Chương 54: Áy náy
“Cứ ăn đi, đừng hỏi nữa.” Nói xong, anh ta không ngoảnh lại, quay người bỏ đi.
Nghe tiếng động cơ nổ sau lưng, Lăng Linh mới nhanh chân quay về.
Bánh quy nén đó thật sự không ngon.
May mà lúc này chỉ có một mình cô, cô lấy một cái bánh bao thịt to do dì Hà làm, lại lấy thêm một hộp sữa để lấp bụng.
Vừa bước lên con dốc cỏ, ánh mắt cô liếc thấy một căn nhà cấp bốn ở mép ngoài cùng của kho lương.
Trông có vẻ là khu vực đóng gói lương thực, bên trong lương thực được đóng thành từng bao, xếp cao và ngay ngắn.
Có lẽ do trước đó bị pháo kích của họ, nên giờ cửa sổ thông gió đã vỡ kính. Bên trong cũng không thấy bóng dáng zombie nào.
Ước lượng khoảng cách từ chỗ mình đến căn nhà đó.
Lăng Linh từ dốc cỏ đi xuống, nhanh chóng di chuyển về phía đó. Cơ hội tốt như vậy cô không muốn bỏ lỡ.
Hai chân co lên, nhẹ nhàng chui qua cửa sổ thông gió, bên dưới có những bao lương thực xếp ngay ngắn đỡ lấy cô.
Rút con dao găm giắt ở thắt lưng, khẽ rạch một bao lương thực, phát hiện bên trong là hạt lúa mì, hạt nào hạt nấy căng mẩy.
Cơ hội tốt như vậy, nếu không mang đi số lương thực này, chính cô cũng thấy áy náy.
Lúc nãy chỉ mới liếc qua cửa sổ thông gió, giờ vào bên trong rồi mới thấy diện tích nơi này rộng lớn đến mức nào.
Căn nhà cấp bốn này ít nhất cũng phải nghìn mét vuông, xung quanh là những bao lương thực xếp chồng lớp lớp.
Còn có ba bốn chiếc xe nâng. Chúng đỗ yên trong những lối đi giữa các dãy lương thực chất cao như núi.
Lăng Linh không khách khí thu hết lương thực bên trong vào không gian. Kể cả mấy chiếc xe nâng cũng thu luôn.
Tốc độ thu lương thực của cô phụ thuộc vào tốc độ di chuyển của cô nhanh đến đâu.
Thu xong toàn bộ lương thực trong kho, Lăng Linh cảm thấy đầu hơi âm ỉ đau. Đừng thấy chúng là từng bao rời mà coi thường.
Thu từng chồng một, tuy không mệt bằng thu cả kho lương hình trụ, nhưng số lượng bày ra trước mắt, chạy đi chạy lại từng chuyến, vẫn khá hao tổn tinh thần.
Lăng Linh vội uống hai ngụm nước suối, lại lấy từ không gian màu xám ra một khối ngọc thạch lớn để hấp thụ.
Liếc nhìn đồng hồ trên cổ tay, hỏng rồi, đã hơn nửa tiếng trôi qua, cô thu lương đến quên cả thời gian.
Ầm một tiếng vang lớn, Lăng Linh nghe ra được, đây là tiếng đạn rocket trúng mục tiêu, là đồng đội trên núi nã pháo để yểm trợ cho anh trai cô và những người khác.
Không hiểu sao, trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành.
Lăng Linh vội vàng nhảy ra khỏi cửa sổ, nhanh chân chạy về phía núi.
Quả nhiên, khi về đến lưng chừng núi, Lăng Linh từ xa đã thấy Lệ Minh Hiêu chống nạnh, đi qua đi lại vẻ sốt ruột.
Khoảnh khắc thấy cô, ánh mắt anh ta dán chặt lấy cô, mặt mày như muốn nhỏ ra mực.
Lăng Linh không khỏi thấy hơi áy náy.
Cô về muộn thật, những bao lương đó không ai nhìn thấy, cô cũng nảy sinh ý định riêng, muốn giấu bớt một phần.
Dù cô không thiếu lương, nhưng cô cũng chẳng ngại có thêm. Vừa rồi đúng là thời cơ thuận tiện để thu lương.
“Đi đâu mà lâu vậy mới về?”
“Đau bụng, đi vệ sinh.” Lăng Linh không chớp mắt nói dối.
“Lăng ~ Linh ~” Lệ Minh Hiêu tay phải chỉ vào cô, trầm giọng gọi tên cô.
Nắm lấy cổ tay cô, kéo về phía một góc rẽ trong khu rừng rậm.
Lăng Linh cố gỡ tay anh ra, nhưng không sao thoát khỏi sự kìm kẹp của anh, đành để Lệ Minh Hiêu kéo mình vào rừng.
Cho đến khi phía sau không còn thấy bóng dáng ai khác.
Lệ Minh Hiêu mới nghiêm giọng nói với cô: “Cô có biết hành vi của cô gọi là gì không?
Tự ý rời vị trí, đây là điều tối kỵ trong quân đội. Không nghe chỉ huy, tự ý hành động, còn nói dối lừa gạt cấp trên, cô nghĩ lý do của mình hoàn hảo lắm sao?
