Chương 49: Tiểu hồ ly ở đại lục thú nhân 6
"Vậy ta vào lấy cho nàng nhé?"
"Được." Lâm Vãn Tinh không làm bộ làm tịch, dù sao cũng là thú phu của mình, sau này đều phải thẳng thắn đối mặt.
Vừa dứt lời, tấm da thú được vén lên một góc, Hổ Hành bước chân vào.
Ánh mắt hắn cứ nhìn quanh bốn phía, chậm rãi mò mẫm đi vào trong.
Cách thùng tắm còn chừng một mét, hắn ngẩng đầu nhìn đỉnh hang, tay cầm quả tẩy rửa, đưa cánh tay về phía nàng.
Lâm Vãn Tinh hết nói nổi, xa như vậy, sao có thể với tới được,
"Hổ Hành, xa quá, ta không với tới."
Hổ Hành nghe vậy, cúi đầu nhìn về phía Lâm Vãn Tinh một cái, rồi nhanh chóng thu tầm mắt, nhìn xuống mặt đất, nhấc chân bước thêm hai bước vào trong.
Lại lần nữa vươn tay đưa quả tẩy rửa trong tay về phía Lâm Vãn Tinh.
Lâm Vãn Tinh đưa tay nhận lấy, nước trên tay nàng nhỏ xuống tay Hổ Hành, nóng đến mức hắn co tay lại,
Cảm nhận được quả tẩy rửa trong tay bị lấy đi, hắn xoay người bước nhanh rời đi.
Đứng bên tấm da thú, hít sâu một hơi, đè nén dục vọng trong lòng,
Ngồi xuống tấm da thú trên mặt đất, bắt đầu làm váy da thú cho Lâm Vãn Tinh.
Hắn đến mới phát hiện, váy da thú của thú chủ mình ít đến đáng thương.
Trong hang bỗng chốc yên tĩnh lạ thường, chỉ còn tiếng nước mơ hồ khi Lâm Vãn Tinh tắm.
Lâm Vãn Tinh dùng quả tẩy rửa, gội rửa sạch sẽ cả tóc lẫn người,
Cảm thấy nước trong thùng đã hơi nguội, mới đứng dậy khỏi thùng tắm, lấy tấm da thú sạch bên cạnh lau khô người.
Ra khỏi thùng tắm, lại mặc vào váy da thú sạch.
Vén tấm rèm da thú, chậm rãi bước ra ngoài.
Mấy thú nhân đực trong hang nghe tiếng động, nhìn về phía nàng,
Chỉ thấy Lâm Vãn Tinh khoác mái tóc ướt, gương mặt bị nước nóng ngâm đến ửng hồng, làn da trắng nõn, mặc váy da thú bước ra.
Yết hầu mấy thú nhân đực không tự chủ được mà lăn lộn.
Xà U đứng dậy, đi đến sau lưng Lâm Vãn Tinh, khống chế dị năng sấy khô tóc nàng.
Lâm Vãn Tinh có chút hâm mộ, dị năng hệ hỏa này thật sự quá tiện.
Không biết nàng dùng điểm tích lũy có thể đổi được dị năng không.
Đang nghĩ ngợi, Hùng Kỳ ngoài hang tay cầm thịt nướng bọc trong lá bước vào.
Nhìn thấy Lâm Vãn Tinh mặt mày như hoa đào, ngẩn người một lát, mới mở miệng nói: "Tinh Tinh, thịt nướng xong rồi, có thể ăn được rồi."
Lâm Vãn Tinh đi đến tấm da thú ngồi xuống, Hùng Kỳ nhanh mắt ngồi xuống bên trái nàng.
Bên phải nàng bị Xà U đang đứng cạnh chiếm mất.
Hải Tầm thấy vậy, đành phải đứng dậy, đi đổ nước trong thùng tắm.
Hùng Kỳ đặt lá lên tấm da thú, lại xé thịt nướng thành miếng nhỏ, thổi nguội, đút đến bên miệng Lâm Vãn Tinh,
Miệng còn nói: "Tinh Tinh, nàng nếm thử xem có ngon không? Có vấn đề gì thì nói, lần sau ta sửa."
"Được," Lâm Vãn Tinh đáp một tiếng, mới ăn miếng thịt nướng trong tay Hùng Kỳ vào miệng.
Thịt nướng vào miệng, mắt Lâm Vãn Tinh liền sáng lên, mang theo kinh hỉ nhìn về phía Hùng Kỳ, mở miệng nói: "Ngươi cho mật ong vào à?"
"Mật ong? Tinh Tinh nói là mật của ong vo ve sao? Ta cho một ít."
"Ngon lắm."
"Tinh Tinh thích thì ăn nhiều một chút, mật ong vo ve ăn hết ta lại đi tìm, tộc gấu chúng ta tìm mật giỏi nhất."
Lâm Vãn Tinh quả thật cũng không ăn ít, ăn hết miếng thịt to bằng bàn tay người lớn mà Hùng Kỳ mang vào.
Xà U ngồi một bên, tuy vẫn luôn không nói gì, nhưng thỉnh thoảng lại đưa nước, lấy da thú cho nàng lau miệng.
Lâm Vãn Tinh cũng coi như được hưởng cảm giác được nhiều mỹ nam chăm sóc.
Ăn xong thịt nướng, thời gian đã đến chiều.
Thời tiết bên ngoài vẫn nóng kinh khủng, Lâm Vãn Tinh đi đến giường da thú chuẩn bị ngủ trưa.
Đợi khi bên ngoài không còn nóng như vậy, sẽ bảo thú phu dẫn nàng ra khỏi bộ lạc xem thử.
Nằm trên giường da thú rất nhanh đã ngủ thiếp đi.
Vì trong lòng quá mong chờ được ra khỏi bộ lạc, ngủ không lâu đã tỉnh lại.
Lúc này trong hang ngoài Hùng Kỳ ra, mọi người đều đang làm váy da thú cho Lâm Vãn Tinh.
Nghe thấy tiếng Lâm Vãn Tinh rời giường, Xà U là người đầu tiên đứng dậy, đi đến bên cạnh nàng.
Đặt chiếc váy may từ da lột của mình đã khâu xong bên cạnh nàng, mở miệng nói: "Tinh Tinh, là da lột của ta làm, xem có thích không?"
Lâm Vãn Tinh đưa tay cầm chiếc váy làm từ da lột màu trắng bên cạnh, vào tay hơi mát, váy dài kiểu quấn ngực, rất thích hợp mặc vào mùa nóng,
"Thích, ta mặc ngay bây giờ." Vừa dứt lời, nàng liền cầm váy đi vào sau rèm da thú, thay váy, bước ra, nói với mấy thú nhân: "Đi thôi, chúng ta ra khỏi bộ lạc đi, ta còn chưa ra ngoài bao giờ."
Mấy thú nhân nghe lời Lâm Vãn Tinh, đương nhiên không có lý do gì không đồng ý.
Vây quanh bên cạnh Lâm Vãn Tinh, cùng nhau đi ra ngoài hang.
Vừa bước ra khỏi hang, ngoài Hải Tầm ra, tất cả đều biến thành thú hình, nằm rạp trước mặt nàng.
Lâm Vãn Tinh nhìn con bạch xà trước mặt, trong lòng lắc đầu, nàng tạm thời vẫn không thể chấp nhận được.
Lại nhìn bạch hổ và gấu trúc bên cạnh, quả quyết đi về phía Hùng Kỳ.
Đây chính là gấu trúc mà, người Tung Của nào có thể từ chối?
Lâm Vãn Tinh đi đến bên cạnh Hùng Kỳ dừng bước, mở miệng hỏi: "Hùng Kỳ, ngươi dẫn ta được không?"
"Đương nhiên có thể."
Lâm Vãn Tinh nhìn con gấu trúc cao 5 mét trước mặt, không biết nên lên bằng cách nào.
Hải Tầm đi đến bên cạnh nàng, bế nàng lên vai Hùng Kỳ.
Ngồi trên vai Hùng Kỳ, mới phát hiện, lông của hắn không mềm mại như tưởng tượng, nhưng cũng không đâm người.
Hùng Kỳ cảm thấy Lâm Vãn Tinh đã ngồi vững, chậm rãi đứng dậy, chạy về phía ngoài bộ lạc.
Cảm thấy dưới thân bắt đầu di chuyển, có chút sợ ngã xuống,
Hai tay Lâm Vãn Tinh không tự chủ được nắm chặt lông Hùng Kỳ,
Cảm nhận được không quá xóc, tay nắm lông của nàng mới lỏng ra một chút.
Hùng Kỳ cảm nhận được sự căng thẳng của Lâm Vãn Tinh, chậm lại tốc độ.
Hổ Hành, Xà U và Hải Tầm, cũng điều chỉnh bước chân theo bên cạnh, bảo vệ an toàn cho Lâm Vãn Tinh.
Ra khỏi bộ lạc, đập vào mắt là cây cối cao vút tận mây, và cỏ dại cao bằng một người.
Lâm Vãn Tinh cảm thấy mọi thứ ở thế giới này đều là phiên bản phóng to.
Mọi thứ bên ngoài bộ lạc đối với Lâm Vãn Tinh đều mới lạ.
Nhìn đồ vật ở thế giới này, thói tích trữ của Lâm Vãn Tinh bùng nổ,
Ngay cả cỏ dại trên mặt đất, nàng cũng muốn đào một ít bỏ vào không gian của mình.
Nghĩ là làm, xung quanh đều là thú phu của mình, có thể biết bí mật của nàng.
Mở miệng nói với Hùng Kỳ phía dưới: "Hùng Kỳ, chúng ta đi xa một chút."
"Được." Giọng nói trầm trầm của Hùng Kỳ ở hình thái gấu trúc truyền vào tai nàng.
Bước nhanh chạy về phía xa bộ lạc.
Lâm Vãn Tinh nhìn cảnh vật xung quanh đều giống nhau, chỉ có thể hỏi thú phu bên cạnh: "Chúng ta đã ra khỏi phạm vi bộ lạc chưa?"
"Sắp ra rồi." Hổ Hành trả lời.
"Vậy chúng ta ra khỏi phạm vi bộ lạc, chạy xa thêm một chút rồi dừng lại."
Cứ như vậy, lại chạy khoảng 5 phút, Hùng Kỳ dừng bước.
Xà U dùng đuôi của mình, cuốn lấy eo Lâm Vãn Tinh, đặt nàng từ từ xuống đất.
Lâm Vãn Tinh trong khoảnh khắc bị đuôi rắn chạm vào, cơ thể cứng đờ một chút.
Trong lòng tự an ủi: Đây là thú phu của mình, không có nguy hiểm.
Cơ thể căng thẳng dần dần thả lỏng, thậm chí Lâm Vãn Tinh còn đưa tay sờ lên đuôi rắn trên eo một cái.
