Chương 45: Tốt lắm, đoán trúng rồi.
Tưởng Thắng Nam là nguyên thủ tư lệnh quốc phòng tiền nhiệm, mẹ của Tưởng Bá Vũ.
Những thông tin này đều có thể dễ dàng tra được.
Điều khiến Ôn Ngưng kinh ngạc là Giang Nhiếp lại trực tiếp gọi điện cho Tưởng Thắng Nam để hỏi, chứ không phải thông qua Tưởng Bá Vũ.
Hơn nữa, biểu cảm lúc nãy của anh ta, không giống như đang nói chuyện với một bậc trưởng bối bình thường.
Ôn Hoạ rõ ràng cũng không ngờ Giang Nhiếp thực sự hỏi được, bên kia điện thoại vọng lại giọng nói ngạc nhiên vui mừng:
“Thật sao? Là hỏi anh Bá Vũ à?”
“Em không cần quan tâm. Chuyện đã hứa với em anh làm được rồi, có thành công hay không thì không liên quan đến anh.”
Ôn Hoạ mân mê cây đàn trong tay, thầm tính toán: Giang Nhiếp đúng là lợi hại thật.
Rốt cuộc quan hệ giữa anh ta và Tưởng Bá Vũ thân thiết đến mức nào, mà lại hỏi ra được sở thích của Tưởng Thắng Nam?
Dù sao thì nhất định không thể để Giang Nhiếp thoát được, nhưng hôm nay tâm trạng anh ta không tốt, không thể lại phản tác dụng.
Ôn Hoạ cân nhắc vài lần, quyết định lùi một bước để tiến hai bước.
“A Nhiếp, đợi em thi xong, em mời anh ăn cơm, chúng ta nói chuyện tử tế với nhau, được không?”
“Không cần.”
Ôn Hoạ không cho là gì, cô không tin Giang Nhiếp thích cô lâu như vậy mà nói bỏ là bỏ được.
Chỉ cần sau này cho anh ta thêm chút ngọt ngào, thậm chí hiến tặng một nụ hôn, cũng chẳng phải là không thể.
Giang Nhiếp cúp máy, đập mạnh điện thoại xuống bàn.
Cuộc gọi đã kết thúc, Ôn Ngưng phải nghĩ cách moi thêm thông tin hữu ích từ Giang Nhiếp mới được.
“Đồ ăn đã nguội cả rồi, anh chẳng ăn được bao nhiêu.”
Ôn Ngưng tự ý gọi phục vụ, bảo mang đồ ăn đi hâm nóng.
Nhìn thấy đôi mày nhíu chặt và vẻ mặt bực bội của Giang Nhiếp, Ôn Ngưng tinh nghịch chớp chớp mắt.
“Hôm nay thiếu gia Giang trông như nhân viên tư vấn bảo hiểm ấy, điện thoại đổ chuông không ngớt, cơm cũng không kịp ăn, chăm chỉ quá ha.”
Nụ cười tươi tắn như ánh nắng xua tan màn u ám, đẩy lùi tâm trạng bực dọc trong lòng Giang Nhiếp.
Nhìn dáng vẻ linh động của Ôn Ngưng, những dây thần kinh căng cứng của anh cũng thả lỏng, khẽ cười theo.
“Anh mời khách mà còn chưa được ăn no, em còn trêu anh à?”
Đợi đồ ăn đã hâm nóng được bày lên lại, bầu không khí trở về sự ấm áp như ban đầu.
Ôn Ngưng ôm ly trà sữa còn ấm, nhấp từng ngụm nhỏ, hàng mi dài khẽ chớp trong làn hơi nóng nghi ngút.
Cô ngước đôi mắt trong veo lên, giả vờ tùy ý hỏi: “Thiếu gia Giang, bản nhạc lúc nãy anh nói… em có thể kéo không?”
“Hử?” Giang Nhiếp vừa cầm đũa lên, nghe vậy động tác khựng lại, có chút nghi hoặc, “Em cũng muốn tham gia cuộc thi violin đó à?”
“Không tham gia.” Ôn Ngưng lắc đầu, trên mặt hiện lên vẻ phức tạp khó nói.
