Chương 56: Lấy mạng đổi mạng
“Rầm — a —”
Tô Lạc quay đầu nhìn theo tiếng động.
Tiểu Vũ bị người phụ nữ phía sau lao tới đè xuống đất, cả vành tai phải bị cô ta cắn xé, máu chảy không ngừng bên tai.
Cơn đau nhấn chìm lý trí, Tiểu Vũ dùng hết sức bóp chặt vai người phụ nữ, hất mạnh cô ta ra, miệng không ngừng chửi rủa.
“Con đũy —”
Tiểu Vũ trợn mắt nhìn chằm chằm bóng người bị hắn hất ra, trong đáy mắt là hận thù vô tận.
Hắn không ngờ mình lại hủy hoại trong tay một người phụ nữ tay trói gà không chặt, lại còn là người phụ nữ hắn từng chơi qua!
Hắn suýt nữa đã bắt được người đàn bà trung niên kia, suýt nữa đã có thể rời khỏi đây…
“Rầm! Bốp! Phụt —”
Người phụ nữ bị hất văng ba bốn mét mới đập vào tường rơi xuống, vừa chạm đất đã phun ra một ngụm máu tươi.
Cơ thể cô ta co giật một lúc, bỗng cười lớn: “Khụ… khụ khụ… ha ha ha… anh à, em báo thù rồi, em báo thù cho anh rồi, anh đợi… đợi em…”
Dứt lời, đầu người phụ nữ vô lực nghiêng sang một bên.
Gương mặt xinh đẹp của cô ta lem luốc máu, nhưng khóe môi lại nở nụ cười… nụ cười như trút được gánh nặng.
Tô Lạc nhìn người phụ nữ một lúc, rồi quay sang nói: “Mẹ, đốt cô ấy đi.”
Thực ra, khi cô ra tay với Tiểu Dương, bản đồ tinh thần của cô đã có biến đổi: trong năm chấm xám, có một chấm dần chuyển thành màu cam.
Và khi chấm xám chuyển sang cam, trong lòng Tô Lạc cũng xuất hiện cảm giác bất an nhẹ, cô lúc đó đã đoán người phụ nữ này sắp tang thi hóa.
Vốn dĩ cô định xử lý xong Trương Chí ba người sẽ giải quyết cô ta, không ngờ chưa kịp động thủ thì người phụ nữ đã tự ra tay.
Kết hợp với câu nói cuối cùng của cô ta, chắc hẳn tất cả đều do cô ta tự sắp đặt.
Biết mình không phải đối thủ, nên đã giấu sẵn thứ chứa virus tang thi, chỉ chờ đòn chí mạng này.
… Lấy mạng đổi mạng.
Tô Lạc chợt nhớ đến kiếp trước của mình, cô cũng vì không đấu lại Đường Nguyệt Tâm nên đã chọn tự bạo…
May quá, may là cô có cơ hội làm lại lần nữa.
Lần này, cô phải đứng trên đỉnh cao nhất của mạt thế, trở thành cơn ác mộng của tất cả những kẻ có ý đồ xấu xa!
Liễu Lan nghe vậy, không hỏi lý do, trực tiếp điều khiển lửa bao trùm lấy người phụ nữ, chỉ một lát, thi thể cô ta đã hóa thành tro bụi.
Tiểu Vũ cũng hiểu rằng hắn không thể yên lành rời khỏi căn biệt thự này, nên giành nói trước: “Tôi nguyện tự chặt một cánh tay, mong cô giữ lời hứa, thả chúng tôi đi.”
Tô Lạc thu hồi ánh mắt, khóe mắt khẽ nhướng, nhìn xuống người dưới đất, khẽ cười: “Lúc nãy nếu anh tự giác như vậy thì không vấn đề gì, nhưng bây giờ thì không được rồi.”
Tiểu Vũ mặt biến sắc: “Cô có ý gì?”
“Ý gì?” Tô Lạc buồn cười nhìn hắn: “Anh không ngửi thấy mùi tanh hả? Tôi khuyên anh một câu, người phụ nữ vừa rồi đã nhiễm virus tang thi đấy.”
“Không! Không thể nào…” Tiểu Vũ theo phản xạ phản bác, mặt tái mét, giọng run rẩy gào lên: “Không! Cô lừa tôi, nhiễm tang thi sao lâu thế? Nếu cô ta bị nhiễm, chắc chắn đã biến thành tang thi từ sớm rồi, cô đừng hòng lừa tôi…”
Nhưng Tô Lạc không phản bác, chỉ mỉm cười nhìn xuống hắn.
Tiểu Vũ càng lúc càng lo, không biết có phải ảo giác không, hắn dường như thực sự ngửi thấy một chút mùi tanh.
