Chương 85: Thuốc không đủ
Trên máy bay, hai người nói chuyện về cuộc sống sau này. “Lăng Linh, cậu định sau này sẽ làm quân nhân chuyên nghiệp với họ à?”
Lăng Linh gật đầu, “Tạm thời tôi cũng chưa nghĩ ra sẽ làm gì, ít nhất công việc này cũng quen thuộc với tôi, mọi người ở chung cũng khá ổn, nên cứ thế đã. Còn cậu? Tương lai định làm gì?”
“Tôi thì muốn làm nhiều thứ lắm. Trước đây tôi vốn không thích cuộc sống đánh đấm, nếu không thì đâu có hay nhận mấy nhiệm vụ trộm cắp vặt.
Giờ thì khác rồi, có không gian, tôi có thể làm được bao nhiêu là việc.”
Nghĩ đến không gian rộng hơn trăm mét vuông của mình, cùng với vật tư mà cô bạn thân cho, ít nhất vài tháng cô cũng không lo thiếu ăn thiếu mặc. Trong thời tận thế này, cô có thân thủ, có thủ đoạn, không thể nào sống không nổi.
Lăng Linh bèn đề nghị: “Hay là đến căn cứ Khâm Châu đi, bên đó không có dịch bệnh, mà lại là căn cứ mới xây, cơ sở vật chất rất đầy đủ, tôi cũng có mấy người bạn ở Khâm Châu.”
Mễ Nhã thấy đề nghị này cũng được, cô có thể đến căn cứ Khâm Châu xem sao.
Có Mễ Nhã là người ngoài ở đó, họ đương nhiên không thể trực tiếp đáp máy bay xuống khu quân sự Nam Châu. Máy bay bay đến ngoại ô Nam Châu rồi hạ cánh.
Lăng Linh lấy ra một chiếc ô tô con nhận được ở nhà họ Tư Không đưa cho Mễ Nhã. Dù sao cô ấy cũng có không gian, chiếc xe này cất đi cũng tiện, trên xe cô để thêm ít trái cây.
Mễ Nhã ôm Lăng Linh, cọ cọ thân mật, “Rảnh thì nhớ đến căn cứ Khâm Châu tìm tôi nhé.”
“Tôi sẽ.”
Trở về khu quân sự Nam Châu, Lệ Minh Hiêu sau khi báo cáo công việc xong liền đến bộ phận hậu cần hỏi thăm tình hình sử dụng ký túc xá mới.
“Bộ trưởng Tào, trước đây ông nói ký túc xá mới sắp được đưa vào sử dụng, bây giờ thế nào rồi?”
Bộ trưởng Tào nghe vậy, trong lòng giật thót. Anh ta áy náy nhìn Lệ Minh Hiêu, “Đội trưởng Lệ, thật ngại quá, mấy ngày nay các anh cứ đi làm nhiệm vụ mãi, tôi phân ký túc xá mà quên mất các anh. Giờ ký túc xá mới đã kín chỗ. Ngay cả ký túc xá tầng một trước đây dọn dẹp xong cũng chia cho tân binh rồi.”
“Thật sự không còn cách nào, quân khu chúng tôi mới tuyển thêm hơn 500 tân binh. Ký túc xá thật sự không đủ dùng. Hay là đội các anh cứ tạm thời giữ nguyên hiện trạng? Đợi một thời gian nữa tôi sẽ nghĩ cách.”
Nghe vậy, Lệ Minh Hiêu tức đến phát cười, quay người đi thẳng ra sân huấn luyện.
Còn Lăng Linh thì vừa từ phòng y vụ trở về, lại để thêm mười mấy thùng tinh hạch chất đầy trong phòng y vụ. Bây giờ không chỉ bên chế tạo thuốc cần tinh hạch, mà tân binh cũng cần tinh hạch để giác tỉnh dị năng, lão binh cũng cần tinh hạch cấp cao để thăng cấp dị năng. Tin chắc không lâu nữa, tinh hạch ở Phụ Thành cũng sẽ được chuyển đến chỗ cô.
Nước không gian của cô cũng đã đổ đầy các bể chứa trong doanh trại. Mới đi có hai ngày mà doanh trại đã xây riêng cho cô một cái bể chứa nước cực lớn để đựng nước không gian của cô. Thật sự là mực nước cứ tụt xuống không ngừng, dùng còn nhanh hơn cả lượng nước mới sinh ra mỗi ngày.
Lệ Minh Hiêu đang đi trên sân huấn luyện thì tình cờ gặp Lăng Linh từ phòng y vụ trở về. Hai người đụng mặt nhau, “Lăng Linh, ký túc xá, tôi vừa đi hỏi rồi, người ta nói là cho tân binh dùng rồi, tạm thời chúng ta cứ giữ nguyên hiện trạng, hay là tôi chuyển sang phòng bên cạnh?”
Lăng Linh nhìn anh, khẽ cười, “Giữ nguyên hiện trạng chẳng phải tốt sao? Hai người ở một phòng cũng không chật chội gì. Tôi thì không thấy có vấn đề gì, hay là anh có ý gì à?”
Lệ Minh Hiêu nhìn ánh mắt trêu chọc của Lăng Linh, quay mặt đi chỗ khác, ho nhẹ một tiếng, “Cô không thấy vấn đề, vậy tôi cũng không có, cứ giữ nguyên hiện trạng vậy đi.”
Buổi chiều, Lệ Minh Hiêu nhận được nhiệm vụ cấp trên giao xuống, mấy vạn tấn dược liệu mang về từ Vân Lĩnh không đủ dùng. Dịch bệnh lây lan quá nghiêm trọng. Nam Châu có gần một triệu dân thường bị nhiễm bệnh, mấy vạn tấn dược liệu này căn bản không đủ. Bọn họ phải ra ngoài tìm kiếm dược liệu, những tiệm thuốc Đông y, phòng khám ở những nơi đã thất thủ đều là mục tiêu của họ.
Lăng Linh nghe được nhiệm vụ này, cũng không khỏi nhíu mày. Cứ đi thu gom lẻ tẻ như vậy thì đến bao giờ mới đủ? Cho dù có thu gom được, liệu dân chúng có thể cầm cự được lâu như vậy không?
Cô chợt nhớ đến lúc ở Vân Lĩnh, khi cùng Cảnh Thần thu thập mấy cây thuốc trên phố, hình như Cảnh Thần có nói những loại thảo dược đó đều là dược liệu dùng cho dịch bệnh. Cô bèn lại gần Lệ Minh Hiêu hỏi: “Loại dược liệu tươi chưa phơi khô, dùng được không? Nếu dùng được thì dùng ngọc thạch để trao đổi, có thể đổi được rất nhiều.”
Lệ Minh Hiêu ngạc nhiên nhìn cô. Ngọc thạch, lại là ngọc thạch. Lần trước ở An Thành, lô vật tư đó cũng dùng ngọc thạch để đổi. Anh không khỏi hỏi: “Cô vẫn còn liên lạc với tổ chức trước đây à?”
“Anh đừng hỏi, dù sao thì dùng ngọc thạch cũng đổi được dược liệu tươi. Hay là anh đi hỏi thử xem, nếu được thì đây có lẽ là cách nhanh nhất để có dược liệu.”
Lệ Minh Hiêu lập tức liên hệ với trung tâm nghiên cứu virus Khâm Châu, hỏi dược liệu tươi có thể đưa vào sử dụng hay không. Câu trả lời là có thể, chỉ cần thêm một công đoạn: sao tẩm dược liệu. Bất quá như vậy cũng nhanh hơn nhiều so với việc đi tìm kiếm từng chỗ một. Hoặc là, bọn họ có thể đi song song cả hai hướng.
Lệ Minh Hiêu lập tức báo cáo chuyện này với quân trưởng. Sau khi được đồng ý, anh lập tức liên lạc với Đỗ Tiến ở An Thành. Lần trước mười xe quặng ngọc thô chính là do Đỗ Tiến sắp xếp.
“Lệ Minh Hiêu, cậu nói gì? Đòi quặng ngọc? Giờ là lúc nào rồi, còn cần thứ đó làm gì?” Đỗ Tiến không hiểu nổi.
Lệ Minh Hiêu kể chuyện có nhà sưu tầm ngọc thạch dùng ngọc thạch để đổi dược liệu. Lý do này cũng na ná như cái cớ Lăng Linh dùng ngọc thạch đổi vật tư lần trước.
Đỗ Tiến tuy nghi hoặc, nhưng dù sao trong thời tận thế này, vẫn có những kẻ muốn liều vận may, nghĩ rằng có thể phất lên nhờ may mắn. Anh ta bèn nói vị trí mỏ ngọc cho Lệ Minh Hiêu. Dù sao ngọc thạch để đó cũng chỉ để đấy, giờ nhiều nơi đã phát dịch, dùng số ngọc này đổi lấy dược liệu, cứu giúp dân chúng cũng là phát huy tác dụng lớn.
“Nhưng nói trước nhé, mỏ ngọc tuy không xa nhà máy binh khí của tôi, nhưng bên tôi không điều động được nhiều người đến khai thác đâu. Lần trước hơn trăm tấn quặng đó là tôi phải tổ chức mấy chục anh em làm thêm giờ mới khai thác ra để đổi vật tư đấy. Cậu tự điều thêm người qua mà khai thác nhé.”
“Được, tôi sẽ tự mang người qua.”
Lệ Minh Hiêu cúp máy, nhìn Lăng Linh, “Cần mang nhiều người không?”
Lăng Linh lắc đầu, “Không biết nữa, mấy người trong đội chúng ta chắc là đủ rồi. Đến đó xem tình hình thế nào đã.”
Chiều hôm đó, cả đội Thiên Khu lái trực thăng đi về phía An Thành. Có trực thăng, đi đâu cũng tiện. Nhớ hồi đó từ Hải Thành đi qua An Thành rồi mới đến Nam Châu, phải mất mấy ngày trời. Giờ chỉ vài tiếng đồng hồ là đã đến mỏ ngọc ở An Thành.
Có thể thấy nơi này có dấu vết khai thác, chắc là do đám Đỗ Tiến làm trước đó. Bên cạnh dấu vết khai thác còn sót lại một ít quặng thô vụn. Lăng Linh đi ngang qua, dùng chân đá nhẹ vào đám quặng đó. Cũng không tệ, có chút linh khí nhỏ. Lăng Linh không bỏ qua, trực tiếp hấp thu, thúc đẩy đám dược liệu trồng trên đất đen ở Vân Lĩnh lần trước.
