Chương 15
【Vậy rốt cuộc ký chủ định kiếm tiền bằng cách nào?】
Tiểu Kê Kê tưởng tượng đến cảnh tương lai Dịch Thanh Quất trở thành ảnh hậu đỉnh lưu làng giải trí hoặc đại lão huyền học.
Dịch Thanh Quất một tay cầm vô lăng, khóe môi cong lên, đôi mắt mèo long lanh sóng nước, cười đầy tà mị.
“Vua thịt heo.”
Tiểu Kê Kê: 【… Đây là tên giải thưởng mới của làng giải trí dạo gần đây à?】
Dịch Thanh Quất nhíu mày: “Làng giải trí nào chứ, đúng như tên gọi, vua bán thịt heo.”
Tiểu Kê Kê: 【……】
Có ai tốt bụng đến cho nó chọn lại ký chủ đi.
Dịch Thanh Quất lắc đầu, chủ động giải thích cho nó hiểu.
Ở thế giới của cô, dịch tả heo châu Phi ập đến khiến giá thịt heo năm đó tăng vọt, nhưng những trang trại lẽ ra phải thu lời khủng lại chết gần hết, thu không đủ chi, chẳng kiếm được đồng nào.
“Nhưng tôi thì khác, tôi biết cách phòng ngừa dịch tả heo châu Phi.”
“Cậu nghĩ xem, khi giá thịt heo trên thị trường tăng vọt, thịt heo của tôi vẫn giữ nguyên giá và chất lượng để bán.”
Tiểu Kê Kê bừng tỉnh: 【Vậy là cô lời to rồi】
Nó cũng cuối cùng hiểu vì sao ký chủ lại lái xe đến tận nơi hoang vắng thế này.
【Ký chủ đang tìm chỗ thích hợp để mở trang trại nuôi heo à?】
Dịch Thanh Quất khen nó một câu, rồi quay đầu lái xe về.
Tiểu Kê Kê: ?
Cô giải thích: “Mở trang trại nuôi heo không dễ đâu, phải làm rõ tính chất đất đai, rồi xin giấy phép chăn nuôi, cuối cùng còn phải xây nhà xưởng, tôi không có nhiều thời gian như vậy.”
Tiểu Kê Kê kinh ngạc: 【A, vậy ký chủ không làm nữa à?】
Cô lắc đầu.
Mình không tự xây được, vậy thì đi thu mua trang trại có sẵn.
Nghĩ đến đây, cô hơi bực mình vì lúc trước không xin số liên lạc của anh chàng kia.
Nhìn đồng hồ, cô thầm nghĩ giờ nghĩ gì cũng muộn rồi, thôi về đón con tan học vậy.
Trường mẫu giáo Thiên Thiên Vui Vẻ ——
Một đám trẻ con mặc đồng phục, đội mũ vàng, ồn ào vây quanh cô giáo, đứa nào cũng hoạt bát như khỉ.
Duy chỉ có một cậu bé đứng tách khỏi đám đông, khoanh tay đứng một mình, trông thật lạc lõng.
Mái tóc xoăn mềm mại cùng đôi mắt đen láy như nho khiến người ta nhìn là muốn hôn một cái.
“Cặp sách của cậu đẹp thật đấy, là Ultraman Tiga à?”
Đang lúc đang định về mách chú út tội của người phụ nữ kia, bỗng nhiên bên cạnh vang lên một giọng trẻ con non nớt.
Tề Tịch Niên, kẻ tự nhận là tổng tài tương lai có chỉ số IQ cao, quay đầu đầy bá đạo, liền nhìn thấy đứa trẻ đứng cạnh mình.
Đồng phục của cậu bé này trông sạch sẽ hơn hẳn mấy đứa nhóc khác, trên mặt lấm tấm vài nốt tàn nhang đáng yêu, đang dùng đôi mắt trong veo nhìn Tề Tịch Niên, trông vô cùng ngoan ngoãn.
“Không tồi, có mắt nhìn, ta cho phép ngươi làm đàn em của ta.” Tề Tịch Niên khẽ hếch cằm.
Cậu bé kia sửng sốt, rồi vui vẻ cười tươi: “Cậu muốn làm bạn với tớ à! Tuyệt quá!”
Tề Tịch Niên: Tai có chọn lọc à?
Thế nên khi Dịch Thanh Quất đến, cô liền thấy bên cạnh cục bột nhà mình có một đứa trẻ khác đang cười ngốc nghếch với mình.
Cô kinh ngạc nói: “Trời có mắt rồi, Tề Tịch Niên mà cũng có bạn sao?”
Tề Tịch Niên lập tức nổi đóa: “Đây là đàn em của ta!”
Đứa bé trắng trẻo bên cạnh ngoan ngoãn cười với Dịch Thanh Quất: “Chị là chị của Tề Tịch Niên ạ? Chị xinh quá, em tên là An Tả Nhiên.”
Dịch Thanh Quất lập tức nở hoa trong lòng.
“Tiểu Nhiên!”
Một người phụ nữ tập tễnh bước tới ôm lấy An Tả Nhiên, Tề Tịch Niên nhân đó đi đến bên cạnh Dịch Thanh Quất.
Người phụ nữ đến vội vàng, áo khoác còn nhăn nhúm, mái tóc thô ráp điểm vài sợi bạc.
Nhưng An Tả Nhiên lại được chăm sóc rất sạch sẽ, có thể thấy cô ấy rất thương con.
Người phụ nữ trông có vẻ vội, cười ngượng ngùng với Dịch Thanh Quất rồi dẫn An Tả Nhiên đi.
Đứa trẻ lưu luyến tạm biệt Tề Tịch Niên, khi được mẹ đặt lên yên sau xe đạp vẫn còn ngoái đầu lại vẫy tay chào cậu.
Ném cặp sách cho Dịch Thanh Quất, Tề Tịch Niên như ông lớn bước ra ngoài, rồi nhìn quanh bốn phía.
“Xe đâu?”
Dịch Thanh Quất thầm nghĩ phải đưa cậu đi khám mắt mới được.
“Đây chẳng phải là xe sao?”
Cô chỉ vào chiếc Ngũ Lăng Hoành Quang Mini đang tỏa sáng ánh hào quang hiệp sĩ trước mặt.
Tề Tịch Niên trợn tròn mắt: “Rolls-Royce ra mẫu mới rồi à?”
“Trong mắt cháu chỉ có Rolls-Royce thôi hả?”
Tề Tịch Niên bĩu môi: “Còn Lamborghini nữa.”
Dịch Thanh Quất lắc lắc cặp sách của cậu, cười không cười: “Lên hay không?”
Trước uy lực của cô, cục bột nhỏ cuối cùng giãy giụa một chút: “Ngồi cái này có ảnh hưởng đến việc sau này cháu lái Maserati không?”
Mở cửa xe, Dịch Thanh Quất túm người nhét vào trong: “Yên tâm đi thiếu gia, sau này cháu lái tên lửa cũng không ảnh hưởng.”
Giữa đường cục bột nhỏ đòi chơi điện thoại, Dịch Thanh Quất liền ném điện thoại của mình qua.
Trong lúc đó tiếng thông báo tin nhắn vang lên, cục bột nhỏ vểnh mông đưa điện thoại cho cô: “Có một hòa thượng tìm cô.”
Sau khi dừng xe trước đèn đỏ, Dịch Thanh Quất tranh thủ thò đầu nhìn.
Viên Thông.
“……”
Sau khi ném cuốn 《Bách khoa nuôi dạy con》 lấy từ trạm chuyển phát vào xe, cô lại tiện tay đặt thêm một cuốn 《Kiến thức xã hội đời sống năm 2022》 trên Taobao, định làm sách đọc trước khi ngủ cho Tề Tịch Niên.
Cẩn thận hỏi han xem cậu học được gì ở trường mẫu giáo, quen biết những ai, đảm bảo bên cạnh cậu không xuất hiện kẻ khả nghi xuyên sách, hai người cuối cùng cũng đến trang viên họ Tề.
Khi lái xe vào gara, Dịch Thanh Quất mới nhận ra có gì đó không đúng.
Chiếc xe thương vụ Alphard mà Tề Vĩ Nhiên thường đi sao lại đỗ ở đây?
Tề Tịch Niên cũng nhận ra, mắt lập tức sáng lên: “Chú út về rồi.”
Trước khi chạy đi, cậu không quên giật lại cặp sách từ tay Dịch Thanh Quất, đeo lên người, trông như một đứa trẻ ngoan.
Vừa bước vào cửa, chưa kịp để Dịch Thanh Quất diễn xuất, một cô gái buộc tóc đuôi ngựa bỗng nhiên lao ra, ôm cô một cái, rồi giọng trách móc: “Chị, sao chị về muộn thế, con gái phải biết tự trọng chứ.”
Dịch Thanh Quất nghiêng đầu nhìn ra ngoài, trời còn chưa tối.
Dịch Băng Mai, em gái của nguyên chủ, từ nhỏ học giỏi lại lanh lợi, vốn là niềm hy vọng của cả nhà.
“Chị lại ra ngoài tiêu tiền của anh Tề bừa bãi rồi phải không? Em đã nói với chị rồi mà, con gái phải tự cường tự lập, đó là tiền của anh Tề không phải của chị.”
Câu cuối cùng cô ta cao giọng, như sợ người bên trong không nghe thấy.
Dịch Thanh Quất đẩy người ra, đi vào trong.
【Toàn nói nhảm, tôi đương nhiên biết tiền đó giờ vẫn là của anh ta, chẳng phải đang đợi anh ta chẩn đoán bệnh sao?】
Tề Vĩ Nhiên lặng lẽ đặt ly trà sữa Trương a di vừa pha xuống.
Trương a di lo lắng: “Không hợp khẩu vị của ngài ạ?”
Tề Vĩ Nhiên giọng không chút dao động: “Gây ung thư.”
Trương a di: ?
Cho dù lần trước bị ho khiến ngài bắt đầu chú ý dưỡng sinh, thì phản xạ này cũng quá dài rồi chứ?
Liếc nhìn Dịch Thanh Quất đang đi về phía mình, Tề Vĩ Nhiên vẫy tay với cục bột nhỏ, đứa trẻ lon ton chạy tới.
Sau khi hỏi cảm nhận ngày đầu đi mẫu giáo của cậu, Tề Vĩ Nhiên hơi nhíu mày nhìn Vạn Tuệ bên cạnh.
“Cô giáo mẫu giáo không dạy vi tích phân à?”
Dịch Thanh Quất khựng bước, trước khi tiếng ‘anh Tề’ thốt ra, cô rút điện thoại đặt thêm một cuốn sách.
《Làm thế nào để hướng dẫn kẻ thần kinh trở thành người bình thường》
