Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Nữ Trà Xanh Đỉnh Cấp Báo Thù Cả Gia Tộc, Khiến Các Thiếu Gia Tranh Giành Điên Cuồng > Chương 19

Chương 19

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 19: Đứa con gái của kẻ tâm thần.

 

Nhìn gương mặt vô hại của Ôn Ngưng, con gái Tiêu Bình lấy thêm chút can đảm.

 

“Cái đó… chị ơi.”

 

Ôn Ngưng bị giọng nói rụt rè cắt ngang việc đọc sách, “Sao thế em?”

 

Con gái Tiêu Bình đẩy một quyển sách bài tập đến trước mặt Ôn Ngưng.

 

“Bài này… em thử ba công thức rồi mà vẫn không giải được, em thấy chị đọc sách toán, có thể chỉ em được không ạ?”

 

Ôn Ngưng cúi đầu liền thấy mép giấy của quyển sách bài tập sắp bị cuộn thành hoa đến nơi rồi.

 

Khóe môi cô gợn sóng, ấm áp như buổi đầu xuân.

 

“Em xem này.” Ôn Ngưng rút một tờ giấy ghi chú viết vài phương trình, “Điều kiện này có thể tách ra, rồi vận dụng hàm số để suy luận…”

 

Ôn Ngưng học giỏi, toán năm nhất đối với cô rất đơn giản, bài này cô đã tính ra đáp án trong đầu rồi.

 

Nhưng để con gái Tiêu Bình hiểu được, cô đủ kiên nhẫn viết tất cả quá trình giải tích lên tờ giấy ghi chú.

 

Con gái Tiêu Bình nhìn một hồi, suy nghĩ dần sáng tỏ, “Thì ra là vậy!”

 

Giọng hai người vốn rất nhẹ, bỗng nhiên một tiếng thốt nhỏ thu hút ánh nhìn của Tiêu Bình.

 

Bà nhìn sang, liền phát hiện con gái mình và một cô gái trạc tuổi đang cười nói vui vẻ.

 

Cô gái ấy dáng vẻ thanh tú xinh đẹp, nhìn là biết ngay mẫu học sinh giỏi.

 

Chỉ cần không đi gây khó dễ cho cô ấy, Tiêu Bình cũng vui vẻ thoải mái, bà cúi đầu tiếp tục đọc tạp chí trên tay.

 

Bài được giải ra, con gái Tiêu Bình mừng lắm, “Cảm ơn chị! Chị giỏi quá.”

 

“Là em thông minh, chỉ cần gợi ý là hiểu ngay.”

 

“Hì hì, cảm ơn chị khen, em tên Lý Tư Nhiên, chị tên gì ạ?”

 

“Chị tên Ôn Ngưng.”

 

“Chị vừa đẹp vừa giỏi, tên cũng hay nữa. Chị Ôn, chị là sinh viên Kinh Đại ạ?”

 

Thư viện này gần Kinh Đại, phần lớn đều là sinh viên Kinh Đại.

 

Thêm việc Ôn Ngưng giỏi toán như vậy, Lý Tư Nhiên tưởng Ôn Ngưng là sinh viên Kinh Đại.

 

Ôn Ngưng có một khoảnh khắc cố tình ngẩn ngơ, đến cả Lý Tư Nhiên cũng thấy được vẻ cô đơn trên mặt cô.

 

“Chị?” Lý Tư Nhiên đưa tay lắc lắc trước mắt Ôn Ngưng, “Chị không sao chứ?”

 

“À, chị không sao.” Ôn Ngưng dịu dàng cười một cái, ánh ban mai nhảy nhót trên sống mũi cô, “Chị không phải sinh viên Kinh Đại.”

 

“Ồ.” Nhận ra vẻ mặt không vui vừa rồi của Ôn Ngưng, Lý Tư Nhiên sợ nói sai, nhẹ giọng, “Vậy em không làm phiền chị đọc sách nữa ạ!”

 

Lý Tư Nhiên rất biết ý trở về chỗ ngồi, nhưng vì Ôn Ngưng giải bài quá xuất sắc, cô bé không nhịn được lại tìm Ôn Ngưng hỏi thêm một bài khác.

 

Buổi sáng hôm ấy, nhờ có Ôn Ngưng, Lý Tư Nhiên lần đầu tiên thấy bài tập không đủ để làm.

 

Hai người cứ thế tận hưởng một buổi sáng rất thoải mái.

 

Giờ ăn trưa, Tiêu Bình định dẫn Lý Tư Nhiên đi ăn, tiện thể mời Ôn Ngưng luôn, Ôn Ngưng từ chối khéo, nhẹ nhàng chào một tiếng rồi rời đi trước.

 

Buổi tọa đàm là hai giờ chiều, Ôn Ngưng đúng hẹn đợi Giang Nhiếp ở cổng Kinh Đại, không ngờ Giang Nhiếp đến sớm hơn cô.

 

“Bạn Giang!”

 

Giọng nói trong trẻo lọt vào màng nhĩ Giang Nhiếp, anh quay người nhìn.

 

Thấy Ôn Ngưng ôm cặp sách đứng bên đường ngô đồng.

 

Áo len màu trắng sữa ôm lấy bờ vai mảnh mai, cúc ngọc trai cài lên tận cùng, vừa vặn chạm vào xương quai xanh khẽ run theo từng nhịp thở.

 

Đuôi tóc được buộc lỏng thành đuôi ngựa thấp bằng dải lụa màu trà, tóc mai lộ ra nốt ruồi đỏ trên dái tai trái, còn chói chang hơn ánh nắng giữa trưa.

 

Giang Nhiếp không tự nhiên khẽ ho một tiếng, “Đừng gọi tôi như thế.”

 

Ôn Ngưng nghiêng đầu, má lúm đồng tiền nông hiện ra, “Em chỉ nghĩ vào khuôn viên trường, gọi thế này cho hợp cảnh thôi, được không ạ?”

 

Giang Nhiếp quay mặt đi không nhìn Ôn Ngưng, “Tùy em.”

 

Ôn Ngưng thuận lợi được Giang Nhiếp dẫn vào trường, hôm nay đến rất đông người, Ôn Ngưng vất vả theo sau, bỗng vai bị va phải, liền tụt lại một đoạn.

 

Đợi khi Giang Nhiếp phát hiện mùi hoa lài bên cạnh biến mất, quay lại nhìn, phía sau căn bản không có bóng dáng Ôn Ngưng.

 

Ôn Ngưng cố ý.

 

Hôm nay là hoạt động chào đón tân sinh viên của Kinh Đại, các tân sinh viên nghệ thuật năm nhất ngoại hình ưa nhìn lại ít bài vở, nên đều được sắp xếp làm công tác tiếp đón.

 

Ôn Ngưng tra được hôm nay Nhâm Hào Hiên cũng ở trong số sinh viên tiếp đón, cô lợi dụng lúc đông người tìm được vị trí Nhâm Hào Hiên phụ trách.

 

Bản đồ Kinh Đại cô đã thuộc lòng từ lâu.

 

“Ê, mấy cậu nhìn kìa! Kia là hoa khôi trường nào thế, đẹp quá đi mất!”

 

“Trời ơi, tớ muốn mời cô ấy làm mẫu cho tớ, tớ bỗng nhiên biết bài tập thầy Tiêu giao nên vẽ thế nào rồi! Đúng là nàng thơ của tớ.”

 

“Này này Vương Kỳ! Đừng đi! Cậu không sợ làm người ta sợ à, cứ tiếp đón đã, lát nữa tọa đàm sắp bắt đầu rồi.”

 

Đám bạn bè xung quanh ồn ào, sự chú ý của mọi người đương nhiên đều dồn lên người Ôn Ngưng.

 

Ôn Ngưng lúc này đang gọi điện thoại, trên mặt hiện vẻ sốt ruột.

 

“Này Ôn Ninh! Tớ vừa cản Vương Kỳ xong, cậu lại đi đâu?”

