Chương 6: Đây là cuộc sống mà mẹ hằng mong ước?
Ôn Ngưng ngậm nước mắt, chịu đựng cơn đau trên người cố gắng an ủi.
“Mẹ, con giờ có thể kiếm tiền rồi, cuộc sống của chúng ta sẽ dần tốt hơn thôi.”
“Không đủ! Căn bản là không đủ! Mẹ phải trở nên giống như Triệu Tố Như, mẹ phải làm phu nhân giàu có! Như vậy Hoạ Hoạ mới có thể quay về bên mẹ!”
Vốn tưởng mình đã chấp nhận sự thiên vị của cha mẹ, nhưng khi nghe mẹ phát điên mà miệng vẫn không ngừng gọi tên Ôn Hoạ, trái tim Ôn Ngưng đau đến nghẹt thở.
Để ổn định tâm trạng mẹ và bảo vệ bản thân, Ôn Ngưng đành phải bắt chước giọng điệu của Ôn Hoạ:
“Mẹ, mẹ ơi con là Hoạ Hoạ, mẹ làm con đau quá!”
Đúng như dự đoán, mẹ chợt sững người.
Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má mẹ, rơi xuống lòng Ôn Ngưng, nóng rát khiến cô đau nhói.
Mẹ ôm chặt lấy Ôn Ngưng, Ôn Ngưng trong vòng tay xa lạ cảm nhận tình thương từ mẹ, nghe thấy giọng mẹ dịu dàng chất vấn.
“Hoạ Hoạ, tại sao con không ở lại với mẹ? Có con ở đây, ba mới về.”
Khoảnh khắc ấy, Ôn Ngưng nghe thấy tiếng tim mình vỡ vụn.
Hoá ra có những vết thương đã hình thành từ lâu, chỉ có cô vẫn còn buồn cười, lao đầu vào hàn gắn.
Trái tim Ôn Ngưng cuối cùng cũng tan nát hoàn toàn vào buổi chiều tầm thường ấy.
Sau khi dỗ dành mẹ xong, Ôn Ngưng mới biết nguyên nhân mẹ phát điên lần này là vì bà nhìn thấy trên tivi cảnh Ôn Quý Minh cùng gia đình ba người tham dự một buổi tiệc từ thiện.
Trong hình ảnh đó, Ôn Hoạ ngoan ngoãn khoác tay Triệu Tố Như, làm nũng với bà ta.
Còn Triệu Tố Như ăn mặc lộng lẫy, cách ăn nói khiến người ta phải ngưỡng mộ.
Mẹ của Ôn Ngưng vì thế mà bị kích động.
Bà không cam lòng!
Chẳng lẽ chỉ cần có tiền, bà cũng có thể kiêu sa tao nhã như Triệu Tố Như sao!
Thế là bà tính bán con gái.
Dù mẹ Ôn Ngưng có ý định gì, người chịu khổ vẫn là Ôn Ngưng.
Từ đó về sau, để tránh bị mẹ bán lần nữa, cũng để tránh bị đánh đập, hễ về nhà Ôn Ngưng liền bắt chước Ôn Hoạ.
Lâu dần, Ôn Ngưng cảm thấy mình cũng sắp phát điên.
Cô chán ngấy cuộc sống này rồi, cô có quyền hận mỗi một người trong nhà họ Ôn!
Khi biết sức khoẻ mẹ ngày càng tệ, không qua nổi mùa đông năm ngoái, cô biết cơ hội của mình cuối cùng đã đến.
Ôn Ngưng hiểu rất rõ, Ôn Quý Minh từng có tình cảm thật lòng với mẹ, nếu không thì ông ta đã không vất vả chạy đi chạy lại giữa Vân Châu và Kinh Thành.
Cô phải làm là nắm lấy chút chân tình ấy của Ôn Quý Minh.
Hiện giờ Ôn Triệu hai nhà do Ôn Quý Minh làm chủ, những tin tức này lên mạng tra một cái là biết.
Sở dĩ trước giờ chưa từng nghĩ đến việc đưa cô về, thực ra là vì cô con gái này có cũng được không có cũng chẳng sao.
Với tính cách của Ôn Quý Minh, khi mẹ mất ông ta nhất định sẽ đến một lần, đó là cơ hội của cô.
Từ khi Ôn Ngưng bắt chước Ôn Hoạ, mẹ liền kiên nhẫn dạy cô nhảy múa. Ôn Ngưng có năng khiếu, nhảy rất giỏi.
Nhờ tập luyện quanh năm, eo Ôn Ngưng mềm mại như nhành liễu, thân hình vô cùng hoàn hảo.
Cô luôn tỉnh táo, tự mình thì mãi mãi không thể chạm tới tầng lớp thượng lưu.
Hiện tại thứ duy nhất cô có thể dựa vào chỉ có ngoại hình và cơ thể.
Nhưng tất cả những điều đó phải đợi đến khi cô thành công vào được nhà họ Ôn mới tính tiếp.
Thế là Ôn Ngưng tính toán thời gian, trước đó hai tháng đã ăn rất ít, khiến cơ thể gầy rạc đi.
Cô biết mình và mẹ có nét giống nhau, nên mỗi ngày sau khi đóng vai Ôn Hoạ dỗ mẹ ngủ, cô lại đứng trước gương bắt chước thần thái của mẹ thuở còn xuân sắc.
Hoàn toàn không quan tâm mình có bị phân liệt nhân cách hay không.
Quả nhiên, Ôn Quý Minh khi nhìn thấy cô đã ngẩn người.
Nhìn dáng vẻ gầy yếu ngoan ngoãn của cô, ông ta cảm thấy có lỗi, liền đem Ôn Ngưng về.