Từ từ đưa tay phải đang bịt tai lên trước mắt, trong dòng máu đỏ tươi trên lòng bàn tay lại pha lẫn một màu xanh đậm…
Lúc này, hắn cảm thấy cổ họng khô ngứa lạ thường, muốn uống thứ gì đó để giảm bớt.
Uống gì nhỉ?
Máu… hắn muốn uống máu…
“Hự —”
Chỉ chưa đầy nửa tuần trà, da thịt Tiểu Vũ đã chuyển sang màu xám xanh, tròng mắt trắng dã, miệng bắt đầu phát ra những tiếng gầm nhẹ.
“A — tang thi, nó biến thành tang thi rồi…”
Phía sau vọng ra tiếng thét kinh hoàng của một người phụ nữ.
Ba người còn lại cùng phe cũng sợ hãi lùi lại.
Ngay cả Trương Chí và Tiểu Dương đã mất một cánh tay cũng không ngừng dùng chân đạp đất để chạy trốn.
“Hự — đũy… đũy cái…”
Tiểu Vũ còn một chút ý thức, đưa tay bò về phía Tô Lạc, chết cũng phải kéo người đệm lưng!
Nhưng vừa bò được hai bước, một tia sáng tím đậm “xẹt —” lóe lên trên cánh tay hắn, rồi cánh tay đó lập tức biến mất.
Phó Thừa Yến lại giơ tay định trực tiếp đánh chết hắn, nhưng bị Tô Lạc kịp thời ngăn lại.
Tô Lạc lắc đầu với Phó Thừa Yến, rồi trực tiếp ngưng tụ một cây băng nhọn, đâm vào đầu Tiểu Vũ.
Tang thi không đói, không cảm giác đau, chỉ có hủy diệt não chúng mới có thể tiêu diệt.
Xử lý xong Tiểu Vũ, Tô Lạc mới quay sang sáu người còn lại: “Cánh tay đã để lại, tôi nói giữ lời, các người đi đi.”
Trương Chí và Tiểu Dương vội vàng dìu nhau đứng dậy, cúi người cảm ơn Tô Lạc rồi chuẩn bị rời đi.
Bỗng nhiên, một người phụ nữ trong đám lao ra.
Phó Thừa Yến nhanh mắt kéo Tô Lạc vào lòng, dị năng trong tay sẵn sàng phát động.
Nhưng người phụ nữ chỉ “phịch” một tiếng quỳ xuống trước mặt Tô Lạc.
“Cô ơi, xin cô hãy cứu tôi, cho tôi đi theo các cô được không? Họ… họ đều là một lũ súc sinh! Xin cô, cho tôi đi theo các cô, tôi có thể giúp các cô làm việc, xin cô…”
Nói xong, người phụ nữ từ từ ngẩng đầu, để lộ gương mặt thanh tú xinh đẹp, tuy lúc này đầy nước mắt nhưng không hề làm giảm nhan sắc, đôi mắt đỏ hoe càng tôn thêm vẻ đáng thương.
Vừa nói, hai tay cô ta vừa kéo ngực áo, chiếc áo khoác hở rộng để lộ một mảng xuân sắc.
Trương Chí không ngờ lại xảy ra biến cố này, mặt tối sầm, cánh tay đè lên vai trái nổi đầy gân xanh.
Hắn ta quá quen thuộc với người phụ nữ này, trước mạt thế hắn đã gặp cô ta nhiều lần, chỉ là mỗi lần cô ta đều đến những biệt thự khác nhau.
Hắn biết cô ta chỉ là một con cave, nhưng không thể phủ nhận cô ta đẹp, chơi cũng sướng.
Nếu không phải mạt thế, nếu không phải vì dị năng trong người, e rằng cả đời hắn cũng không chạm được vào người phụ nữ tuyệt vời như vậy.
Vì thế, mấy ngày trong siêu thị nhỏ, hắn gần như chiều chuộng cô ta vô điều kiện, thậm chí chưa từng để cô ta tiếp người khác, hai người phụ nữ còn lại, đứa nào chẳng bị hơn chục người bọn hắn ngủ qua, không ngờ con mẹ nó này dám trực tiếp phản bội hắn trước mặt!
Tô Lạc chỉ liếc qua người phụ nữ đang quỳ dưới đất là hiểu ý cô ta.
Ba người bọn họ đều có dị năng, lại có cả một biệt thự Thấm Thủy Loan, đi theo họ chắc chắn hơn đi theo Trương Chí nhiều.
Huống hồ, còn có người đàn ông bên cạnh cô…
Tô Lạc chỉ nhàn nhạt liếc cô ta một cái, rồi ngẩng mắt, bắt gặp ánh mắt như cười như không của Phó Thừa Yến.
“Để lại?”