 

Người tên Ôn Ninh này trên mặt không có chút thưởng thức nào, hắn mang theo sự chột dạ và tức giận đi về phía Ôn Ngưng.

 

“Ừm, em đang ở cửa tòa nhà số hai, nên đi thế nào… a!”

 

Ôn Ngưng đang gọi điện cho Giang Nhiếp.

 

Điện thoại gọi được một nửa, tay Ôn Ngưng bị một nam sinh thô lỗ nắm lấy.

 

Ôn Ngưng kêu lên một tiếng, cổ tay lập tức đỏ lên một vòng.

 

Nhìn rõ người đến, cô trợn to mắt, có chút chấn động, “Nhâm Hào Hiên?”

 

Không đợi Ôn Ngưng nói thêm gì, Nhâm Hào Hiên (Ôn Ninh) kéo Ôn Ngưng bất chấp tất cả đi về phía khu rừng thưa người bên cạnh.

 

“Khoan đã! Anh làm gì thế?”

 

Đi xa quá thì Giang Nhiếp sẽ không tìm thấy cô mất.

 

Ôn Ngưng dùng lực giẫm lên chân Nhâm Hào Hiên, kẻ sau đau quá buông lỏng tay.

 

Ôn Ngưng lập tức rút bàn tay bị hắn nắm đỏ ra, nghĩ ngợi một chút, cô dồn trọng tâm ra sau, cả người ngã ngồi xuống đất, tạo thế yếu cho mình.

 

Nhưng hôm nay còn phải diễn cả ngày, cô không ngã mạnh như lần trước.

 

“Rốt cuộc anh muốn làm gì?” Mắt Ôn Ngưng ngấn lệ, rụt rè nhìn người trước mặt.

 

Nhâm Hào Hiên biết rõ đây là trường học, không thể gây động tĩnh quá lớn, hắn đứng trên cao nhìn xuống Ôn Ngưng thảm hại ngồi dưới đất.

 

“Câu này tao mới hỏi mày, mày đến đây làm gì? Tao nhớ mày đã bỏ học rồi, căn bản không có tư cách vào đây.”

 

“Còn nữa, tao bây giờ là Ôn Ninh, mày đừng có gọi nhầm.”

 

Nhâm Hào Hiên ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy Ôn Ngưng, đã lo lắng chuyện hắn thế chỗ bị lộ.

 

Hắn không thể ngờ Ôn Ngưng có thể từ Vân Châu đến Kinh Thành, còn có thể vào được Kinh Đại.

 

“Ôn Ninh… Ôn Ngưng.” Thì ra là đổi tên, Ôn Ngưng cười khẽ một tiếng, chọc cho Nhâm Hào Hiên khó chịu.

 

“Mày cười cái gì? Mày là đứa con gái của kẻ tâm thần, có tư cách gì mà cười tao!”

 

Đứa con gái của kẻ tâm thần.

 

Hồi lớp mười Nhâm Hào Hiên đã gọi Ôn Ngưng như thế.

 

“Mày là đứa con gái của kẻ tâm thần, cho dù vào Kinh Đại thì đã sao? Mày sống nổi ở đó à? Sợ rằng tiền ăn cũng không đủ.”

 

“Được thôi, mày đi tố cáo đi, bố tao đã lên làm phó thị trưởng, mày nghĩ chọc giận tao, mày và mẹ mày còn ở nổi Vân Châu sao?”

 

Bộ mặt cao cao tại thượng của Nhâm Hào Hiên lúc đó, Ôn Ngưng đến nay vẫn không quên.

 

Việc cô được bảo lưu không phải bí mật, nhiều bạn học cùng lớp, hiệu trưởng và giáo viên chủ nhiệm cấp ba đều biết.

 

Mọi người đều chọn cách im lặng, đều sợ mấy quan chức này.

 

Giáo viên chủ nhiệm cũng an ủi rằng với năng lực của cô, thi đại học bình thường cũng được, chỉ là không ngờ ngày thi lại bị chính mẹ ruột phát bệnh nhốt ở nhà.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích