Chương 60: Ở chung ký túc xá
Lăng Linh thong thả bước đến phía bên kia của kho lương, nơi trước đó cô và Phương Tuấn đã cùng thu hoạch lương thực.
Những chiếc silo hình trụ lớn chỉ có mình cô có thể thu vào, không gian của Phương Tuấn căn bản không chứa nổi, nên cậu ta chỉ có thể thu những bao lúa đóng sẵn.
Cô nhàn nhã đi lại giữa những silo ngũ cốc hình trụ. Mỗi lần thu xong một silo, Lăng Linh lại ăn hai quả táo ngọt hoặc vài quả nho, công việc này không thể làm quá nhanh, nếu không đầu óc sẽ không chịu nổi.
Thỉnh thoảng cô cũng cần hấp thu ngọc thạch để bổ sung năng lượng.
Nhìn những vết kim loại bị phá hủy dưới chân silo, Lăng Linh biết rằng đội trưởng đã làm việc rất nhiều khi ở đây.
Nếu không có anh cắt đứt phần đế kim loại từ trước, cô cũng không thể thu trọn cả silo.
Suốt ba ngày liên tiếp, Lăng Linh và Phương Tuấn thay phiên nhau vận chuyển lương thực về căn cứ Khâm Châu.
Ngày hôm đó, Lăng Linh từ căn cứ Khâm Châu trở về, vừa chất xong chuyến lương tiếp theo lên xe.
Trên đầu liền có tiếng trực thăng quần thảo, Lệ Minh Hiêu bước đến bên cô.
“Chúng ta phải đi làm nhiệm vụ khác, trước tiên sẽ quay về doanh trại Nam Châu. Việc vận chuyển lương thực sẽ giao cho đội Uy Long, cấp trên cũng sẽ phái thêm dị năng giả không gian đến.”
Lăng Linh gật đầu, vừa hay chuyến này cô chở khá nhiều lương thực, đủ cho mấy trăm người trong doanh trại ăn nửa năm.
Trong lòng Lăng Linh đoán, lần này trở về, chắc chắn sẽ phải nộp một số tinh hạch đã xử lý lên trên.
Mấy ngày nay cô liên tục qua lại giữa kho lương Nam Tắc và Khâm Châu, số tinh hạch Trần Duy đưa cho cô ít nhất cũng phải vài chục vạn viên.
Trong thời gian đó cô cũng đã đi thăm thầy Lý một lần, thầy đã được chuyển sang phòng bệnh thường.
Cô cũng gặp Lô An Điềm đang đổi ca, cô nàng ngây ngô, không có tâm kế gì.
Thấy cô mặc quân phục, cô bé cứ líu lo bên cạnh, như thể gặp được thần tượng vậy. Ánh mắt sùng bái không hề che giấu.
Ánh mắt như vậy, Lăng Linh cũng từng thấy ở những người sống sót được cứu, ban đầu cô còn thấy ánh mắt đó nóng rực, giờ nhìn nhiều rồi cũng quen.
Bộ quân phục màu xanh quân đội này, dường như khoác lên cô một lớp hào quang.
Cảm giác được người khác coi như thần hộ mệnh, hoàn toàn tin tưởng, khiến cô thấy thật kỳ lạ.
Ở nước M, chỉ khi hoàn thành nhiệm vụ với xác suất trăm phần trăm, đối phương chuyển tiền, cô mới cảm nhận được một chút cảm giác được tin tưởng.
Hai thứ này có chút tương tự, nhưng lại hoàn toàn khác biệt.
Chiếc trực thăng nhanh chóng đưa tất cả thành viên đội Thiên Khu về lại doanh trại.
Đã bao nhiêu ngày ra ngoài là bấy nhiêu ngày chưa tắm, nói bẩn thỉu cũng thật sự bẩn thỉu.
Mọi người vừa về đến doanh trại liền chạy thẳng về ký túc xá để tắm rửa.
Lệ Minh Hiêu và Sở Dực theo thói quen chạy về phòng mình, Lăng Linh đi theo sau hai người.
Nghe thấy tiếng bước chân phía sau, hai người quay lại, lúc này mới nhớ ra, khi mưa lớn gây ngập lụt, Lăng Linh đã chuyển đến ở cùng phòng với họ.
“Ơ... cái đó, Lăng Linh, hay là cô tắm trước đi?” Sở Dực gãi đầu, ngại ngùng nói.
Ra ngoài mấy ngày, cậu hoàn toàn quên mất trong phòng có thêm Lăng Linh, lần trước cậu cũng chạy sang phòng bên cạnh để tắm.
Bên đó đông người, giờ này chắc cũng chật chội.
Lăng Linh là con gái, ở chung phòng với mấy người đàn ông bọn họ, thật sự không tiện chút nào.
“Không cần đâu, tôi không bẩn bằng các anh~ Quên rồi sao, tôi là dị năng giả hệ thủy, muốn tắm rửa cho mình cũng rất dễ dàng.”
Ừ, cũng đúng. “Vậy tôi đi tắm trước nhé.” Sở Dực lên tiếng trước.
Lệ Minh Hiêu gật đầu, “Nhanh lên, một tiếng rưỡi nữa còn phải đến văn phòng quân trưởng họp.”
Sở Dực cầm quần áo sạch chui vào phòng tắm. Còn lại Lệ Minh Hiêu và Lăng Linh hai người nhìn nhau.
Một bầu không khí mang tên “ngại ngùng” bắt đầu nảy sinh giữa hai người. Cứ ngồi không như vậy cũng chỉ phí thời gian.
Lệ Minh Hiêu lại lên tiếng: “Tôi giặt quần áo trước, cô... không phiền chứ? Chỉ ở ngoài ban công thôi, lát nữa tôi sẽ không vào trong, đợi Sở Dực ra tôi sẽ vào tắm.”
Lăng Linh không hiểu cô có gì phải phiền, vẫn gật đầu.
Cô lấy điện thoại ra, chơi vài ván game nhỏ.
Cho đến khi... từ cửa sổ nhìn thấy Lệ Minh Hiêu cởi trần, đang giặt bộ quân phục ngoài ban công.
Vai rộng, eo thon, chỉ một bóng lưng thôi cũng đã khiến ánh mắt Lăng Linh bị khóa chặt.
Từng đường cơ bắp đều săn chắc và mạnh mẽ, nhìn là biết ngay đó là sức mạnh thật sự được tôi luyện qua hàng ngàn lần dùng sức, thấm đẫm mồ hôi.
Khác với những anh chàng đẹp trai cơ bắp, những đường nét được tạo hình một cách cố ý trong phòng gym.
Các nhóm cơ của Lệ Minh Hiêu rất cân đối, khi giặt quần áo, cơ cẳng tay căng lên, bả vai vạch ra một đường cong sắc bén trên sống lưng.
Lăng Linh không tự chủ được mà nhìn rất lâu.
Nếu lúc này cô có thể nhìn thấy khuôn mặt Lệ Minh Hiêu, cô sẽ phát hiện ra rằng, khuôn mặt người đàn ông đó, không hề bình thản như khi làm nhiệm vụ hàng ngày.
Khi ánh mắt từ phía sau chiếu vào người anh, mặt anh, đỏ bừng lên.
Chỉ mong Sở Dực có thể nhanh hơn một chút, nhanh hơn một chút nữa.
Áo khoác và áo phông của Lệ Minh Hiêu vừa giặt xong phơi lên, thì “bốp” một tiếng, cửa phòng tắm mở ra, Sở Dực lau tóc bước ra, áo cộc tay vẫn còn vắt trên người.
“Mặc vào.” Khi hai người lướt qua nhau, Lệ Minh Hiêu nói một câu.
Sở Dực đương nhiên biết phải mặc vào, trong phòng còn có một cô gái, cậu đâu có mặt mũi nào để trần ra ngoài.
Chỉ là vừa rồi cậu có nhìn lầm không? Sao mặt đội trưởng lại hơi đỏ?
Chưa kịp nói gì, Lệ Minh Hiêu đã nhanh như chớp chui vào phòng tắm.
Sở Dực lau nước trong tai, ra ban công giặt quần áo.
Khi Lăng Linh ôm quần áo đi vào phòng tắm, quần áo của Sở Dực đã giặt xong.
“Tôi sang phòng bên cạnh đợi năm người họ.”
Lệ Minh Hiêu đang giặt chiếc quần, khẽ gật đầu: “Lát nữa tôi sẽ đến văn phòng quân trưởng báo cáo công việc mấy ngày trước, mọi người cứ tính giờ mà qua.”
“Biết rồi”, Lăng Linh cũng đáp một tiếng, nhìn đồng hồ, vẫn còn 40 phút nữa, đủ thời gian.
Nói xong, cô xoay người bước vào phòng tắm.
Lăng Linh vào trong chưa được bao lâu, liền nghe thấy tiếng đóng cửa từ bên ngoài, lúc này đầu óc cô mới phản ứng lại, hai người này là để lại cho cô đủ không gian riêng tư.
Ý tốt này, cô cũng xin nhận.
Thật ra, cô cũng có thể vào không gian để tắm, chỉ là hiện tại cô chưa muốn để người khác biết không gian của cô có thể vào được.
Thôi vậy, dù sao lúc này trong phòng chỉ có mình cô, tiện thể ở trong phòng tắm trữ một ít nước.
Còn quần áo, cô sẽ không phơi chung với hai người kia. Đồ lót dù sao cũng không tiện lắm.
Lăng Linh tắm xong liền trực tiếp vào không gian, sấy khô tóc, giặt sạch quần áo.
Phơi trong không gian, sau đó gõ cửa phòng bên cạnh, mọi người cùng nhau đi về phía văn phòng quân trưởng. Vừa đúng lúc, không sớm không muộn.
Bảy người vừa ngồi xuống, ánh mắt Trịnh quân trưởng liền dừng trên người Lăng Linh: “Nha đầu, lần này cháu ra ngoài, thu được bao nhiêu lương thực rồi?”
“Hơn 8000 tấn”. Lăng Linh báo ra một con số chính xác, thực tế thì không chỉ có 8000 tấn, dù sao số lương thực cô liều mạng đi thu trước đó không được tính vào.
Trịnh quân trưởng gật đầu nói: “Ừ, lát nữa cháu đặt 6000 tấn ở khu quân sự, 2000 tấn để trong không gian của cháu.
Lần này nhiệm vụ của các cháu là đi cứu một chuyên gia virus.
Hiện tại dịch bệnh hoành hành, thật sự là tai ương liên tiếp, khiến người ta mệt mỏi.”
Bây giờ có lẽ không chỉ khu vực phía Nam bùng phát dịch bệnh, mà khắp cả nước đều như vậy.
Bất kỳ thành phố nào bị cơn mưa lớn đó quét qua và sóng thần tấn công đều có loại dịch bệnh này, khả năng lây nhiễm rất cao.
Bọn họ không thể không coi trọng, mà viện nghiên cứu virus ở Ninh Thành là nơi có thẩm quyền nhất.
Quân khu Nam Châu của bọn họ là căn cứ quân sự gần viện nghiên cứu đó nhất, vì vậy nhiệm vụ cứu chuyên gia virus đương nhiên rơi vào quân khu Nam Châu bọn họ.
