Chương 26: Sóng thần đến sớm
Trong không gian cũng chẳng có con gà sống hay vịt sống nào để cô thử độc.
Bạch Sênh Sênh đứng trên ban công nhìn quanh, tốt lắm, không thấy một con vật sống nào cả.
Nhìn cây sơn tra sai trĩu quả, cuối cùng cô quyết định vẫn hái, đợi sau này gặp con vật nào rồi bắt lại thử độc.
Nếu quả sơn tra biến dị thật sự có độc thì cô cũng đành chịu, còn nếu không độc, ăn được thì cô lời to rồi, cả cây đầy quả hái hết chắc được khoảng 300 cân.
Nhìn cây sơn tra biến dị, khóe miệng Bạch Sênh Sênh như kéo đến tận mang tai, nhưng cô đã lãng phí quá nhiều thời gian, phải quay về xem Uông Mục Phàm thế nào, cho anh ta uống chút nước.
Nghĩ đến những việc tiếp theo, Bạch Sênh Sênh đau hết cả đầu, quả thật bận đến mức chân đá sau gáy.
Đầu tiên cô chạy vội về xem Uông Mục Phàm, anh ta vẫn như cũ, không hề tỉnh lại.
Đá chườm trên người anh ta cũng tan ra rồi, Bạch Sênh Sênh thu quạt và nước đá vào không gian, để lại một chậu nước nhỏ lau người, rồi lại lau người cho anh ta một lần nữa.
Sờ trán, cuối cùng không còn nóng nữa.
“Chắc không lâu nữa sẽ tỉnh lại nhỉ?” Bạch Sênh Sênh nhìn mặt trời gay gắt bên ngoài nói.
Đặt Uông Mục Phàm xuống, để anh ta tiếp tục nghỉ ngơi, Bạch Sênh Sênh quay sang phòng bên cạnh xem xe điện sạc thế nào rồi.
Xe điện nhỏ còn vạch cuối cùng là đầy.
Xem xe xong, Bạch Sênh Sênh liền hối hả quay lại hái quả sơn tra.
Cây sơn tra biến dị này rất dễ hái, thân cây to khỏe cao bằng hai tầng lầu, nhưng vì quả to bằng quả quýt, lại mọc thành chùm, một chùm kết mấy chục quả, sức nặng khiến cành cây rũ xuống ngang tầng một.
Cho nên Bạch Sênh Sênh chỉ cần bê ghế đứng lên là hái được, chỉ có điều cô mới hái một lúc đã nóng đến hoa mắt chóng mặt.
Cô đành hái một lát lại nghỉ vài phút.
Cứ thế hái hơn nửa tiếng, cuối cùng hái hết quả trên cả cây, tổng cộng được 12 bao tải.
Tiếp theo chỉ cần thu hết vào không gian là xong, nhưng sau khi cô thu xong bao tải thứ 9, bao thứ 10 thế nào cũng không thu vào được, cô nhìn mới biết không gian đã đầy.
Bạch Sênh Sênh đành mất một phen thời gian, sắp xếp lại không gian, bỏ đi một số đồ nội thất mới thu được mấy bao còn lại.
Trên đường quay về, mặt trời dường như càng gay gắt hơn, cô chạy một mạch đến cửa hàng tiện lợi trước.
Nhìn một cái, xe điện nhỏ cuối cùng đã sạc đầy, đợi Bạch Sênh Sênh thu nguồn điện vào, chút không gian cuối cùng cũng bị lấp đầy.
Thu pin xong, Bạch Sênh Sênh mới ngồi vào ghế lái, khởi động xe lái đến trước cửa sảnh trạm xăng.
Nhìn Uông Mục Phàm vẫn còn hôn mê trên mặt đất, cô nghĩ một chút, vẫn quyết định xuất phát ngay bây giờ, sớm còn hơn muộn, cô cũng sợ sóng thần đến sớm.
Vừa nghĩ Bạch Sênh Sênh vừa lùi xe đến bên cạnh Uông Mục Phàm, xuống xe tốn không ít sức mới kéo được anh ta lên hàng ghế sau.
Loại xe điện nhỏ này trước mạt thế thường được người ta gọi là xe “đầu cá ớt băm”.
Nhìn thế quả nhiên không gọi sai, Bạch Sênh Sênh nhìn Uông Mục Phàm co ro ở hàng ghế sau.
Anh ta nằm cả nửa người trên xuống, chân thì không có chỗ, chỉ có thể co lại.
Bạch Sênh Sênh gãi má, xe tuy nhỏ một chút, nhưng vẫn hơn hai người phải đi bộ.
Đợi cô chuyển hành lý của hai người lên xe, mọi thứ cuối cùng đã chuẩn bị xong, Bạch Sênh Sênh nhảy lên ghế lái, lấy bản đồ từ không gian ra so với vị trí đại khái của thành phố An rồi chính thức xuất phát.
*
Chiếc “đầu cá ớt băm” cán qua xác một con gián khô nắng, rồi dừng lại bên đường không xa.
Bạch Sênh Sênh trên xe so với bản đồ trong tay nhìn tuyến đường trước mắt: “Là chỗ này nhỉ? Rốt cuộc đã ra khỏi Hải Thị chưa vậy?”
Bạch Sênh Sênh cũng không quen những tuyến đường này lắm, thời gian cô học đại học ở đây, ngoài lúc đi làm ra khỏi cổng trường, bình thường đều ở trong trường, đến cổng trường còn ít ra, nói gì đến ra khỏi Hải Thị.
“Đi thêm khoảng 50 km nữa, rồi rẽ về phía tây là vào địa phận thành phố An rồi.” Một giọng nói đột nhiên vang lên sau lưng Bạch Sênh Sênh.
Bản đồ trong tay Bạch Sênh Sênh run lên, cô quay đầu nhìn Uông Mục Phàm đã tỉnh, giọng cao hơn mấy độ: “Anh tỉnh rồi cũng không nói, đột nhiên lên tiếng làm tôi giật cả mình.”
“Xin lỗi xin lỗi, tôi vừa tỉnh đã nghe thấy câu nói của cô, chỉ nghĩ đến việc trả lời.” Uông Mục Phàm ngượng ngùng cười.
Thấy có người chỉ đường, Bạch Sênh Sênh đặt bản đồ trong tay xuống, lái về con đường Uông Mục Phàm vừa chỉ.
“Xe này là?” Uông Mục Phàm ho mấy tiếng, hỏi Bạch Sênh Sênh đang lái xe phía trước.
Bạch Sênh Sênh nhìn đường phía trước, không quay đầu: “Xe này à? Cũng là may mắn của chúng ta, tìm thấy ở gần trạm xăng đó, lại còn đầy điện nữa, nếu dựa vào hai chân chúng ta, sớm đã chết queo rồi.”
“Cũng đúng.” Uông Mục Phàm cười, kết quả cười này động đến vết thương, không nhịn được hít một hơi lạnh, “Xít…”
“Bây giờ đỡ hơn chưa? Anh cũng thật là, lúc chúng ta đi đường không khỏe sao không nói, để cuối cùng trực tiếp trúng nắng ngất đi.”
Bạch Sênh Sênh nhìn mắt Uông Mục Phàm trong gương chiếu hậu, giọng điệu lạnh lạnh.
Bị hỏi, Uông Mục Phàm cũng hơi ngượng: “Lúc đó đầu có hơi choáng, tưởng mình chịu được, nghĩ không muốn làm chậm việc đi đường, ai ngờ…”
“Anh trúng độc mới tiêm huyết thanh không lâu, đã phải đi đường dưới nắng nóng, thân thể bằng sắt cũng không chịu nổi.” Bạch Sênh Sênh không có ý bỏ qua.
Uông Mục Phàm ở ghế sau đột nhiên chỉ ra ngoài cửa sổ: “Mau nhìn!”
Bạch Sênh Sênh vội nhìn theo hướng đó, sắc mặt cũng kinh ngạc.
Hướng Uông Mục Phàm vừa chỉ, chính là một trong những ngọn núi họ từng vượt qua, ngọn núi đó bây giờ nhìn từ xa, đỉnh núi có nước không ngừng đổ xuống.
Nước đổ xuống còn lờ mờ mang theo bùn cát, ngày càng nhanh.
Bạch Sênh Sênh liếc qua liền vội thu ánh mắt lại chuyên tâm lái xe, nhưng Uông Mục Phàm vẫn còn nhìn.
Thấy Bạch Sênh Sênh cũng nhìn thấy, Uông Mục Phàm nói ra phỏng đoán của mình, giọng lo lắng: “Xem ra tình hình không ổn, sóng thần đến sớm nửa ngày, chúng ta còn phải lái khoảng một tiếng nữa mới ra khỏi Hải Thị.”
“Tin tốt duy nhất là chúng ta có xe, chắc có thể nhanh hơn sóng thần, cô nói đúng không?” Bạch Sênh Sênh nói câu này chính mình cũng thấy chột dạ.
Cô chưa từng lái loại xe điện nhỏ này, hôm nay cũng là lần đầu, không biết nước lũ nhanh hơn hay xe nhỏ này nhanh hơn.
Nghe cô nói, Uông Mục Phàm cũng đầy tâm sự: “Cái này khó nói.”
Bạch Sênh Sênh ngay giây phút nhìn thấy sóng thần đã đạp xe điện nhỏ đến tốc độ nhanh nhất.
Bên kia đỉnh núi, nước tràn qua đỉnh rồi vội vã chảy xuống, cây cối cỏ dại rậm rạp trong nháy mắt bị nước lớn nhấn chìm.
Tim hai người đều treo lên tận cổ họng, lái xe một đường cuồng chạy, đều hy vọng có thể nhanh hơn nước lũ.
“Hỏng rồi!”
Uông Mục Phàm đột nhiên vội vàng nói một câu như vậy.
Bạch Sênh Sênh bị câu này của anh ta làm tim cũng theo đó nhấc lên: “Còn có tình huống nào tệ hơn nữa sao? Anh mau nói đi?”
