Chương 43: Phó bản 1: Phong Môn Trấn (17)
An Gia nhìn bà lão nhỏ.
“Đại ca, tiếp theo chúng ta làm gì?”
Đổng Thục Trân nhìn hai con quỷ, khẽ cười.
“Chết đi.”
An Gia và Lạc Nghiệp giật mình, đồng loạt lùi lại, mặt đầy tổn thương và không tin nổi, nhưng cũng biết dù sao bọn chúng cũng khác Đại Hòe và Bàng Hổ.
Biết không thoát được, hai con quỷ đành nằm im chờ chết.
Nghe bà lão nhỏ nói vậy, Bàng Hổ thở dài, cùng Đại Hòe chuẩn bị động thủ.
Đại Hòe mặt đầy áy náy.
“Yên tâm, sau khi tao hấp thụ chúng mày, chúng mày sẽ hòa làm một với tao.”
An Gia và Lạc Nghiệp: Cảm ơn, không hề được an ủi.
“Chúng mày nghĩ cái gì đấy?”
Bà lão nhỏ đạp một cái đá văng Đại Hòe đang định ra tay, rồi vẫy tay với Bàng Hổ.
“Bàng Hổ, mày lại đây, tao nói nhỏ với mày chút, xong mày dẫn An Gia Lạc Nghiệp ra chỗ khác kể lại cho chúng nó.”
Bàng Hổ ngoan ngoãn còng cái thân cao hai mét hai vì hấp thụ huyết châu quỷ thành cong như tôm, kề tai sát miệng bà lão nhỏ.
Khán giả phòng live cười bà lão nhỏ làm việc thừa, kiểu này họ vẫn nghe thấy mà, càng thấy chênh lệch chiều cao dễ thương, nhiều họa sĩ không nhịn được ngứa tay bắt đầu vẽ.
Bà lão nhỏ kéo tai Bàng Hổ, môi mấp máy, nhưng khán giả phòng live ngạc nhiên, lần này họ nghe thấy, là thứ âm thanh nhỏ xíu lộp bộp, như tiếng thì thầm, ai cũng nghe được, nhưng chẳng hiểu gì.
Chuyện gì thế này?
Thấy Bàng Hổ gọi An Gia Lạc Nghiệp ra xa kể kế hoạch, bà lão nhỏ cười đầy gian xảo.
Lại biết thêm một bug, vui ghê.
Ý thức chiến trường quốc vận kinh dị: Cặc!
Chủ nhân có thể dùng khế ước với quỷ để giao tiếp bằng quỷ ngữ, chuyện này kiếp trước bà biết, vừa nãy nhớ ra thử, không ngờ lại hiệu quả.
Vì mình nói mình cũng nghe thấy, trước đó bà thử nói tiếng Anh, Pháp, Đức, Nga, nhưng vừa thốt ra, tai mình nghe vẫn là ngôn ngữ kinh dị, thế mà vừa nãy khi nói với Bàng Hổ, bà nghe thấy mình nói quỷ ngữ.
Nhìn sang Đại Hòe đang thòm thèm muốn lại gần nghe lén, bà lão nhỏ vội kéo nó lại.
Nhìn Đại Hòe trước mặt, bà lão nhỏ nổi hứng thí nghiệm, há miệng nói quỷ ngữ ‘Đại Hòe’.
Nhưng âm thanh phát ra vẫn bị dịch thành ngôn ngữ kinh dị.
Kéo khế ước với Đại Hòe, Đổng Thục Trân lại nói ‘Đại Hòe’.
Lần này, âm thanh phát ra thành quỷ ngữ.
Đại Hòe và Bàng Hổ biết bà lão nhỏ luôn bị giám sát, chúng không biết live là gì, chỉ biết bà luôn bị người theo dõi.
Sau khi dùng cách này nói quỷ ngữ với Đại Hòe, Đại Hòe bắt đầu dùng quỷ ngữ giao tiếp với bà lão nhỏ.
Mọi người trong phòng live: “…”
??
Cái quỷ gì thế này.
Đổng Thục Trân phát hiện ra cách vô hiệu hóa phiên dịch của kinh dị rồi à?
Đây là tin dữ với nhiều nước chuyên hút máu phòng live của Đổng Thục Trân để học hỏi rồi dạy lại người chơi nước mình. Giờ chỉ mong thế giới mở, người chơi có thể chat không có chế độ riêng tư, nếu không các nước sẽ mất nhiều trợ lực.
Một số nước đã bắt đầu nịnh bợ Long Quốc, ngay cả Anh Hoa Quốc cũng lấy cớ đồng căn đồng nguyên mà lại gần, Vũ Trụ Quốc cũng không nói thời cổ Long Quốc là thuộc quốc của họ nữa, thừa nhận lịch sử, còn đạo đức ràng buộc bắt Long Quốc gánh vác trách nhiệm đại quốc.
Chuyện xảy ra ở Thủy Lam Tinh, bà lão nhỏ tuy không thấy nhưng cũng đoán được vài phần.
Bên kia nói chuyện xong, An Gia Lạc Nghiệp cười đểu với bà lão nhỏ, cọ xát chân càng.
“Đại ca, vậy tụi em đi chết trước, lát quay lại tìm anh.”
An Gia nói xong, kéo Lạc Nghiệp hăm hở đi tìm chết.
Xa khỏi bà lão nhỏ, ống kính phòng live không thấy An Gia và Lạc Nghiệp nữa.
Hai anh em theo lời Bàng Hổ chỉ, tìm một cái tiểu viện an toàn gần nhất, không nói hai lời xông thẳng vào.
Con quỷ canh tiểu viện giật mình, vội ngăn hai anh em lại.
“Hai đứa đâu ra, không biết ở đây có quý khách à?”
Hai anh em chỉ là quỷ nô bình thường nhất của nhà họ Vương, trên người không có quy tắc tử vong, chỉ là quần chúng chạy vặt.
Đối với hành vi không có kịch mà cướp kịch của hai anh em, quỷ canh cửa đặc biệt tức, nó vất vả lắm mới được nghỉ, kết quả tới hai thằng ngu quấy rầy thanh tĩnh của nó.
An Gia Lạc Nghiệp mặc kệ, không thèm đáp lại, cứ xông vào, cái thế hôm nay nhất định phải giết chết con người bên trong.
Đây là người chủ mẫu dặn phải bảo vệ, quỷ canh cửa nổi giận, giơ nắm đấm, âm khí quanh người cuộn trào, quỷ lực bạo động, đấm về phía hai anh em.
Kết quả nắm đấm vừa chạm vào An Gia Lạc Nghiệp, hai anh em đã tan biến.
“Yếu vậy sao?”
Quỷ canh cửa mặt đầy không tin nổi, nó vừa còn tưởng tượng cách xé xác chơi đùa hai con quỷ xả giận, kết quả chỉ thế thôi?
Ngơ ngác nhìn nắm đấm của mình, tổng cảm giác hai thằng vừa rồi đến ăn vạ nó, mới một đấm, cả hai tan hết, nó mà lợi hại thế có thể giết cha nó lên làm quản gia rồi.
Lấy sổ ghi chép nhân viên nhà họ Vương, tìm thấy ảnh hai người, ghi lại việc hai con quỷ bị nó đánh tan, mai báo cáo.
Hai anh em vừa nãy căn bản không chống đỡ, vốn đã yếu hơn quỷ canh cửa, lại sợ đau nên chủ động tan biến, tụi nó đã có kinh nghiệm, nắm bắt thời cơ rất tốt, tự nhiên thành ra thế.
Hai cụm khí đen lẻn ra một bên, ăn huyết quỷ Bàng Hổ cho, nhanh chóng khôi phục thành thực thể, thậm chí quỷ lực trong người còn tăng lên.
Không quay lại tìm bà lão nhỏ, theo kế hoạch Bàng Hổ chỉ, tụi nó tiếp tục hẹn quỷ đánh bạc, sau đó để lại ký hiệu địa điểm đánh bạc cho bà lão nhỏ.
Khán giả phòng live thấy, tuy mất An Gia Lạc Nghiệp, nhưng bà lão nhỏ vẫn bắt trúng mỗi lần, vây một ổ, quả thực như có thần trợ.
Suốt một đêm, bà lão nhỏ cần mẫn bắt quả tang đánh bạc trong chiến trường quốc vận kinh dị, góp phần cho văn minh hài hòa của đại trạch nhà họ Vương.
Đến khi trời tờ mờ sáng, lúc An Gia Lạc Nghiệp xuất hiện lại trong phòng live, chẳng ai thấy có gì lạ, chỉ nghĩ hai anh em lại đến nương nhờ bà lão nhỏ.
Được An Gia Lạc Nghiệp đồng ý, Đổng Thục Trân khế ước chúng, hai anh em theo Bàng Hổ vào trong bóng của bà lão nhỏ.
Đại Hòe lại cắm lên tóc bà lão nhỏ.
Khi trời sáng, quỷ trong đại trạch nhà họ Vương từ thực chuyển hư, càng lúc càng nhạt, khi mặt trời xuất hiện, quỷ hoàn toàn biến mất.
An Gia Lạc Nghiệp nhờ ở trong bóng bà lão nhỏ, lại có Đại Hòe che bóng, từ trong bóng thò đầu ra, ngạc nhiên nhìn xung quanh.
Tụi nó tưởng không bao giờ thấy mặt trời nữa, hóa ra ban ngày đại trạch nhà họ Vương thành thế này.
Khi đi ngang cửa chính, Đổng Thục Trân thử rời khỏi nhà họ Vương, nhưng không ra được.
Bên ngoài vừa lúc có một người chơi đi ngang, thấy bà lão nhỏ không một vết thương, đầu tiên là cảnh giác, nghĩ lại ban ngày, liền thả lỏng, tiếp theo mắt sáng lên, không nói hai lời xông thẳng vào nhà họ Vương, còn ra vẻ sợ Đổng Thục Trân đuổi hắn đi.
Giọng hùng hổ.
“Bà già, căn cứ an toàn là của chung tất cả người chơi, coi như bà tìm thấy trước, tôi không đuổi bà đi, bà tốt nhất biết điều, chỗ này rộng, chúng ta đừng động vào nhau.”
Vừa nói vừa cảnh giác đi sâu vào trong, rồi biến mất.
Đổng Thục Trân: “…”
Cảm ơn cậu đã cho tôi biết đại trạch nhà họ Vương ban ngày chỉ được vào không được ra.
Người tốt.
