Chương 34: Tìm Ra Tế Đàn Đó
Đồ đạc của Triệu Ngâm không nhiều, cô cẩn thận thu dọn xong.
Cô định ra ngoài ăn cơm rồi kiếm cớ rời đi, thẳng đường về nhà.
Nhưng Chu Hoài An không cho cô cơ hội đó.
Ra ngoài, xuống lầu.
Ánh nắng buổi trưa chiếu xiên qua ô cửa sổ, đổ xuống cầu thang từng mảng sáng tối xen kẽ.
Anh ta ngồi lười nhác trước bàn ăn, chán chường chống cằm, một tay nghịch điện thoại.
Nghe thấy động tĩnh, ngước mắt nhìn sang, khóe môi nở nụ cười rạng rỡ, mày mắt cong cong: "Ra ngoài ăn lâu quá, anh sợ em đói nên bảo người ta mang tới đây rồi, ăn xong chúng ta cùng khám phá trang viên thế nào?"
Trên bàn chất đầy các món ăn thịnh soạn còn bốc hơi nóng. Hương thơm phức, kích thích thèm ăn.
Triệu Ngâm đành phải đặt túi đồ trong tay xuống trước, đi tới ngồi vào bàn.
Ngủ tới giờ này, cô đúng là đói lả rồi.
Chu Hoài An liếc thấy cái túi cô để trên kệ, khẽ nhướng mày: "Ngâm Ngâm, em không ở lại nữa à?"
Giọng anh ta rất ngạc nhiên.
Triệu Ngâm vừa tự xới cơm, vừa nói khéo: "Phiền phức của tôi chắc đã giải quyết xong rồi, về nhà ở cũng được."
Chu Hoài An nhìn cô, cười như không cười: "Ra vậy, anh còn tưởng em ghét anh, thấy anh tới liền vội vàng dọn đi cơ."
Triệu Ngâm chớp chớp mi, giả ngu giả ngơ không nói gì, cúi đầu ăn liên tục.
Chu Hoài An hình như không đói, cứ giữ nguyên tư thế chống má, mắt dán chặt vào người cô.
Ăn no xong, cô lại uống một cốc nước.
Chu Hoài An đúng lúc hỏi: "Ngâm Ngâm, còn khám phá trang viên không?"
Nói thật lòng, Triệu Ngâm chẳng hứng thú gì với mấy chuyện này.
Cô lắc đầu.
Chu Hoài An vẻ mặt tiếc nuối, nói câu động trời: "Em không muốn biết tại sao ở đây, con quỷ đó không còn quấy rầy em nữa à?"
Triệu Ngâm khựng lại.
Cô tưởng chuyện này chỉ có Bùi Kinh Triều biết, sao anh ta cũng biết?
Chẳng lẽ gặp quỷ là chuyện thường gặp lắm sao?
Chu Hoài An thấy cô ngạc nhiên, cười nói: "Sâu trong trang viên này có giấu một tế đàn, tìm được nó, anh sẽ nói cho em biết bí mật ở đây."
Tế đàn?
Cứ như kiểu địa điểm tự sát kiểu mới xuất hiện với tần suất cao trong phim kinh dị, nghe thôi đã thấy kỳ quái.
Triệu Ngâm nhíu mày: "Không."
Chu Hoài An mặt không đổi sắc, tiếp lời: "A Triều có nói qua chưa, người đã cầu xin Ngài ấy đều phải tới tế đàn cúng tế, không thì Ngài ấy không vui, em sẽ gặp rắc rối lớn đấy."
Triệu Ngâm nghe mù mờ như đang nghe lời dụ dỗ trong một câu chuyện kỳ lạ nào đó.
Rồi cái nhân vật phụ xem thường chuyện này sẽ chọc giận yêu quái, đạt được thành tựu trọn đời là lĩnh hộp cơm ngay từ đầu.
Cô ngước mắt nhìn kỹ Chu Hoài An, không chắc anh ta có đang đùa không.
Chỉ tiếc rằng quan sát sắc mặt là điểm mù của Triệu Ngâm, cô nhìn hồi lâu, chỉ thấy anh ta luôn cười.
Nụ cười đó ôn hòa lắm, nhưng đáy mắt lại như cách một lớp sương mỏng, nhìn không rõ.
Còn cười cái gì, vì sao cười, là cười giả trêu cô, hay là khách sáo theo phép lịch sự của quý ông?
Cô đều không nhìn ra.
Triệu Ngâm rối rắm.
Vì gặp quỹ nên vào ở nhờ trong trang viên xa lạ, quả thật rất giống lời mở đầu của một câu chuyện kinh dị.
Có nên đi tìm cái tế đàn đó không?
Cô suy nghĩ một hồi, lấy điện thoại gọi cho Bùi Kinh Triều để hỏi cho ra lẽ, chuông reo hồi lâu không ai nghe.
Chu Hoài An chứng kiến hành động của cô, không thúc giục cũng không dụ dỗ nữa, chỉ lặng lẽ cười nhìn, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn.
Một tiếng, hai tiếng, thong thả ung dung.
Triệu Ngâm tắt máy, thành khẩn hỏi: "... Tôi sẽ gặp rắc rối gì?"
Chu Hoài An lắc đầu: "Không biết, có thể ra đường gặp tai nạn xe, đi bộ giẫm phải nắp cống, lên cầu thang trượt chân ngã tàn phế, uống nước sặc chết ngạt..."
Anh ta nhẹ bẫng kể một tràng dài, giọng điệu lơ đãng như đang tán gẫu thời tiết.
Triệu Ngâm nghe ngẩn người.
Cô há miệng: "Vậy... vậy... tôi vẫn nên đi tìm thử vậy."
Chu Hoài An cười gật đầu: "Phải tìm nghiêm túc đấy nhé, Ngâm Ngâm."
Cô đáp lời, rời khỏi phòng ăn, ra khỏi cửa chính, đứng trên bậc thềm nhìn quanh trang viên.
Đã là tế đàn, chắc phải giấu trong rừng cây.
Lúc này đang là giữa trưa, nắng chói chang, phơi lên người ấm áp.
Triệu Ngâm bèn đi về phía khu rừng hòe phía sau, tìm nửa tiếng, chẳng thấy tế đàn đâu.
Cô lại men theo rừng hòe, vào mấy tòa nhà xung quanh xem thử, cũng không thấy tế đàn nào.
Bờ hồ, bãi cỏ, đài phun nước, tháp chuông, nhà xe, vườn hoa... tất cả đều không có.
Triệu Ngâm thậm chí toát cả mồ hôi mịn.
Cô cảm thấy mình chắc bị lừa rồi, đứng trước tòa nhà chính, thở dài, lại vào trong.
Chu Hoài An không biết đã đi đâu, lúc này không có ở đó.
Cô hơi bực, cầm đồ đã thu dọn, đi ra ngoài.
Gần tới cổng trang viên, phía sau vọng tới tiếng người, giọng điệu lè nhè khó nghe, kỳ quặc.
Nghe không rõ, cũng không hiểu đang nói gì.
Cô theo bản năng quay đầu, thấy xa xa trước rừng hòe đứng một bóng đen chân dài tay dài.
Triệu Ngâm gần như ngay lập tức nghĩ tới cái bóng đen kỳ quái ở tòa nhà đối diện nhà mình.
Cô lùi liền mấy bước.
Chỉ trong nháy mắt, cái bóng đen đó lại biến mất.
Ánh nắng vốn rải rác trên trời không biết từ lúc nào đã bị mây che khuất, không lọt xuống nữa.
Triệu Ngâm lại đi về phía cổng, nhưng vừa mới cất bước, một luồng gió lạnh thổi tới, hất văng đồ trong tay cô xuống đất, lăn đi xa.
Cô ngẩn ra một lúc.
Do dự một lát, nghĩ tới trong đó có điện thoại và sách vở, vẫn bước lên nhặt.
Kết quả gió lại thổi, đồ lại bay đi.
Cô đi theo hai bước, đồ lại lăn xa.
Như câu cá thả dây dài vậy, cái túi đồ là mồi, còn cô là con cá mà đối phương muốn câu.
Triệu Ngâm đứng tại chỗ nghiêm túc suy nghĩ.
Sự tình tới nước này, cô chắc chắn tin trên đời này có sinh vật quái dị tồn tại.
Đã là sức mạnh siêu nhiên, vậy thì dù mình có đi bây giờ, đối phương thực sự sẽ dễ dàng buông tha cho cô sao?
Hơn nữa cô vốn hiền lành, tuyệt đối không làm gì xúc phạm tới đối phương.
Vị trong trang viên này chắc chỉ ác ý trêu chọc cô thôi, không đến mức lấy mạng cô chứ.
Biết đâu làm ngơ bỏ đi mới chọc giận Ngài ấy.
Triệu Ngâm lại cất bước, đi theo cái túi lăn về phía sau, tới khu rừng hòe cô đã tìm lúc đầu.
Trong rừng có một căn biệt thự nhỏ hai tầng, toàn thân màu đỏ, lớp sơn loang lổ như vết máu bôi lên.
Chỉ nhìn một cái, Triệu Ngâm đã cảm thấy khó thở.
Tòa nhà nổi bật như vậy, lúc đầu cô lại không thấy?
Triệu Ngâm bước tới, nhặt túi đồ rơi dưới đất, không định vào, mà thành tâm vái lạy: "Xin lỗi xin lỗi, có quấy rầy chỗ nào, mong Ngài lượng thứ, tôi không cố ý."
"Chúng ta không thân chẳng quen, cảm ơn Ngài đã giúp tôi, hôm nay tôi không mang lễ tạ, ngày khác nhất định sẽ mang đủ đồ tới cúng."
Cô rất thành kính, nhưng trong gió như vọng tới tiếng cười khẽ, như có ai bị chọc cười.
Cánh cửa sắt đỏ loang lổ kẽo kẹt tự động mở ra, để lộ bên trong bỏ hoang vắng vẻ.
Như đang âm thầm mời cô bước vào.
Triệu Ngâm một mình, không dám vào.
Cô nghĩ mình đã đủ tôn kính, đang định nói thêm vài lời cầu xin.
Bỗng nhiên, từ trong rừng thổi tới một trận cuồng phong, cuốn cô vào trong cửa.
Rầm một tiếng, cánh cửa đỏ đóng chặt lại.
Triệu Ngâm ngã trên nền gỗ đầy bụi bặm trong nhà.
Cô không hề đau, mà rơi nhẹ nhàng.
Điều này khiến Triệu Ngâm yên tâm hơn không ít, đối phương chắc không muốn làm hại cô.
Thôi thì thuận theo vậy.
Cô đứng dậy, đi quanh trong nhà một vòng, vẫn không thấy thứ gì giống tế đàn.
Bình thường Triệu Ngâm ít vận động, hôm nay vận động quá nhiều, vượt xa tiêu chuẩn, làm cô mệt lử.
Như một con ong nhỏ bay lên bay xuống hết hai mươi phút, cô chẳng muốn tìm nữa.
Bèn lau ghế, ngồi ở cửa sổ tầng một thở dốc.
Trong thời gian này, cô thử mở cửa ra ngoài, nhưng dù dùng hết sức, cánh cửa vẫn không nhúc nhích.
Triệu Ngâm nghỉ một lát, lấy điện thoại định liên lạc với Chu Hoài An.
Nhưng điện thoại cứ như hết pin tắt nguồn, thế nào cũng không mở được, rõ ràng vừa nãy còn phân nửa pin.
Triệu Ngâm đành quy cho là mình lại gặp quỷ.
Lúc đầu cô vẫn còn sợ, nhưng loanh quanh lâu rồi, cũng chẳng thấy thứ gì kỳ quái đáng sợ.
Dần dần, cô lại hết sợ.
Triệu Ngâm ngồi thở một lát, trong nhà bỗng nổi lên mù mịt.
Phía sau vọng tới một tiếng động nhẹ, cô quay đầu, thấy hai tấm ván sàn trong màn sương bị gió cuốn lên, lộ ra một căn hầm tối om không ánh sáng.
Cái túi trong tay cô bị thổi rơi xuống đó, biến mất ngay lập tức.
Triệu Ngâm bèn lộ ra vẻ mặt mờ mịt.
Cô tìm lâu như vậy, cũng chưa từng nghĩ tới việc cạy ván sàn ra xem.