Sơ hở đầy ra đấy... Nếu cô gặp zombie vây công dưới chân núi thì sao? Chúng tôi ưu tiên hoàn thành nhiệm vụ hay đi cứu cô?”
“Vậy các anh có thể không cần cứu tôi, tôi có bảo các anh cứu đâu, hay là sợ tôi chết, không ai giúp vận chuyển lương? Hay lo lắng cho vũ khí trong không gian của tôi?
Vậy thì bây giờ tôi đưa hết vũ khí ra, về sau tôi sẽ giao toàn bộ lương thực trong không gian cho quân đội, tôi rút lui ~ chúng ta vốn không phải người một đường.”
Lăng Linh lớn đến từng này tuổi cũng chưa từng bị ai mắng dữ dội như vậy. Cô thẳng thừng đáp trả Lệ Minh Hiêu.
Lời vừa thốt ra, trong lòng vừa tức giận lại vừa thấy chua xót.
Lệ Minh Hiêu nắm chặt hai nắm đấm, nếu đối diện là mấy thằng nhóc như Lăng Húc, La Tĩnh Hoài, thì anh đã sớm tung một cú đấm, đây đâu phải chuyện cứu hay không cứu.
Bị lời của Lăng Linh chặn họng, trong lòng nghẹn một hơi, năm đó anh huấn luyện mấy tên lính ngỗ ngược còn chưa mệt đến thế này.
Lăng Linh thấy cơ bắp anh căng cứng, nắm đấm siết chặt, tưởng chừng giây tiếp theo Lệ Minh Hiêu sẽ xông tới đánh người.
Cô lập tức lùi một bước, giữ tư thế phòng thủ, nếu anh dám động tay với cô, cô cũng chẳng nương tay.
Lệ Minh Hiêu thấy cô như con nhím, dựng hết gai nhọn. Sự phòng bị trong mắt cô khiến anh thấy xa lạ.
Anh quay đầu, nhìn đám cỏ dại phía xa, hít một hơi thật sâu.
Từ từ thả lỏng, trong đầu lặp đi lặp lại: không được nóng vội, Lăng Linh không lớn lên trên mảnh đất này, cô có thể hòa nhập vào tập thể như hiện tại đã là điều đáng quý lắm rồi.
Từ sau tận thế đến giờ căn bản không có thời gian để đào tạo bài bản và giáo dục tư tưởng cho cô.
Không thể dùng cùng một chuẩn mực để rèn giũa cô như những binh sĩ khác, chỉ khiến mọi chuyện tệ hơn.
Nghĩ thông suốt, Lệ Minh Hiêu đè nén cơn giận trong lòng, hai tay khoanh trước ngực, nắm đấm tay trái siết chặt đặt dưới cánh tay phải.
Giọng điệu bình thản nói: “Đây không phải chuyện cứu hay không cứu, cũng không phải vấn đề nhiệm vụ lương thực hay vũ khí.
Mà là cô đi ra ngoài lâu như vậy, chúng tôi sẽ lo lắng... lo lắng cô gặp nguy hiểm.
Dù trước đây cô là thân phận gì, giờ cô là một thành viên của chúng tôi, đối với đồng đội, chúng tôi không bao giờ bỏ rơi bất kỳ ai.
Cái kiểu không cần cứu ấy, cô đừng dễ dàng nói ra, chúng tôi cũng không làm được.
Chỉ là, rõ ràng có thể tránh được, tại sao lại để nguy hiểm ập đến?
Lúc nãy, tôi tức giận như vậy, là vì tôi rất sốt ruột... mọi thiết bị liên lạc đều mất hiệu lực, không liên lạc được với ai, tôi sắp phát điên lên rồi....”
Tách, tách, nước mắt Lăng Linh không tự chủ được rơi xuống, rơi vào đám cỏ.
Lệ Minh Hiêu nhìn những giọt lệ rơi trên khuôn mặt trắng nõn kia, như rơi vào lòng anh, chỉ thấy đau nhói.
Trong nhóm người này, Lăng Linh là người trắng nhất.
Có lẽ nhờ nước suối trong không gian nuôi dưỡng, nên làn da của Lăng Linh trắng hơn người thường một tông.
Lệ Minh Hiêu không phải chưa từng mắng khóc những binh sĩ khác, nhưng chưa ai khiến anh không nỡ nhìn những giọt lệ đó.
Anh không kìm được muốn đưa tay lau cho cô.
“Được rồi được rồi, đừng khóc nữa…”
Anh luống cuống lau mặt cho Lăng Linh, lớp chai dày cộm làm mặt cô rát lên. Cô gạt phăng tay Lệ Minh Hiêu ra.
Lệ Minh Hiêu chưa bao giờ cảm thấy bất lực đến vậy, người này đánh không được, mắng không được, khóc làm anh thấy khó chịu trong lòng.
Cũng không biết lời anh nói, cô ấy có nghe lọt không nữa.
“Ừm... chuyện này coi như bỏ qua... không có lần sau đâu... tôi qua đó trước, cô đợi mười phút bình tĩnh lại rồi hẵng qua.
Nghe rõ chưa? Nghe hiểu thì trả lời tôi một tiếng.”
“Vâng.” Lăng Linh khẽ đáp. Lệ Minh Hiêu lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, quay về doanh trại.