“Chỉ là em nghe thấy những lời anh vừa nói, anh còn chẳng ăn được bao nhiêu, chỉ để hỏi bản nhạc này giúp chị ấy.”
“Tuy không biết là ai thích, nhưng chắc chắn rất quan trọng, nên em nghĩ cần phải xin phép anh, nếu không sợ anh cho rằng em có mưu đồ riêng.”
Giang Nhiếp có chút ngạc nhiên nhìn Ôn Ngưng.
Không phải tức giận vì cô nghe được nội dung cuộc gọi, dù sao anh cũng không cố ý tránh mặt, chỉ là ngạc nhiên vì Ôn Ngưng thẳng thắn nói ra như vậy.
Nhưng sự không che giấu này của cô, ngược lại khiến anh cảm thấy thoải mái.
Giang Nhiếp gật đầu, “Đương nhiên có thể, anh sẽ không nghĩ nhiều. Nhưng sao em cũng muốn kéo? Vì thích à?”
“Em… không thích. Chính xác mà nói, em không thích violin.”
Không ngờ lại nhận được câu trả lời như vậy, Giang Nhiếp sững sờ, bởi vì anh cũng không thích.
“Không thích thì em còn kéo violin làm gì, tự chuốc phiền phức vào người.” Giang Nhiếp trêu chọc.
Ôn Ngưng lộ vẻ bất lực, không biết mở lời thế nào.
Thấy Ôn Ngưng im lặng, Giang Nhiếp lên tiếng: “Lúc nãy còn trêu anh, sao bây giờ không nói gì thế?”
“Em không dám nói. Em sợ nếu em nói ra, anh sẽ… ghét em.”
Ôn Ngưng cắn môi dưới, bộ dạng như sợ bị bỏ rơi.
Giang Nhiếp nghĩ, làm sao anh có thể ghét em được, em tốt như vậy.
“Không đâu.” Giang Nhiếp lập tức dứt khoát, giọng nói mang theo sự nghiêm túc và trấn an chưa từng có.
“Anh tuyệt đối sẽ không ghét em. Có những lời giấu trong lòng sẽ rất khó chịu, nếu em coi anh là… bạn bè, có thể thử nói ra.”
“Thật sự… sẽ không?” Ôn Ngưng rụt rè xác nhận, ánh mắt tràn đầy sự phụ thuộc.
“Thật.” Giang Nhiếp cười đầy cưng chiều.
Ôn Ngưng như đã hạ quyết tâm rất lớn, hít một hơi thật sâu, “Thực ra em có… tư tâm.”
Ấn tượng của Giang Nhiếp về Ôn Ngưng từ trước đến nay quá đỗi tốt đẹp, thuần khiết.
Nên khi cô nói mình có tư tâm, anh càng muốn tin rằng cô có nỗi khổ riêng.
Ôn Ngưng bắt đầu dệt nên câu chuyện thật giả lẫn lộn của mình:
“Em và chị ấy từ nhỏ sống trong hoàn cảnh khác biệt một trời một vực. Chị ấy được bố dạy dỗ tốt như vậy, ưu tú như vậy, là niềm tự hào của ông ấy.
Còn em, từ khi em đến kinh thành, bố lại không cho em thời gian trưởng thành, luôn lấy em ra so sánh với chị ấy.
Em chỉ có thể cố gắng đuổi kịp chị ấy, đáp ứng kỳ vọng của bố, mới không bị ông ấy đuổi về Vân Châu…”
Giọng Ôn Ngưng nghẹn ngào, ánh mắt yếu ớt, “Em không muốn… lại bị bỏ rơi nữa.”
Khi nói đến hai chữ ‘bỏ rơi’, cô tinh ý nhận thấy đồng tử của Giang Nhiếp đột nhiên co rút, bàn tay đặt trên bàn cũng siết chặt lại.
Tốt lắm, đoán trúng rồi.
Lúc nãy khi Giang Nhiếp gọi điện cho Tưởng Thắng Nam, cái biểu cảm đó, là biểu cảm của một người khao khát tình thân nhưng lại tức giận và sợ hãi.
Trong tuổi thơ ngây thơ của Ôn Ngưng, nó cũng từng xuất hiện trên gương mặt cô.
