Chương 45: Phó bản một: Phong Môn Trấn (19)
Nhìn thấy Đại Hòe chen vào bên cạnh, Tần Duệ bắt đầu thả pháo hoa.
“Chú Hòe, chú giỏi thật, phát súng đó bắn ra kiểu đạn lạc, tự nhiên như không, không trúng một ai, khó hơn cả bắn trúng ấy chứ.”
Đại Hòe tuy sống lâu nhưng tính trẻ con, chưa từng trải bao nhiêu chuyện xấu xa ở đời, làm sao đọc được ẩn ý trong lời khen của Tần Duệ.
Tiêu Hà nhịn cười, mắt sáng rực nhìn khẩu súng trong tay Đại Hòe.
Anh cũng có súng, không chỉ một, nhưng không có đạn.
Đại Hòe thấy Tiêu Hà thích, làm chú cũng rộng rãi.
“Chú nhặt mấy cái này từ tay bọn ngã xuống rồi, lát nữa chia cho hai đứa.”
Nói rồi, còn đưa hai khẩu súng từ tay cành cây cho hai đứa cháu, mỗi đứa một khẩu.
Đàn ông mê súng lắm, nhất là đàn ông Long Quốc.
Tần Duệ không thèm xem náo nhiệt nữa, kéo Tiêu Hà bắt anh dạy mình bắn súng.
“Anh dạy tôi bắn súng đi, cho tôi sướng tay một chút.”
Sờ khẩu súng trong tay, Tần Duệ thấy mình sắp bay, đây là giấc mơ thời trẻ của anh, nhưng gia đình không cho, cuối cùng chọn làm bác sĩ.
“Không phải lúc này, đợi tối đã.”
Tiêu Hà không yên tâm để dì Đổng ở lại một mình, mấy người kia có súng, dì Đổng dù có quỷ lực với chú Hòe và chú Hổ giúp cũng khó địch nổi nhiều người.
Thấy ánh mắt lo lắng của Tiêu Hà, bà lão nhỏ xíu xua tay.
“Các cháu đi đi, có Đại Hòe ở đây, chú Hổ với mấy đứa kia cũng ra giúp bà được, vũ khí nóng không thương được quỷ, bọn chúng không vào được đâu.”
Tiêu Hà ngẩn ra, “Bọn chúng?”
Đổng Thục Trân vỗ trán, “Xem trí nhớ bà này, bà quên mất.”
Nhìn xuống bóng mình.
“An Gia, Lạc Nghiệp, ra đây.”
Rồi Tiêu Hà trố mắt nhìn từ trong bóng của dì Đổng lại thò ra hai cái đầu lạ hoắc, may mà có chú Hổ làm gương nên anh đỡ hơn nhiều.
Đại Hòe ồn ào lên đóng vai người giới thiệu.
Cành cây vỗ hai cái đầu.
“Đây là lão Tứ, lão Ngũ, An Gia và Lạc Nghiệp, cho tiện, thằng này tên An Gia, gọi là chú Tư, Lạc Nghiệp là chú Năm.”
Tiêu Hà thấy cái thế trận của Đại Hòe, còn có khả năng xếp tiếp, chẳng lẽ dì Đổng còn gom đủ một trăm lẻ tám vị tướng?
Nghĩ vậy, khóe miệng Tiêu Hà hơi nhếch, mới ở với Tần Duệ bao lâu mà mình đã nhiễm cái tính nhảy nhót của cậu ta rồi.
Tần Duệ trước kia trầm ổn vì là học bá, là bác sĩ, thêm sự quản thúc của gia đình, giờ vào Chiến trường Quốc vận Kinh dị, đương nhiên thoải mái thế nào hay thế ấy, nhất là từ khi gặp dì Đổng và Tiêu Hà.
Nhìn An Gia, Lạc Nghiệp, Tiêu Hà kéo Tần Duệ đang mân mê súng, đứng trước hai con quỷ, nghiêm chỉnh gọi.
“Chú Tư, chú Năm.”
Hai con quỷ cũng vui lắm.
An Gia, Lạc Nghiệp chết lúc mười sáu, mười bảy, chủ nhà cũng không cho người hầu, hồi nhỏ bị bán vào nhà họ Vương, chẳng nhớ gì về gia đình, bỗng nhiên làm trưởng bối cũng thấy mới lạ.
Nhìn hai đứa cháu càng ngắm càng thích, hai thằng nhỏ trông tinh thần, giống tụi nó.
Mỗi đứa cho một vạn quỷ tệ.
An Gia giả vờ già dặn.
“Thôi, dì Đổng các cháu có tụi chú đây rồi, tụi trẻ các cháu muốn đi đâu chơi thì đi đi.”
Nhìn mặt non choẹt của An Gia, Lạc Nghiệp trẻ hơn cả mình và Tần Duệ, Tiêu - người trẻ - Hà: “…”
Tần Duệ đã sốt ruột lắm rồi, quỷ sống không biết bao nhiêu năm, gọi chú là tụi nó lời rồi, kéo Tiêu Hà, “Vậy chú Tư, chú Năm, tụi cháu qua bên kia, có việc gọi tụi cháu nhé.”
Lạc Nghiệp ít nói, xua tay, An Gia nhiệt tình, “Đi đi, đi đi.”
Tiêu Hà cầm hai vạn quỷ tệ trong tay, không phải anh không muốn cãi, nhưng mà người ta cho hơi nhiều.
Bị Tần Duệ kéo ra chỗ khác chơi súng.
Đại Hòe luôn để ý tình hình chiến trường.
Đổng Thục Trân phát hiện, người chơi giết người chơi, xác chết ở lại hai phút rồi biến mất khỏi phó bản.
Vỗ nhẹ Đại Hòe bên cạnh.
“Đại Hòe, thấy mấy thằng người chơi đầy máu chưa chết hẳn kia không.”
Mắt đậu xanh của Đại Hòe đầy nghiêm túc, chị cả lại giao nhiệm vụ cho nó rồi.
“Đi, lột quần áo bọn nó cho tao, tốt nhất bóp máu ra thấm đầy quần áo rồi mang về.”
Đại Hòe: “…”
Bà lão nhỏ đập đầu Đại Hòe một cái.
“Nhanh lên! Tí nữa chết rồi, xác biến mất, đây là nguyên liệu chính làm nhân huyết huân hương của tụi mình đấy.”
Đại Hòe hết cách, ai bảo chị cả của nó không làm người, còn quỷ dữ hơn cả nó.
An Gia lanh lợi, dưới bóng râm của Đại Hòe, phụ giúp bóp máu.
Đậu xanh! Thằng nào thế?
Một người chơi trúng nhiều đạn, nhưng không trúng chỗ hiểm, sắp chết vì mất máu, trong lòng gào thét.
Lại có người chơi ác đến mức này, chết cũng không cho yên, bóp vết thương mưu sát không nói, còn lột quần áo.
Dùng hết sức, người chơi hấp hối nói câu cuối cùng.
“Anh bạn, chừa lại cái quần xà lỏn nhá~”
An Gia nghĩ, đều là đàn ông, đàn ông hà tất làm khó đàn ông, giữ cho hắn chút tôn nghiêm cuối cùng.
Người chơi này không phải một mình, chẳng mấy chốc, nhiều người chơi sắp chết cởi truồng sạch sẽ đi tái sinh.
Khán giả trong phòng livestream thấy toàn là mấy cục mờ.
Mọi người nhất thời không nói gì.
Bà lão nhỏ luôn để ý mặt trời trên trời, rõ ràng phát hiện tốc độ ban ngày hôm nay nhanh hơn hôm qua, tuy chênh lệch nhỏ, nhưng Đổng Thục Trân cảm thấy chưa kịp để người chơi bên dưới đánh xong, thì đêm sẽ đến.
Lai Lợi Tư cũng là người thông minh, tuy hắn không nhận ra thời gian trôi nhanh, nhưng cũng thấy trận này không biết sao đã đánh đến chiều, quốc gia chiến đấu đúng là quốc gia chiến đấu, rõ ràng ít người hơn, mà vẫn trụ được lâu như vậy, không rơi vào thế yếu.
“Bạn quốc gia chiến đấu, vừa rồi chắc chỉ là đạn lạc của người chơi cấp dưới, không còn sớm nữa, tôi nghĩ chúng ta nên làm việc chính trước, cùng tấn công, nhanh chóng hạ người chơi Long Quốc, còn quỷ tệ, mỗi bên một nửa thế nào.”
Bây giờ thời gian quan trọng, không đáng để lãng phí, đợi sau có năng lực, tha hồ cơ hội giết mấy tên quốc gia chiến đấu này, nhưng bây giờ có việc quan trọng hơn.
“Lai Lợi Tư, anh biết đấy, tôi để ý không phải quỷ tệ.”
Nghe tiếng trả lời từ quốc gia chiến đấu, Lai Lợi Tư nghiến răng, nhỏ giọng chửi một tiếng FUCK.
“Vậy thì, ai lấy được quái vật trước, quái vật là của người đó, người kia lấy hết quỷ tệ trên người chúng.”
Đại diện quốc gia chiến đấu nghĩ một lát, “Được, tôi đồng ý, bây giờ ngừng bắn.”
Theo lời quốc gia chiến đấu dứt, hai bên đếm số, đồng thời giơ súng bước ra khỏi chỗ nấp.
Cuối cùng tụ tập trước cửa tiểu viện.
“Xong rồi à? Tôi chưa xem đã đời mà.”
Cộp cộp cộp…
Bà lão nhỏ nhai mì tôm, nhìn người bên ngoài.
Một đám người chơi nhìn theo tiếng động, liền thấy cửa vốn không có gì bỗng hiện ra một cái ghế đen hình thù kỳ quái, trên ghế ngồi bà lão Long Quốc có quái vật.
Người chơi quốc gia chiến đấu nhìn Đổng Thục Trân.
“Xét tình hữu nghị hai nước, chỉ cần bà giao quái vật cho tôi, tôi sẽ dẫn người rời đi.”
Lai Lợi Tư cau mày, thằng này có ý gì?
Vừa làm trò vừa lập giá hả?
Hắn vừa định mắng người chơi quốc gia chiến đấu, đừng quên thỏa thuận của họ, nhưng chưa kịp nói, chỉ thấy một luồng gió mạnh ập tới, súng trong tay bị đánh bay, người bị trói treo lên, không có sức phản kháng.
Đại Hòe oai phong hừ một tiếng.
Đại Hòe không ra oai, tưởng Đại Hòe là cây chắc.