Chỉ cần thời gian này Ôn Ngưng ăn uống đầy đủ và tập luyện, thân hình cô sẽ khôi phục hoàn hảo như trước.
Tiếng nước tắm ngừng lại, Ôn Ngưng nằm lên giường bắt đầu tra cứu thông tin.
Cô chỉ cố tình tạo vẻ đáng thương, chứ không phải dân quê thật sự.
Để bước vào cuộc sống hào môn, cô đương nhiên chuẩn bị đầy đủ.
Đối với hàng xa xỉ, dù không mua nổi, kiến thức lý thuyết của cô cũng rất phong phú.
Vì vậy cô cũng biết chiếc váy Ôn Hoạ mua cho cô hôm nay là đồ quá mùa.
Ôn Ngưng nhìn chiếc váy lặng lẽ treo trong tủ, nói lời chúc ngủ ngon với chiếc váy hiệu đầu tiên trong đời mình.
Giữa tỉnh giữa mê, cô nghe thấy tiếng động dưới nhà.
Có người lụi cụi lên lầu, chắc là vì hành lang tối quá nên bị vẹo chân, còn phát ra tiếng động nhẹ.
Là Ôn Hoạ về.
Ôn Ngưng liếc nhìn điện thoại, 3:28, rồi tiếp tục chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, Ôn Ngưng dậy từ rất sớm, xuống lầu thì thấy Ôn Quý Minh và Triệu Tố Như đang ăn sáng.
Hai người nghe tiếng động, tươi cười hiền hậu đón chào, không ngờ lại là Ôn Ngưng.
Vẻ mặt Ôn Quý Minh vẫn khá ôn hoà, Triệu Tố Như lén liếc xéo một cái, rồi giả tạo lên tiếng:
“Ôn Ngưng dậy rồi à, mau lại ăn sáng đi.”
Ôn Ngưng mỉm cười gật đầu, đến trước bàn ăn ngoan ngoãn chào hỏi: “Chào cha, chào dì Triệu, chúc buổi sáng tốt lành.”
“Ừ.” Ôn Quý Minh liếc nhìn Ôn Ngưng.
Trên người không phải chiếc áo thun rẻ tiền hôm qua thấy, nhãn hiệu này không phải thứ Ôn Ngưng mua nổi, hôm qua ông ta đi vội chưa kịp đưa tiền cho Ôn Ngưng.
Liền hỏi: “Chiếc váy này là Ôn Hoạ mua à?”
“Vâng ạ!”
Ôn Ngưng cười rạng rỡ, có chút ngại ngùng lại có chút vui sướng.
“Chị ấy rất tốt với con, hôm qua vừa xuống máy bay đã dẫn con đi mua quần áo mới, đưa con đi ăn, và giới thiệu bạn bè cho con.”
Chỉ một việc nhỏ như vậy cũng đã dễ dàng thoả mãn, lòng Ôn Quý Minh trở nên mềm mại, Triệu Tố Như cũng thấy dễ chịu hơn một chút.
Coi như Ôn Ngưng này biết điều, biết cảm ơn.
Trong bữa ăn, Ôn Quý Minh nhận một cuộc điện thoại, Ôn Ngưng liền ngồi vào góc bàn yên lặng ăn cơm.
Đợi ông ta ngắt máy, Ôn Quý Minh lấy từ trong cặp ra một tấm thẻ: “Đây là thẻ cha làm cho con, bên trong có hai trăm nghìn, thích gì thì tự mua.”
“Cha… nhiều quá ạ.” Ôn Ngưng rụt rè không dám nhận.
Vốn dĩ Triệu Tố Như không vui khi đưa tiền cho Ôn Ngưng, nhưng thấy cô bé quê mùa như vậy, trong lòng bà ta thoải mái vô cùng.
Bà ta tự tay cầm thẻ đưa cho Ôn Ngưng: “Cứ cầm đi, đây là tấm lòng của cha con, chút tiền ấy không nhiều đâu.”
Nhìn tấm thẻ ngân hàng trong tay, Ôn Ngưng khẽ nhếch môi.
Cô đi làm cả tháng nhiều nhất cũng chỉ kiếm được năm sáu nghìn, Triệu Tố Như nói hai trăm nghìn không nhiều, hoá ra đây là cuộc sống mà mẹ hằng mong ước!
“Cảm ơn cha, cảm ơn dì Triệu.”
Đã là Triệu Tố Như đưa cho cô, Ôn Ngưng đương nhiên nhận một cách an tâm.
Vừa nãy nếu không giả vờ, chưa chắc Triệu Tố Như đã không gây chuyện.
Ôn Quý Minh thấy Triệu Tố Như biết điều, Ôn Ngưng ngoan ngoãn, cũng yên tâm.
Ôn Quý Minh luôn coi mình là trung tâm, năm đó vì lợi ích mà cưới Triệu Tố Như, lại vì muốn có con mà lừa gạt mẹ Ôn Ngưng.
Hiện tại tập đoàn Ôn Thị có một dự án rất tốt, nếu làm thành công sẽ có thể bắt liên lạc với nhà họ Tưởng.
Nếu vì đem Ôn Ngưng về mà gây ra bất hoà trong gia đình làm phiền ông ta, nhất định ông ta sẽ không chút lưu tình mà đưa Ôn Ngưng đi.
“Lát nữa con nhờ dì Triệu tìm cho con một ít tài liệu, tự mình xem muốn học trường đại học nào, ngoại trừ Đại học Kinh, các trường khác đều có cách đưa con vào.
Con gái nhà họ Ôn không thể có học vấn quá kém, biết chưa?”
“Dạ biết rồi ạ.” Ôn Ngưng hai tay đặt trên đùi, ngoan ngoãn nhìn Triệu Tố Như: “Làm phiền dì Triệu ạ.”
