Chương 37: Thu thập tinh hạch
Lăng Linh cất súng bắn tỉa, vừa định nhảy thẳng từ ban công xuống.
Liếc thấy chiếc sofa trong phòng khách, nhìn chất liệu cũng tốt, đã đến rồi thì sao lại về tay không.
Cô đi thẳng vào thu chiếc sofa, dưới bàn trà có đủ loại đồ ăn vặt, thuốc lá, bài tây.
Lăng Linh cũng tiện tay thu luôn. Xong xuôi mới nhảy từ tầng năm xuống.
Đến tầng một, La Tĩnh Hoài đã đứng cùng mọi người.
Thấy bọn họ nhất thời cũng chưa có ý định rời đi.
Lăng Linh lại bắt đầu tìm tinh hạch trong biển xác.
Thấy tinh hạch nào lộ ra ngoài thì dùng chân giẫm lên, thu vào không gian.
Tiểu Đào đã dạy cho Tiểu Tiêu biết làm việc. Hai con khỉ bận rộn không ngừng, rửa sạch số tinh hạch thu được rồi để riêng vào một cái chậu.
Trong đám người này, chỉ có mình Lăng Linh là thản nhiên làm việc của mình.
Bầu không khí xúc động như vậy, cô chẳng có cảm giác gì.
Trong quan niệm của cô, sống chết là chuyện thường tình.
Lăng Húc một lúc sau mới vơi đi cảm xúc, chạy đến bên Lăng Linh hỏi: “Em gái, em đang tìm gì thế?”
Lăng Linh móc một cái túi ni lông từ túi quần ra, đeo vào tay, nhặt một viên tinh hạch zombie lên. “Nhặt cái này.”
“Khụ ~ nhặt thứ này làm gì, không thấy ghê sao?”
“Anh không thấy nó lấp lánh, rửa sạch rồi trông cũng đẹp sao?”
“Con gái các em đúng là thích mấy thứ lấp lánh này. Đứa em gái ruột của anh cũng vậy. Còn túi không? Anh giúp em nhặt.”
Lúc ngồi trên xe tán gẫu, Lăng Linh từng nghe anh nói ở nhà còn một đứa em gái ruột tên là Lăng Lệ, hai anh em từ nhỏ sống với ông bà.
Có người giúp nhặt, cô tất nhiên là vui vẻ. Vội móc thêm một cái túi nữa đưa qua.
Hai anh em cúi xuống nhặt cùng nhau, có những con zombie bị nổ đứt tay chân, nằm dưới đất, há miệng còn muốn cắn họ một phát.
Hai người cũng tiện tay bắn thêm một phát.
Zombi kiểu đó không ít, thỉnh thoảng còn muốn tập kích. Các thành viên khác cũng đang tìm những con zombie như vậy để bắn thêm.
Cho đến khi Lệ Minh Hiêu hô rút lui, túi của hai anh em đã đựng đầy tinh hạch, xách trên tay nặng trịch.
Lên xe, Lăng Linh bọc hai cái túi bên ngoài bằng một túi ni lông lớn hơn rồi mới bỏ vào ba lô.
Trước đó cô đã lôi mấy chai nước to từ trong ba lô ra, giờ vừa hay rỗng để đựng tinh hạch.
Trên đường về, Sở Dực lái xe, Lăng Húc ngồi ghế phụ, chẳng bao lâu đã ngáy khò khò.
Lệ Minh Hiêu vẫn ngồi ở ghế bên phải Lăng Linh, thấy cô bỏ cả một túi bi ve to như vậy vào ba lô, cũng không nhịn được hỏi.
“Thu thập thứ này chỉ để cho đẹp thôi à?”
Lăng Linh gật đầu, rồi nói: “Cũng không hẳn, tôi cứ cảm thấy viên bi này chắc còn có công dụng khác, biết đâu sau này lại trở nên có giá trị, nên thu thập trước đã.
Đội nghiên cứu của các anh chưa tìm ra công dụng của viên bi này à?”
Lăng Linh thật sự tò mò, không biết nước Z đã có kết quả nghiên cứu gì về trận biến dị zombie này chưa, và mức độ nghiên cứu tinh hạch đến đâu rồi.
Lệ Minh Hiêu lắc đầu, viên bi trong đầu zombie và viên đá không quy tắc trong đầu sói biến dị lần trước, Cảnh Thần đều đã xem qua, không phát hiện được gì.
Anh báo cáo lên, cấp trên đã cử người xuống, thu cả hai thứ về viện nghiên cứu, mãi vẫn chưa nghe thấy tin tức gì.
Xe chạy được một đoạn, Lăng Linh nghe thấy tiếng một đoàn xe chạy ngang qua.
Nhìn ra từ lỗ quan sát, một đoàn xe rất dài, chắc là đội hậu cần.
Nghĩ đến số lượng thi thể ở khu vực đó, đúng là có việc bận rộn.
Về đến căn cứ quân sự Nam Châu, trời đã tối hẳn, Lệ Minh Hiêu lập tức đi báo cáo công việc với cấp trên.
Trên đường đi cũng đã nói sơ qua tình hình tiến hóa của zombie, nhưng chi tiết vẫn cần phải trình bày thêm. Cộng thêm chuyện Lăng Linh gia nhập đội, cũng cần báo cáo.
