Chương 49: Cướp gặp cướp
“Á bì là cái gì?”
Lúc này Kỳ Tinh mới thực sự cảm nhận được khoảng cách thế hệ.
Khương Chiêu Tô tuy trẻ, nhưng cô cũng chưa từng nghe từ này, lắc đầu: “Không hiểu.”
Bạch Hiểu Linh tuy lúc này chỉ có thể như xác ướp, vẹo vọ nằm chèn giữa đống hàng hóa thoi thóp, nhưng không ngăn được cô ta từ tầng tinh thần khinh bỉ hai con chó đất Khương Chiêu Tô và Kỳ Tinh.
“Khó giải thích với các người lắm.”
Bạch Hiểu Linh kiêu hãnh ngẩng cằm: “Nói đơn giản, là những thứ họ thích, đa số đều đi ngược lại văn hóa chính thống, muốn thể hiện cá tính riêng.”
“Ồ.” Kỳ Tinh nói, “Con bé là vậy đó.”
“Em gái anh tên là Tiểu Nha à?” Bạch Hiểu Linh hào hứng truy hỏi.
Khương Chiêu Tô nhắc lại: “Tiểu, Nha.”
Cũng dễ thương ghê.
“Tên ở nhà là Tiểu Nha, tên thật nó là Kỳ Đồng.”
Kỳ Tinh chợt nhận ra mình bị Khương Chiêu Tô và Bạch Hiểu Linh xúi giục nói nhiều quá.
“Được rồi, kết thúc chủ đề này.”
Anh nghĩ đến cảnh Kỳ Đồng bước vào tuổi dậy thì đã thấy phiền, sau khi nó mất tích càng phiền hơn.
Nuôi con đúng là một chuyện đau khổ.
Vẫn là Phú Quý tốt, ngoan ngoãn, tuy đầu óc hơi chậm, nhưng rất hiểu chuyện nghe lời, không khiến anh bực bội đau đầu muốn nổi cáu.
Khương Chiêu Tô tuy nhìn trẻ, tư duy chậm, nhưng đôi khi rất nhạy cảm, thậm chí có thể đồng cảm với cảm xúc của anh, ngược lại còn an ủi anh.
Kỳ Tinh giờ càng thấy may vì lúc đó ở siêu thị đã không giết Khương Chiêu Tô.
Không biết từ lúc nào, anh đã đồng hành cùng con zombie nhỏ này lâu đến vậy.
Khương Chiêu Tô không còn là thú cưng của anh nữa, mà đã trở thành một trong những niềm an ủi hiếm hoi của anh ở thế mạt thế.
Lời anh nói lúc ở mộ Đoàn Oánh Oánh cũng là thật lòng.
Mạt thế hiểm nguy tứ bề, sơ sẩy một chút là có thể chết.
Kỳ Tinh cũng không biết mình còn sống được bao lâu nữa trong mạt thế này.
Nếu anh chết, anh hy vọng Khương Chiêu Tô sẽ ăn sạch anh, để tinh hạch và dị năng của anh đều được con zombie nhỏ này kế thừa.
Ít nhất, khi cô gặp nguy hiểm, nó còn phát huy được chút tác dụng nào đó.
Lái xe vài tiếng, Kỳ Tinh đỗ xe ở một nơi ít zombie, chuẩn bị ăn chút gì đó.
Giờ vật tư dồi dào, không cần phải tiết kiệm như trước nữa.
Kỳ Tinh hào phóng mở liền năm hộp thịt bò hầm, còn cho Khương Chiêu Tô nếm thử một hộp.
Khẩu vị của zombie khác con người, zombie thường chỉ ăn thịt.
Đối với Khương Chiêu Tô, thịt của người dị năng là ngon nhất, tiếp đến là người thường, rồi biến dị chủng.
Khi thực sự không có thức ăn, thịt một số động vật cũng có thể ăn, như lúc ở khu rừng họ bắt được cá, Khương Chiêu Tô cũng có thể hấp thu một ít năng lượng từ đó.
Loại thịt bò hộp này, đối với con người mà nói nguyên liệu đã khá đầy đặn, vừa ngon vừa bổ.
Nhưng Khương Chiêu Tô ăn vào, cảm giác hơi giống như trước khi xuyên không, lúc cô thèm lẩu thì mua mấy loại chả viên tổng hợp rẻ tiền ở chợ, vị công nghệ nặng mùi.
Ngoài ra, Kỳ Tinh còn cho cô nếm thử cơm tự sôi và đào hộp.
Khương Chiêu Tô cho vào miệng, cảm thấy mùi vị cũng rất kỳ lạ.
Dù sao giờ cô cũng không đói, Kỳ Tinh đút thêm thì cô lắc đầu từ chối.
Bạch Hiểu Linh ở thùng xe sau nhìn họ chia nhau đồ ăn, thèm đến nỗi nuốt nước bọt ừng ực.
Cô ta cũng cả buổi sáng chưa ăn gì, lại chuyển nhiều hàng hóa như vậy, bụng đã sôi lên từ lâu.
“Phú Quý, anh Tiểu Nha.”
Kỳ Tinh không nói tên cho cô ta, Bạch Hiểu Linh chỉ có thể gọi Kỳ Tinh như vậy, cố gắng rướn người về phía ghế lái, mắt trông mong nhìn hai người: “Cho em xin chút đồ ăn được không, em sắp chết đói rồi.”
Khương Chiêu Tô nghe Bạch Hiểu Linh gọi Kỳ Tinh như vậy, không nhịn được, cười hề hề nhắc lại: “Anh, Tiểu Nha.”
Giờ cô thấy Bạch Hiểu Linh đúng là thú vị, không còn muốn ăn thịt cô ta nữa, giữ lại nói tấu hài cũng được.
Kỳ Tinh bất lực liếc Bạch Hiểu Linh đằng sau: “Vậy chết đói đi.”
“Sao các người lại như vậy chứ!”
Bạch Hiểu Linh vừa giận vừa tủi thân: “Đồ ăn đều là của tôi bị các người cướp đấy, cho tôi ăn một chút thì làm sao?”
Kỳ Tinh đáp đầy lý lẽ: “Vì bọn tao là cướp, cướp được là của tao và Phú Quý, do bọn tao phân phối. Mạt thế là vậy, nếu mày không phục, thì cướp lại từ tay bọn tao.”
Bạch Hiểu Linh tức đến nỗi a ba a ba, miệng há ra ngậm vào, nhưng không dám chửi thành tiếng.
Khương Chiêu Tô nhìn bộ dạng cô ta, chợt nghĩ đến cảnh mình trước đây khi chưa có bản lĩnh bị Kỳ Tinh ức hiếp thê thảm.
Kết quả là giờ cô cũng bắt đầu theo Kỳ Tinh ức hiếp người khác.
Xem ra kẻ săn rồng cuối cùng cũng thành ác long!
Lúc Kỳ Tinh ăn cơm, Khương Chiêu Tô rảnh rỗi liền xé một túi bánh mì, quỳ trên ghế phụ lái, vươn dài tay đưa bánh mì đến miệng Bạch Hiểu Linh, lắc qua lắc lại trêu cô ta chơi.
Kỳ Tinh ở bên cạnh vừa ăn vừa cười tủm tỉm nhìn cô quậy.
Đột nhiên, Khương Chiêu Tô thẳng người dậy, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe, báo cáo: “Có, người.”
Cô ngửi thấy trong không khí xuất hiện hơi thở của người lạ, không chỉ một.
Kỳ Tinh nghe tiếng, cũng lập tức cảnh giác nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nhân lúc họ quan sát tình hình bên ngoài, Bạch Hiểu Linh dùng sức lao người về phía trước, ngoạm lấy miếng bánh mì trong tay Khương Chiêu Tô.
Trong lúc Bạch Hiểu Linh nhai nuốt bánh mì, xe của họ nhanh chóng bị một đám người vây quanh.
Đám người này tay cầm đủ loại vũ khí, lớn tiếng quát tháo họ, ra lệnh họ xuống xe.
Giữa thời loạn lạc, đồng loại tàn sát lẫn nhau, cướp bóc giết người là chuyện thường xảy ra, Kỳ Tinh đã quá quen.
Nhưng điều khiến Kỳ Tinh ngạc nhiên là, trong đám người này có kẻ tay cầm súng.
Phải biết lúc trước anh làm việc ở căn cứ, cũng chỉ khi ra nhiệm vụ quan trọng, cấp trên mới dè xẻn phát cho đội hai khẩu súng.
Súng trong tay mấy người này lấy từ đâu ra?
Chẳng lẽ là lúc mới tận thế, tay nhanh cướp từ đồn cảnh sát?
Kỳ Tinh nhanh chóng lướt qua một vòng đám người này, phát hiện người cầm súng không ít, ít nhất cũng bảy tám người, và còn chưa biết bên trong có dị năng giả hay không.
Khương Chiêu Tô cũng thấy súng trong tay mấy người này, lặng lẽ lục từ thùng xe sau ra một cái mũ bảo hiểm chắc chắn, đội lên đầu.
Thân thể cô không sao, chủ yếu phải bảo vệ tốt cái đầu.
“Lần này, để, em?”
Khương Chiêu Tô sau khi đội mũ bảo hiểm, giọng ồm ồm trong mũ nói với Kỳ Tinh.
Dù sao Kỳ Tinh vẫn là người, thân thể khá yếu ớt, gặp vũ khí như súng sẽ thấy phiền phức khó xử lý.
Thêm nữa Khương Chiêu Tô cũng muốn biết dị năng mình khống chế được đến mức nào.
Sau khi Kỳ Tinh thận trọng gật đầu, một tay Khương Chiêu Tô lấp lánh ánh nước, hóa ra một tấm khiên nước vô hình bao trùm cả xe, rồi mở cửa xe bước xuống.
