Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Sau 23 Nhát Dao, Tôi Bắt Đầu Chu Du Muôn Kiếp > Chương 11

Chương 11

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 11 có bản audio.

Chương 11: Học sinh thời hiện đại 11

 

Sáng hôm sau, Lâm Vãn Tinh vừa tỉnh dậy, vừa cầm điện thoại lên đã thấy tin nhắn Lục Vũ gửi đến.

 

Cậu báo rằng buổi huấn luyện đặc biệt sẽ diễn ra sau một tháng nữa, kéo dài 40 ngày.

 

Lâm Vãn Tinh nhắn lại "Được", rồi hỏi cậu có muốn đi câu lạc bộ bắn súng chơi không.

 

"Được ạ, vậy chị Lâm đợi em, một lát nữa em tới dưới nhà chị."

 

Lâm Vãn Tinh vốn định đến nhà cậu đón, nhưng thấy tin nhắn thì biết không cần nữa.

 

Cô vội vàng rời giường, đánh răng rửa mặt, thay một bộ đồ thể thao.

 

Vừa mặc xong quần áo, còn chưa ăn sáng thì điện thoại đã reo.

 

Nhìn màn hình, là Lục Vũ.

 

Vừa bắt máy đã nghe thấy giọng nói đầy sức sống của cậu: "Chị Lâm, em đến dưới nhà chị rồi."

 

"Được, chị xuống ngay." Nói xong, Lâm Vãn Tinh cúp máy, đeo ba lô, khóa cửa rồi xuống lầu.

 

Xuống đến nơi, cô thấy Lục Vũ đang dựa vào một chiếc xe thể thao, cúi đầu nhìn mũi giày.

 

Lâm Vãn Tinh bước tới: "Lục Vũ?"

 

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Lục Vũ vội ngẩng đầu lên: "Chị Lâm, chị xuống nhanh thật đấy."

 

"Em tự lái xe đến à?"

 

"Vâng, hôm nay chị Lâm ngồi xe em nhé."

 

"Được."

 

Lâm Vãn Tinh vừa đồng ý, khóe miệng Lục Vũ đã cong lên, cậu đi đến bên ghế phụ, mở cửa xe, ra hiệu cho cô vào.

 

Lâm Vãn Tinh nhận ra tuy cậu còn nhỏ tuổi nhưng những hành động lịch thiệp ấy dường như đã khắc sâu trong xương tủy, khiến người ta rất thoải mái.

 

Đúng lúc họ lên đường thì gặp giờ cao điểm buổi sáng, đến khi hai người tới nơi đã hơn một tiếng rưỡi trôi qua.

 

Lục Vũ đỗ xe vào bãi, Lâm Vãn Tinh tự mở cửa bước xuống.

 

Cô vươn vai, vận động một chút mới thấy đỡ hơn.

 

Xe thể thao nhìn thì ngầu nhưng ngồi thật sự không thoải mái.

 

Lục Vũ cũng xuống xe, bước đến bên cạnh cô.

 

Cậu đưa tay đón lấy ba lô trên vai Lâm Vãn Tinh: "Chị Lâm, để em cầm cho."

 

Lâm Vãn Tinh cũng không khách sáo, ba lô của cô cũng không nặng.

 

Phần lớn đồ đạc của cô đều để trong không gian, ba lô chỉ là để che mắt thiên hạ.

 

Hai người bước vào câu lạc bộ, lập tức có người ra đón, giới thiệu sơ qua về câu lạc bộ rồi hỏi hai người có cần huấn luyện viên không.

 

Lâm Vãn Tinh quay đầu nhìn Lục Vũ: "Chị cần huấn luyện viên, còn em?"

 

"Chị Lâm, em cũng cần ạ."

 

Lâm Vãn Tinh quay lại, nói: "Chúng tôi đều cần."

 

"Vâng, thưa cô, huấn luyện viên bên chúng tôi có nhiều mức giá khác nhau, huấn luyện viên sơ cấp 888 tệ một giờ, trung cấp..."

 

Lâm Vãn Tinh không đợi anh ta giới thiệu xong đã ngắt lời: "Chúng tôi cần hai người giỏi nhất, cảm ơn."

 

"Vâng, thưa cô."

 

Sau khi hai người thay đồ, họ thấy hai người đàn ông trung niên đợi trước cửa.

 

Thấy Lâm Vãn Tinh và Lục Vũ, hai người lần lượt tự giới thiệu: "Tôi là huấn luyện viên của cậu, gọi tôi là Lão Chu/ Hạ đều được."

 

Cuối cùng Lâm Vãn Tinh được người tự xưng Lão Chu dạy.

 

Mọi người đi về phía sân tập, trên đường, Lão Chu hỏi: "Cô Lâm, trước đây cô đã học bắn súng chưa?"

 

"Chưa, đây là lần đầu tiên."

 

"Vậy tôi sẽ giảng cho cô về 'Quy tắc an toàn khi bắn súng' trước."

 

"Được."

 

"Họng súng phải luôn hướng về phía an toàn..."

 

Lâm Vãn Tinh chăm chú lắng nghe, đến khi Lão Chu giảng xong thì họ cũng vừa tới sân tập bắn.

 

Lão Chu thành thạo cầm một khẩu súng ngắn mô phỏng Beretta 87: "Nó có cỡ nòng 5.6 mm, độ giật nhỏ, trước tiên cầm cho vững, khẩu hổ khẩu* áp sát báng súng, ngón cái duỗi thẳng áp vào thân súng."