Trước khi đi, anh đặc biệt dặn Sở Dực: “Sắp xếp cho Lăng Linh một phòng riêng.”
Lại nói với Lăng Linh: “Lát nữa tôi đưa cô đi gặp lãnh đạo, làm thủ tục gia nhập đội.”
Lăng Linh gật đầu, đi theo Sở Dực chọn một phòng đơn.
Phòng rất đơn giản, có ban công, nhà vệ sinh, một chiếc giường tầng bằng sắt, một tủ quần áo, một cái bàn.
Lăng Linh khóa cửa, cả người lẫn ba lô đều vào không gian. Hôm nay thu hoạch cũng không nhỏ.
Có cả một chậu sắt tinh hạch thăng cấp. Màu sắc đều là một loại màu vàng óng.
Tuy nhiên độ đậm nhạt có khác nhau. Dù sao giờ cũng rảnh, Lăng Linh tự tay rửa sạch số tinh hạch này.
Đổ nước suối đầu nguồn vào ngâm.
Hai con khỉ chạy lại, ngồi xổm bên chậu, mắt đầy hưng phấn và khao khát.
“Hai đứa muốn ăn cái này à?”
Hai con khỉ liên tục gật đầu, chúng đã thèm mấy viên tinh hạch có màu sắc này từ lâu.
Chủ nhân trước đó đã dặn không được động vào mấy viên đá lấp lánh này, nên vẫn luôn nhịn.
Lăng Linh lấy từ một cái chậu nhỏ khác hai viên tinh hạch thăng cấp đã ngâm mấy tiếng, mỗi con một viên.
Sau khi hai con khí nuốt xuống, Lăng Linh quan sát sự biến hóa của chúng.
Chỉ thấy Tiểu Đào đi vào không gian màu xám, một đạo phong nhận quét ra, trực tiếp chém đứt ổ khóa sắt của một container.
Tiểu Đào từng thấy cô lúc rảnh rỗi thường đi cạy mấy container có khóa, lần này vừa thể hiện, vừa tiện thể giúp cô làm việc.
Phải biết lần trước cô thấy Tiểu Đào dùng phong nhận, chỉ là cắt một quả đào từ trên cành xuống.
Vậy mà đã thăng cấp rồi? Có thể cắt được kim loại rồi.
Cảm giác trí lực của Tiểu Đào cũng tăng lên, còn biết một công đôi việc.
Còn Tiểu Tiêu bên kia, nhanh chóng chạy qua lại giữa chuối, táo, bưởi, ngô, lúa mì, nhanh đến mức không thấy cả bóng dáng.
Lăng Linh hoàn toàn dựa vào ý thức không gian để khóa vị trí của Tiểu Tiêu.
Tốc độ này, cũng tăng lên một mảng lớn. Chẳng bao lâu, Tiểu Tiêu đã đặt một đống ngô quả trước mặt cô.
Được rồi, trí lực cũng tăng lên một mảng, hoàn toàn là mượn hoa dâng Phật mà.
Thử ra công dụng của đám tinh hạch màu vàng óng này, Lăng Linh chỉ thấy hôm nay mình nhặt được trong biển xác vẫn chưa đủ.
Đang tiếc nuối, thì tiếng gõ cửa vang lên, cô vội ra khỏi không gian.
Mở cửa, là Sở Dực.
“Lăng Linh, tôi đưa cô đến văn phòng quân trưởng, Minh Hiêu đang đợi cô ở đó.”
Lăng Linh đi theo Sở Dực đến văn phòng quân trưởng.
Bên trong ngoài Lệ Minh Hiêu, còn có hai người đàn ông trung niên ngoài bốn mươi. Và một thanh niên khoảng ba mươi.
Lệ Minh Hiêu kéo chiếc ghế bên cạnh ra, ra hiệu cho Lăng Linh ngồi xuống nói chuyện.
Đồng thời giới thiệu với cấp trên: “Đây là thành viên mới gia nhập đội chúng tôi: Lăng Linh.”
Lăng Linh thầm nghĩ, cái tên Lệ Minh Hiêu này, rõ ràng cô nói chỉ là hợp tác tạm thời.
Sao lại đưa cô đến trước mặt lãnh đạo thế này, định trói chặt cô với đội này chắc?
“Cô gái, cô đừng sợ, mối quan hệ giữa cô và đội Thiên Khu, Minh Hiêu đã kể hết cho chúng tôi nghe rồi, mấy lần ra tay giúp đỡ vượt qua khó khăn.
Nghe nói cô từ nước M đến, thân thủ cũng không tầm thường, cô có thể thành thật nói chuyện với chúng tôi một chút không, thân phận cụ thể của cô là gì?”
“Sát thủ.”
Hai vị quân trưởng đối diện lập tức ngồi thẳng người, thanh niên bên cạnh và Lệ Minh Hiêu cũng đồng tử giãn ra.
Lăng Linh ngẩng mắt nhìn mọi người, vẻ mặt lười biếng. Xem lần này Lệ Minh Hiêu trói cô kiểu gì.
“À, đúng rồi, tuy tôi lớn lên ở nước M, nhưng nơi sinh lại là nước Z, được cha mẹ người M nhận nuôi sang đó.”
Hồi nhỏ cô từng lục được giấy chứng nhận nhận nuôi của mình trong tủ của cha mẹ nuôi. Cô biết rất rõ nơi sinh của mình là ở nước Z.
