Chương 16: Đại thiện nhân Kỳ Tinh
Kỳ Tinh nhẹ nhàng vỗ lưng cô, mặt lạnh tanh nhìn tên đầu trọc: "Đây là bánh mì à?"
Tên đầu trọc và tên mặt chữ điền đằng sau liếc nhau, cười ha hả: "Thằng ngu này còn mơ bánh mì kìa!"
Tên đầu trọc bước tới trước mặt Kỳ Tinh, vỗ bốp bốp vào má hắn: "Mặt trắng ơi, giờ là tận thế rồi, còn tưởng thời bình à? Tao còn chẳng có bánh mì mà ăn, lấy đâu ra cho mày."
"Nhìn mày cũng ưa nhìn, theo tao đi, bánh mì không có, nhưng thịt thì mày ăn no, hahahaha!"
Kỳ Tinh nheo mắt, đồng tử đen lóe lên sát ý khó nhận ra.
Giờ hắn thấy, cho hai thằng đàn ông này chết thẳng cẳng thì quá dễ cho chúng rồi.
Tên mặt chữ điền từ lâu đã nhăm nhe Khương Chiêu Tô trong lòng Kỳ Tinh, giơ tay chộp tới vai cô: "Tao không hứng thú với đàn ông, tao muốn con nhỏ này."
Suýt bị bàn tay heo của mặt chữ điền chạm vào, Khương Chiêu Tô không nhịn nổi nữa, há miệng cắn vào cổ tay hắn.
"Hức hức..."
Mặt Khương Chiêu Tô lúc này đã không giữ được màu da người thường, từ xanh xao không máu chuyển thành trắng bệch cứng đờ, mắt cũng đỏ ngầu, cổ họng phát ra tiếng gầm uy hiếp.
Tên mặt chữ điền phản ứng khá nhanh, thấy không ổn liền rụt tay về.
Nhìn thấy răng nanh sắc nhọn trong miệng Khương Chiêu Tô, mặt chữ điền lùi một bước, mắt đầy kinh hãi, hét to với tên đầu trọc: "Lý Hổ, con nhỏ này là zombie!"
"Zombie?"
Tên đầu trọc biến sắc, giơ tay ném một quả cầu lửa về phía Khương Chiêu Tô.
Chắc hắn thấy Kỳ Tinh cứ yếu ớt, nên không đề phòng gã đang đứng trước mặt.
Kỳ Tinh nhanh tay dang một tay ôm lấy Khương Chiêu Tô đang định lao vào mặt chữ điền, nghiêng người né quả cầu lửa, đạp một phát thẳng tên đầu trọc bay vào góc tường cách đó ba mét.
Đến cả người tăng cường thể lực mà Kỳ Tinh còn bẻ gãy xương cổ tay trong nháy mắt, thân thể tên đầu trọc chưa qua tăng cường, đầu và lưng đập mạnh vào tường, gãy xương sống tại chỗ, mắt trắng dã, phun một búng máu lớn, khiến đám trai gái gần chục người trong góc tường sợ hãi la hét.
Kỳ Tinh búng tay, đám cỏ khô trong góc bỗng như có sự sống, bay vút lên, trút xuống mặt mũi tên đầu trọc.
Cỏ khô ở đây không biết bao lâu chưa thay, dính đầy dịch thể bẩn thỉu và phân.
Cỏ khô bốc mùi hôi thối bịt kín mồm mũi tên đầu trọc, hắn ngạt thở đến gần chết, giãy giụa thảm hại, luống cuống định dùng lửa đốt cỏ trên người.
Cỏ khô vừa gặp lửa, lập tức bùng cháy dữ dội.
Tên đầu trọc như người lửa, toàn thân rực cháy, lăn lộn trên đất kêu thảm thiết.
Không khí thoang thoảng mùi thịt nướng thơm phức.
"Lý Hổ!"
Tên mặt chữ điền phía sau tương đối trọng nghĩa khí, thấy anh em mình thê thảm vậy cũng không chạy, vơ cây sắt ngoài cửa bổ vào đầu Kỳ Tinh, gân cổ nổi lên, gầm lên: "Tao liều với chúng mày!"
Khương Chiêu Tô trong lòng Kỳ Tinh quay mặt về phía hắn.
Thấy cảnh này, cô vội ôm chặt cổ Kỳ Tinh, một tay nhỏ xoay mặt hắn lại, nhắc hắn chú ý phía sau.
Kỳ Tinh xoay người, thản nhiên móc khẩu súng lục từ túi đồng đội đã chết ra, chĩa vào mặt chữ điền, ngón tay thon dài không chút do dự, bóp cò.
Đoàng —
Tay cầm sắt của mặt chữ điền lập tức bị đạn xuyên thủng.
Cây sắt rơi xuống đất, cả cánh tay mặt chữ điền run lên không kiểm soát, mặt méo mó ôm tay, miệng rú lên đau đớn: "A!!!"
Đoàng đoàng —
Thêm hai phát nữa.
Cả hai đầu gối mặt chữ điền đều bị bắn nát, hắn gào thét thảm thiết quỳ sõng soài trên đất.
"Hai con giòi."
Kỳ Tinh lúc này đã không còn giả vờ nữa, mặt lạnh tanh, nhìn tên mặt chữ điền đang quằn quại trên đất như nhìn con kiến, môi mỏng mở ra, lạnh lùng nhả bốn chữ.
Khương Chiêu Tô nằm trong lòng Kỳ Tinh cũng gầm lên với tên mặt chữ điền đã mất khả năng hành động, đang nằm bẹp trên đất: "Gâu gâu!"
Giòi! Cặn bã!
Đám trai gái co ro trong góc tường thấy hai tên ác bá giam cầm họ bị một người đàn ông đẹp trai yếu ớt đánh bại dễ dàng, đồng tử rung động.
Họ như thấy hy vọng sống, lần lượt dập đầu với Kỳ Tinh: "Đại thiện nhân, cứu chúng tôi với! Cứu chúng tôi với!"
Đại thiện nhân Kỳ Tinh cúi nhìn Khương Chiêu Tô trong lòng: "Cho mày làm lương khô nhé?"
Khương Chiêu Tô: "?"
Đám người này cầu xin Kỳ Tinh, đúng là cầu xin nhầm người rồi.
Khương Chiêu Tô lắc đầu, ra hiệu thôi.
Những người này đã đủ đáng thương rồi.
Cô không có sở thích xấu là cho người ta hy vọng rồi lại khiến họ tuyệt vọng.
Quan trọng nhất là, đám người này đứa nào cũng gầy nhom, nhìn chẳng có tí thịt nào.
Ăn cũng chẳng bổ được bao nhiêu dinh dưỡng, lại còn tốn răng.
Cô thích hơn là tên đầu trọc và tên mặt chữ điền.
Khương Chiêu Tô gâu gâu hai tiếng, bảo Kỳ Tinh thả cô xuống, vừa đáp đất đã chạy lóc cóc về phía tên mặt chữ điền đau đến ngất.
Đang định há miệng cắn vào cổ mặt chữ điền, cô lại nghe Kỳ Tinh gọi: "Phú Quý."
Sắp được ăn rồi gọi gì chứ!
Khương Chiêu Tô ngoảnh lại.
Kỳ Tinh ném dao găm cho cô: "Cắt ra mà ăn, thế nó không chết, tươi lâu."
Khương Chiêu Tô: !!!
Quào, thiên tài!
Trong lúc Khương Chiêu Tô đang hí hửng xẻ thịt, Kỳ Tinh xách cây sắt, bước tới góc tường.
Kỳ Tinh trước hết như đánh golf, một gậy đập xác cháy đen của tên đầu trọc vướng chỗ sang bên, rồi dùng gậy móc xích sắt, giật mạnh, sợi xích chắc chắn trói tù nhân lập tức đứt tung.
Đám trai gái tưởng thật gặp cứu tinh, lại khóc lóc cảm tạ Kỳ Tinh một tràng, rồi nghe hắn thong thả nói: "Lên trong làng thu thập đồ ăn và xăng cho tao. Ai không kiếm được..."
Kỳ Tinh nhẹ nhàng giơ súng lên, chĩa xuống một người đã bị moi ruột, cụt tay chân, miệng còn rên rỉ đau đớn, bóp cò.
Đoàng —
Tiếng rên lập tức ngừng.
Tiếng súng chói tai và mùi thuốc súng hăng nồng khiến tất cả run rẩy, khiếp sợ.
"Đây là hậu quả."