 

Ông vừa làm mẫu động tác cổ tay vừa nói: "Nhớ kỹ ba điểm thẳng hàng, hơi thở đừng rối, bóp cò phải chậm."

 

Khi viên đạn đầu tiên bay ra, cổ tay Lâm Vãn Tinh trùng xuống.

 

Cuối cùng thành tích trên bia chỉ được 3 vòng.

 

Lâm Vãn Tinh không hề ngạc nhiên, thành tích này đã coi như phát huy vượt mức rồi.

 

Cô cứ luyện tập không ngừng dưới sự hướng dẫn của Lão Chu.

 

Một buổi sáng trôi qua, cô đã có thể bắn được 5 vòng.

 

Lúc này Lâm Vãn Tinh cảm thấy cánh tay như không còn là của mình nữa, ê ẩm vô cùng.

 

Khẩu hổ khẩu cũng đỏ lên, cô đặt súng xuống, vẩy vẩy tay, nói với huấn luyện viên: "Hôm nay đến đây thôi."

 

"Vâng, cô Lâm."

 

"Huấn luyện viên Chu, ngày mai ông có thời gian không?"

 

"Có, cô Lâm."

 

"Vậy được, mai tôi lại đến."

 

Nói xong, cô lấy bình nước từ ba lô ra, uống một ngụm, cơn đau trên người dần biến mất.

 

Sáng nay khi thức dậy, cô đã nghĩ luyện súng chắc chắn không nhẹ nhàng gì.

 

Trong bình nước là Linh tuyền, uống vào sẽ đỡ đau hơn một chút.

 

Lâm Vãn Tinh hồi sức xong liền đến sân tập bên cạnh tìm Lục Vũ.

 

Bước vào sân, cô vừa hay thấy Lục Vũ bắn, sau đó là tiếng báo bia: "8 vòng."

 

Lâm Vãn Tinh vỗ tay: "Giỏi đấy, em trai Lục Vũ."

 

Lục Vũ nghe thấy tiếng, quay đầu lại thấy Lâm Vãn Tinh bước vào.

 

Cậu đặt súng xuống, đi về phía cô.

 

"Chị Lâm, chị không luyện nữa ạ?"

 

"Ừ, tay chị mỏi rồi, mai lại đến."

 

"Vậy em cũng không luyện nữa," nói rồi cậu quay sang huấn luyện viên bên cạnh: "Huấn luyện viên Hạ, mai em lại đến."

 

"Vâng, cậu Lục."

 

Sau đó cậu bắt đầu thu dọn súng.

 

Lâm Vãn Tinh cùng Lục Vũ ra khỏi sân tập, Lục Vũ lái xe đưa cô về nhà.

 

Xe dừng lại, Lâm Vãn Tinh không xuống ngay, cô nghĩ một chút rồi nói: "Lên nhà ăn cơm rồi hẵng về."

 

Lâm Vãn Tinh nghĩ Lục Vũ cũng luyện cả ngày, tay chắc chắn cũng mỏi, Linh tuyền không thể cho cậu dùng trực tiếp, nhưng nấu ăn bỏ vào một chút thì cậu cũng không ăn ra được.

 

Lục Vũ nghe vậy hơi sững người nhưng vẫn gật đầu: "Vâng, em đỗ xe."

 

Hai người cùng vào nhà Lâm Vãn Tinh, căn nhà này là do cô thuê khi đến đây.

 

Những năm qua cô chưa từng mua nhà, đến đâu thì thuê một căn.

 

Dù sao nhà cũng không mang đi được, không cần thiết.

 

Lâm Vãn Tinh thuê căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách, cô ở một mình, nhà rộng quá thì trống trải.

 

Câu nói thế nào nhỉ, cái gì cần tiết kiệm thì tiết kiệm, cái gì cần tiêu thì tiêu.

 

Cô dẫn Lục Vũ vào nhà, lấy một đôi dép dùng một lần của khách sạn cho cậu.

 

Lục Vũ quan sát căn phòng, trông rất sạch sẽ nhưng không có nhiều hơi thở cuộc sống.

 

Cậu hơi ngạc nhiên nhưng không nói gì.

 

Lâm Vãn Tinh bảo cậu ngồi trên sofa đợi, còn mình vào bếp.

 

Nhân lúc Lục Vũ không để ý, cô lấy một ít rau và hoa quả từ không gian ra chất đầy tủ lạnh.

 

Cô vào bếp lấy một cái đĩa, đựng một ít dâu tây và cherry, rửa sạch rồi bưng ra, đặt lên bàn trà.

 

"Em ngồi ăn chút hoa quả đi, chị đi nấu cơm đây," nói xong cô lại thêm giọng đùa: "Chị nấu ăn chỉ tạm được thôi, lát nữa em đừng chê khó ăn là được."

 

Lục Vũ không ngoan ngoãn ngồi chờ trên sofa mà đứng dậy, đi theo sau Lâm Vãn Tinh: "Chị Lâm, để em giúp."

 

Lâm Vãn Tinh nghe vậy, cúi đầu nhìn tay cậu, ánh mắt như đang hỏi liệu cậu có làm được không.

 

Lục Vũ thấy thế vội nói: "Tuy em không biết nấu ăn nhưng rửa rau thì được ạ."

 

"Vậy em theo chị."

 

Lâm Vãn Tinh nói xong, lấy cà chua từ tủ lạnh ra, bảo cậu rửa sạch, trần qua nước nóng rồi bóc vỏ.

 

Đưa cho cậu cô còn hỏi: "Cà chua hầm thịt bò được không?"

 

"Được ạ, chị Lâm làm gì em ăn nấy."

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi