Chương 74: Dị năng không gian
Khương Chiêu Tô nhìn chiếc vòng tay màu xanh biếc trên cổ tay mình.
Kỳ Tinh chắc đã rót dị năng của anh vào đó, bên trong dây leo ánh lên những tia sáng lấp lánh, trong suốt long lanh, nhìn còn đẹp hơn cả phỉ thúy vài phần.
Khương Chiêu Tô trước đây vẫn luôn cho rằng mấy thứ trang sức này chỉ để nhìn cho vui, ngoài đổi lấy tiền ra thì chẳng có tác dụng gì, đeo trên người còn thấy vướng víu.
Nhưng đôi khi cô cũng phải thừa nhận, thỉnh thoảng nhìn thấy mấy món đồ đẹp đẽ này, quả thực có thể khiến tâm trạng tốt hơn.
Ví như chiếc kẹp tóc hình bướm pha lê mà Đoàn Oánh Oánh từng tặng cô.
Và chiếc vòng xanh biếc mà Kỳ Tinh đang đeo lên cổ tay cô.
Khương Chiêu Tô còn nghĩ đến những bức tranh treo trên tường phòng khách và đặt trên giá vẽ của Bạch Hiểu Linh, lớn nhỏ đủ cỡ, màu sắc quái dị rực rỡ.
Ở một mình trong căn hộ suốt hơn trăm ngày, không thể liên lạc với thế giới bên ngoài.
Bạch Hiểu Linh - một người thích nói chuyện đến nỗi có thể tán gẫu với cả zombie và kẻ giết người - trong những ngày tháng bị sợ hãi và cô đơn nhấn chìm, có phải cũng đã nhờ vào việc ngắm những bức tranh ấy mà vượt qua hay không.
Tuy trước đây cô không có gia đình, nhưng ít nhất cô đã được trại trẻ mồ côi nhận nuôi, không bị chết cóng ngoài đường.
Trại trẻ mồ côi cho cô ăn, còn cho cô đi học.
Dù cô yếu ớt, nhưng ít nhất không thiếu tay thiếu chân. Đầu óc cô cũng không có vấn đề gì, thành tích học tập rất tốt, còn thi đỗ vào trường đại học danh tiếng nữa.
Dù bị tên đàn ông khốn kiếp đó đánh chết, cô cũng không chết thành công, còn xuyên đến đây, có được sinh mạng thứ hai.
Cô gặp được Kỳ Tinh, dần trở nên lợi hại và mạnh mẽ hơn, mỗi ngày đều có thịt ăn.
Nếu tên khốn đó lại giơ nắm đấm về phía cô, bây giờ cô cũng không sợ hắn nữa.
Cô sẽ điện giật chết hắn! Cắn chết hắn!
Nghĩ vậy, từ đầu đến giờ, cô đã rất may mắn rồi.
Còn gì phải buồn nữa đâu.
Khương Chiêu Tô nhìn chiếc vòng trên cổ tay, tâm trạng nhanh chóng tốt trở lại, ngẩng đầu cười với Kỳ Tinh: “Đẹp quá.”
Kỳ Tinh cũng cười với cô, hai tay ôm chặt lấy cô, gương mặt tuấn mỹ cúi xuống, dùng má ấm áp áp nhẹ vào khuôn mặt nhỏ lạnh lẽo của cô.
Tống Nghiêu lái xe ban ngày, ban đêm thì Trình Dương phụ trách trực.
Cửa kho hàng này khá chắc chắn, mặc dù trước cửa tụ tập không ít zombie, nhưng suốt một đêm, đám zombie đó cũng không thể xông vào được.
Gần sáng, trời dần sáng lên, tiếng gào rú của zombie bên ngoài cũng có phần dịu đi, hành động lại trở nên chậm chạp, tiếng cào cửa cũng không còn dữ dội nữa.
Cả đêm không ngủ, rảnh rỗi phát chán, Khương Chiêu Tô thấy Trình Dương lúc này đi đến góc phòng, gọi Tống Nghiêu đang nghỉ ngơi ở đó dậy.
Hai người thì thầm gì đó, rồi cùng nhau đi về phía cửa.
Sắp mở cửa đánh zombie rồi à?
Sợ có biến cố, Khương Chiêu Tô vội vàng đẩy nhẹ Kỳ Tinh đang ngủ bên cạnh.
Kỳ Tinh mệt mỏi mở mắt, mơ màng nhìn cô.
Khương Chiêu Tô không lên tiếng, chỉ dùng tay chỉ về phía hai người đã đi tới cửa kho.
Tỉnh táo lại, Kỳ Tinh lập tức hiểu ý, đứng dậy khỏi mặt đất, lặng lẽ đi theo.
Khương Chiêu Tô cũng tò mò đi theo.
Cả hai đều thuộc kiểu đi gần như không có tiếng động.
Phía đó, Trình Dương mặt mày căng thẳng, tay luôn siết chặt khẩu súng có hình dáng đặc biệt của mình, lại theo thói quen gọi Tống Nghiêu bằng tên cũ: “Thầy, em thực sự có thể làm được không? Em chưa bao giờ bắn khẩu súng này…”
Tống Nghiêu quở trách anh ta: “Em đã muốn ra nhiệm vụ, cứ cái dáng vẻ này thì sao được.”
Thấy Trình Dương thực sự căng thẳng đến mức không chịu nổi, Tống Nghiêu thở dài: “Nếu không thì em cứ về bộ phận hậu cần của căn cứ mà ở. Ở đó an toàn yên bình hơn, hợp với em.”
“Không, không được!” Trình Dương vội nói, “Em có thể mà!”
Trình Dương hít một hơi thật sâu, cố gắng làm cho bàn tay đang run nhẹ của mình bình tĩnh lại, không ngừng tự thôi miên: “Em vất vả lắm mới xin được bố cho chuyển bộ phận thành công. Em có thể mà, em có thể mà!”
Ánh mắt Tống Nghiêu nhìn anh ta thoáng hiện vẻ bất lực, lại quay người bước tới, đẩy cánh cửa sắt nặng nề ra một khe nhỏ.
Khi đưa tay ra, hai cánh tay anh ta đã hóa kim loại trở lại, trước tiên giải quyết mấy con zombie đang chặn ở khe cửa muốn chen vào, sau đó thả con mắt giám sát trên vai ra.
Con quạ đen lớn vỗ cánh bay lên, cổ họng phát ra tiếng kêu a a, thu hút sự chú ý của lũ zombie ngoài cửa, tụ tập chúng lại một chỗ.
Thấy thời cơ đã chín muồi, Tống Nghiêu lập tức nói với Trình Dương bên cạnh: “Nhanh, nhân lúc này!”
Trình Dương vẫn rất căng thẳng, nhưng vẫn ngoan ngoãn lách người ra khe cửa, giơ khẩu súng lên, nhắm vào đám zombie tụ tập bên ngoài.
Một tiếng nổ vang lên.
Khẩu súng mà Trình Dương luôn cầm trong tay nhưng chưa từng sử dụng cuối cùng cũng nổ.
Thứ bắn ra từ nó không phải đạn, mà là một luồng ánh sáng trắng.
Ánh sáng trắng bắn trúng đám zombie.
Trong khoảnh khắc, mấy chục con zombie bên ngoài kho hàng bỗng nhiên như bị một bàn tay vô hình nào đó nắm chặt, cứng đờ tại chỗ, sau đó thân thể và tứ chi của chúng bắt đầu biến dạng, vặn vẹo.
“Hừ hừ…”
Rắc rắc —
Cổ họng zombie phát ra tiếng gào thét kinh khủng, xương cốt toàn thân vỡ vụn, thịt nát máu bay, thân hình vốn là người bị nén thành một khối lập phương nhỏ.
Nhìn cảnh tượng kinh hoàng trước mắt, sắc mặt Trình Dương càng ngày càng tái nhợt, bỗng nhiên cúi người, oẹ một tiếng nôn ra.
“Oẹ… oẹ…”
Trình Dương nôn hết chút đồ ăn hôm qua nuốt vào.
Tống Nghiêu nhìn cảnh tượng bên ngoài, khuôn mặt vốn nghiêm nghị lạnh lùng lại lộ vẻ kinh hỉ: “Trình Dương, em thành công rồi! Em có thể khống chế được khẩu súng này!”
“Thuật không gian vặn vẹo.”
Kỳ Tinh đang ôm Khương Chiêu Tô núp sau thùng container, nói.
Tầm mắt cả hai vượt qua Trình Dương đang cúi người, cũng có thể thấy một chút cảnh tượng bên ngoài.
“Khẩu súng trong tay anh ta chắc chắn đã được cải tạo, bên trong có tinh hạch không gian làm động lực. Dựa theo phạm vi sử dụng, tinh hạch này ít nhất phải cấp A.”
“Chúng ta cướp được không?” Khương Chiêu Tô tò mò nhìn khẩu súng trong tay Trình Dương, “Có vẻ mạnh thật đấy.”
Hơn nữa Kỳ Tinh không phải vẫn luôn muốn có dị năng không gian sao?
“Tốt nhất là đừng.”
Kỳ Tinh kiên nhẫn giải thích cho Khương Chiêu Tô: “Trong căn cứ, loại vũ khí này đều được đánh dấu với người sử dụng, người thân phận bình thường căn bản không lấy được loại vũ khí này. Nếu chúng ta cướp nó…”
Kỳ Tinh bỗng khẽ cười một tiếng: “Vậy thì hai ta có thể sẽ thực sự bị tất cả căn cứ truy sát, phải chạy trốn phiêu bạt suốt đời.”
Đuôi mắt hồ ly của Kỳ Tinh cong lên: “Cũng có vẻ không tệ.”
“Á…”
Khương Chiêu Tô lại nhớ đến cảnh tượng lúc trước mình và Kỳ Tinh bị hai chị em họ Tiêu truy sát, cùng nhau nhảy xuống vách núi thê thảm, vội vàng lắc đầu: “Vậy thôi bỏ đi.”
Trình Dương một phát súng đã tiêu diệt tám mươi phần trăm zombie ở cửa, mấy con còn lại bị Tống Nghiêu nhanh chóng xử lý.
Sau đó họ đánh thức đám người đang ngủ say, lại tiếp tục lên đường.
Cuối cùng, vào chiều tối hôm đó, họ đã đến được căn cứ Dương Diệu.
Nhưng rất nhanh Khương Chiêu Tô và Kỳ Tinh lại phát hiện ra một vấn đề rất nghiêm trọng.
Kể từ sau thảm án ở căn cứ Phong Bạo, để ngăn người nhiễm bệnh hoặc biến dị chủng lọt vào căn cứ, mỗi người vào căn cứ đều phải kiểm tra sức khỏe.
Khương Chiêu Tô đã sớm không còn nhịp tim, làm sao vượt qua kiểm tra đây?
