Chương 11: Đụng độ ngay tại hiện trường cướp bóc
Đóng băng đá, băng kem, nấu chè đậu xanh, chè đậu đỏ và nước ô mai, lại lấy thêm đồ đựng trong không gian ra hứng đầy nước máy, bận rộn đủ đường.
Đoạn video thông báo khẩn cấp mà chính thức vừa phát hành đã được gửi đến điện thoại của từng người dân Tung Của, ngay cả đài phát thanh cũng liên tục lặp đi lặp lại bản tin.
Bạch Sênh Sênh nhìn thấy video thì những người khác cũng đều thấy.
Cư dân mạng lại bàn tán sôi nổi trên mạng.
Một bộ phận lo lắng về đợt nắng nóng cực độ sắp tới, lên mạng tìm mua vật tư chống nóng.
Có người cảm thán rằng nhà nước vẫn luôn nghĩ cho mọi người, chẳng phải chính thức đang gấp rút xây dựng nơi trú ẩn đó sao?
Nhưng không ít cư dân mạng lại đoán xem lời của gã hề kia rốt cuộc có thật hay không.
Chuyện này cứ như một thanh kiếm treo lơ lửng trên đầu mỗi người.
Những kẻ thừa dịp hỗn loạn để cướp bóc hôm nay cũng đã bị bắt vào đồn không lâu sau đó.
Chính thức dường như đang cố gắng duy trì sự ổn định.
Nhưng Hứa Phú thì không may mắn như vậy, vì camera giám sát hỏng, kẻ cướp lại đông, cảnh sát cũng khó bắt được bọn trộm, ông ta đành phải ngậm đắng nuốt cay chịu thiệt.
Bạch Sênh Sênh cũng vì thế mà bị đuổi việc, lý do là không trông coi tốt cửa hàng để bị cướp.
Tháng này không những mất lương, cô còn phải bồi thường tổn thất cho cửa hàng.
Hứa Phú sau khi biết mình phải tự gánh chịu tổn thất liền lập tức gọi điện cho cô.
“Mau bồi thường tiền đi, nếu không thì đừng trách ta.” Hứa Phú gần như gào lên trong cơn giận.
Bạch Sênh Sênh lúc đó bật cười, nhưng vẫn lo ông ta thật sự tìm đến tận cửa, cô bèn áy náy nói: “Tổn thất của cửa hàng cũng có phần của tôi, sau khi tìm được việc làm tôi nhất định sẽ trả, ông chủ đừng giận trước đã.”
Sau khi trấn an Hứa Phú xong, cô mới cúp máy.
Bạch Sênh Sênh gãi gãi má: trước đây cô hèn nhát đến mức nào chứ? Nói sẽ trả mà ông ta cũng tin thật.
Ông ta càng thảm hại, trong lòng cô càng vui, muốn cô trả tiền? Kiếp sau đi.
Bị làm cho buồn nôn một trận, cô cũng không thiệt, số vật tư thu được từ kho của Hứa Phú đủ để bù cho không ít tiền lương của cô.
Chè đậu xanh trong bếp cuối cùng cũng nấu xong, chỉ chờ nguội rồi cho vào tủ lạnh.
Nhân lúc cuối cùng cũng có chút thời gian rảnh, Bạch Sênh Sênh lái xe tải nhỏ đến kho để nhận nốt lô hàng cuối cùng đã đặt.
Vừa lên đường, xe cộ đã kẹt cứng không nhúc nhích.
Bạch Sênh Sênh thấy lạ, trước đây đâu có kẹt thế này, lại có chuyện gì nữa rồi?
Nhìn đoàn xe dài dằng dặc không thấy đầu, Bạch Sênh Sênh dừng xe, thò đầu ra hỏi người tài xế bên cạnh.
“Chú ơi, cháu muốn hỏi chút, hôm nay sao lại kẹt thế ạ? Lại xảy ra chuyện gì rồi ạ?”
Người đàn ông nghe vậy cũng mặt mày đắng chát.
“Còn không phải do cái lời tiên tri thiên tai kia sao, vợ tôi nghĩ mặc kệ thật giả, cứ đi trước đến Thanh Lao Sơn ở Tây Bắc, lỡ may là thật thì cũng đến nơi trú ẩn nhanh hơn người khác một bước. Kết quả là máy bay ngừng bay, tự lái xe thì kẹt đến mức không ra khỏi thành phố được.”
Bạch Sênh Sênh tò mò hỏi: “Mới thế đã kẹt rồi ạ?”
Ông chú cười khẩy: “Còn không phải do cái video kia gây ra, chúng tôi muốn ra ngoài, có người lại muốn lái xe về đón người nhà, thế là đụng nhau, mọi người kẹt ở đây, ngay cả thành phố cũng không ra nổi.”
Bạch Sênh Sênh vẫn chưa biết chuyện này, cả ngày cô bận nấu nướng, lúc này trời đã tối đen.
“Thì ra là vậy, cảm ơn chú ạ.”
Ông chú nghe vậy chỉ gật đầu không để tâm.
Trong lúc trò chuyện, xe phía trước vẫn không nhích được chút nào.
Bạch Sênh Sênh vốn định nhận hàng xong sẽ đi trả xe, xem ra phải hoãn lại, chuyển sang đạp xe đạp đến kho.
Đợi khi Bạch Sênh Sênh cuối cùng cũng đến được kho thì đêm đã khuya, xung quanh yên tĩnh lặng lẽ.
Đỗ xe xong, vừa rút chìa khóa ra thì đột nhiên một tiếng “rầm” nặng nề phá tan sự yên tĩnh.
Nghe kỹ lại thì không còn tiếng gì nữa.
“Chắc là kho bên kia, đêm khuya đang gấp gáp dỡ hàng chăng?”
Nghĩ vậy, Bạch Sênh Sênh tự mình đi bật đèn kho, ấn nửa ngày cũng không thấy sáng.
“Cái kho chết tiệt này.”
Ngay giây sau khi cô lần mò trong bóng tối cất thùng mì gói cuối cùng ở góc vào không gian, chính giữa tấm tôn trước mặt đột nhiên bị chém ra một lỗ lớn.
Cô giật mình hoảng hốt, theo bản năng nép vào góc tôn, nhờ vậy mới không bị phát hiện.
Bạch Sênh Sênh ngơ ngác mấy giây mới hoàn hồn.
Ánh sáng từ kho đối diện xuyên qua lỗ thủng trên tấm tôn bị chém.
Cô nhìn qua lỗ thủng, liền thấy cảnh bắt cóc.
Giữa kho, trên nền đất, có hai người phụ nữ và một người đàn ông bị trói, mặt mày đều bầm dập.
Bên cạnh còn có mấy kẻ đeo mặt nạ, cầm dao gậy vây quanh.
Đúng lúc này, giọng nói của một tên cướp cố ý hạ thấp truyền đến, giọng the thé, nhưng Bạch Sênh Sênh vẫn theo bản năng cảm thấy đã nghe ở đâu đó.
Những giọng nói cô từng nghe đều nhớ rất kỹ, có lẽ là bẩm sinh.
Điều này khơi dậy sự tò mò của cô, đợi khi cô nhìn kỹ lại, liền thấy một người trong đó, chính là người phụ nữ mấy ngày trước đã hỏi thăm tung tích của cô và tích trữ hàng ở cửa hàng tiện lợi.
“Vẫn không chịu nói sao? Cô gái xinh đẹp thế này, đừng trách bọn ta không nể mặt, uy lực của phi đao vừa rồi các ngươi cũng thấy rồi, tôn còn bị xuyên thủng được.” Triệu Dũng liếm hàm răng vàng nói.
Người đang nói chính là Triệu Dũng mà mấy ngày trước cô mới gặp.
Dù hắn che mặt, nhưng vừa cất giọng, Bạch Sênh Sênh vẫn nhận ra, ánh mắt âm hiểm lúc cô ngắt lời hắn năm nào, đến giờ cô vẫn chưa quên.
Mạnh Vũ Nhu lúc này cùng cha mẹ bị trói ngược, quỳ trên đất.
Mọi sự chú ý đều đổ dồn vào ba người bị trói.
Không ai để ý đến Bạch Sênh Sênh.
Nhìn thấy cái kho này, Bạch Sênh Sênh mới sực nhớ ra kho của cô ở ngay đây.
Trước đây cô từng đến đây chuyển hàng, chỉ vì trên đường đi cứ nghĩ ngợi nên không nhận ra ngay.
Mạnh Vũ Nhu bị trói dưới đất nghe vậy cũng có chút sợ, nhưng vẫn cố gắng chống đỡ.
Mất vật tư rồi, cô ta sống sao nổi trong mạt thế.
Vì thế, ba người họ bị đánh một trận mà vẫn cắn răng chịu đựng.
------------------
Thời gian quay lại sáng nay.
Khi Mạnh Vũ Nhu đến kho vào sáng nay, cha mẹ và anh trai cô ta đã đến từ sớm.
Vừa gặp mặt, mẹ Mạnh đã sốt ruột nói: “Nhu Nhu à, rốt cuộc là chuyện gì vậy? Không phải còn một tuần nữa mới loạn sao? Sao lại sớm thế?”
Cha Mạnh bên cạnh cũng mặt mày lo lắng.
Mạnh Vũ Nhu mất kiên nhẫn cắt ngang: “Con biết thế nào được, có thể thiên tai tự nhiên đến sớm, giờ quan trọng nhất là chuyển hết vật tư trong kho này đi, đừng để bị cướp.”
“Có chỗ vật tư này, trong mạt thế chúng ta cũng sống sung sướng hơn người khác.”
Nghĩ đến không gian của mình, Mạnh Vũ Nhu đau lòng thắt ruột.
Nhưng may là gia đình cô ta đã thuê sẵn cả một đội vệ sĩ.
Nghĩ đến đây, Mạnh Vũ Nhu quay sang làm nũng với anh trai Mạnh Thiên Triết:
“Anh ơi, anh bảo mấy vệ sĩ anh thuê mau đến đây đi, trong lòng em cứ bất an, phải chuyển đi gấp.”
