vào nhau thành một quả ô mai nhăn nheo.
“Ôi trời ơi!”
Cô gần như gào lên, ném ống nghiệm rỗng lên quầy, luống cuống chộp lấy lon cola, ừng ực ừng ực uống cạn một hơi.
Không đủ.
Vị đắng theo chân lưỡi bò xuống, trườn vào thực quản, vào dạ dày, vẫn còn cố ngoi ngược lên.
Cô đẩy đám đông đang chắn trước mặt, loạng choạng xông đến tủ bán hàng, mua thêm hai lon cola và một gói khoai tây cay.
Cola tuống xuống, khoai tây nhét vào, vị đắng cuối cùng cũng bị đè xuống.
Cô thở phào một hơi dài, khóe mắt vẫn còn đọng nước mắt sinh lý do đắng, ấm ức quay đầu nhìn Ngôn Nhất:
“Ông chủ, đây là hơi đắng một chút mà chị nói à?”
Ngôn Nhất chớp chớp mắt, vẻ mặt vô tội: “Là ‘hơi’ đắng thật mà.”
Tô Thanh Uyển há miệng, còn chưa kịp oán trách, một luồng nhiệt dâng lên dữ dội từ trong dạ dày.
Sắc mặt cô đỏ bừng lên, cảm giác toàn thân nóng ran, máu trong người như sắp sôi lên.
“Thanh Uyển!” Trương Nhất Hằng nhìn khuôn mặt cô đỏ như cua luộc: “Cô sao vậy?”
Lâm Bạch Cáp thì không hề sốt ruột.
Anh nhìn gương mặt đỏ bừng, hơi thở gấp gáp, và đôi mắt dần sáng lên của Tô Thanh Uyển.
Một tháng trước, chính anh cũng giác tỉnh như vậy.
“Không sao đâu.” Anh lên tiếng: “Đây là phản ứng bình thường khi giác tỉnh dị năng. Nóng, không đau không ngứa, một lúc là hết.”
Tô Thanh Uyển gật đầu.
Không đau, không chóng mặt, chỉ là nóng.
Cô dùng tay làm quạt, điên cuồng phe phẩy trước mặt: “Không sao, chỉ hơi nóng thôi.”
Trong mắt Ngôn Nhất thoáng qua một tia ngạc nhiên.
Chỉ vậy thôi sao?
Vậy tại sao lúc cô giác tỉnh dị năng lại đau đến chết đi sống lại?
【Vượng Tài,】 cô thắc mắc trong đầu, 【tại sao tôi giác tỉnh lại không đơn giản như vậy?】
Vượng Tài tuy không tận mắt chứng kiến quá trình giác tỉnh của Ngôn Nhất, nhưng vẫn giải thích: 【Bởi vì ngài không phải người của bản vị diện này, trong cơ thể ngài vốn không có tiềm năng dị năng, giống như một mảnh đất không có hạt giống.】
【Ngài dùng thuốc tiêm cải tạo gen dị năng, đó là hàng cao cấp! Bất kể là cường độ tăng cường thân thể, hay giới hạn trưởng thành của dị năng, đều vượt xa những người giác tỉnh ở bản vị diện này. Hơn nữa, để sau này có thể dung hợp nhiều loại dị năng, thân thể ngài cần phải trải qua một cuộc cải tạo tận gốc…】
Nó cẩn thận liếc nhìn sắc mặt Ngôn Nhất, giọng nói khẽ đi một chút: 【Cho nên, hơi đau một chút xíu thôi ạ.】
