Chương 70: Đánh tới cửa rồi
“Ngô đội trưởng, lúc đầu chúng tôi không phải đã nói là...”
Chưa nói hết câu, Ngô Phong chỉ quay đầu lại nhẹ nhàng nhìn một cái, người đó liền ngậm miệng, chỉ là vẻ mặt có chút hung ác.
“Xin lỗi nhé, Ngô đội trưởng, chúng tôi không có ý hợp tác, anh vẫn nên dẫn người của mình đi đi.”
Hồ Tử không muốn nói nhiều, trực tiếp tiễn khách.
“Tôi nghĩ, chuyện hợp tác hay không, vẫn nên hỏi đội trưởng của các người thì tốt hơn.”
Ngô Phong sắc mặt không đổi, vẫn là bộ dạng cười tươi. Mà Hồ Tử lại từ trên người hắn nhìn thấy bóng dáng quen thuộc, chỉ là người trước mắt này khiến người ta chán ghét.
“Anh không nghe rõ à, hôm nay cho các người vào cửa là nể mặt Lôi Đình, nhưng đừng có được đà lấn tới.”
Nhĩ Đóa hai tay đút túi quần, ra vẻ ta đây, nhìn thì có vẻ lợi hại, kỳ thực là đồ gà mờ võ lực.
Hắn chính là ỷ vào nơi này là địa bàn của bọn họ, Lệ Cảnh Phong và Tiểu Tang, Hồ Tử đều có mặt, mới dám kiêu ngạo như vậy.
Nhưng hắn không ngờ, lại có người không sợ chết như vậy, còn đang trước mặt nhiều người như thế mà muốn ra tay với hắn.
Lưỡi dao chủy thủ ngắn cách mặt Nhĩ Đóa không đến năm phân, hắn sợ ngây người, hai chân run rẩy căn bản trốn không thoát.
Một tiếng vút xé gió, một chủy thủ ngắn khác bay nhanh tới, mũi dao xuyên thẳng qua cổ tay người kia, kéo nó lệch đi đóng vào cánh tủ bên cạnh.
Có thể thấy lực đạo của cú này lớn cỡ nào.
Hai bên lập tức giương cung bạt kiếm, một chạm là phát.
Cô bé xác sống vốn đang ghé trước mặt Lệ Cảnh Phong nhìn chủy thủ, thấy cảnh này lập tức vơ lấy cái ghế bên cạnh, vung loạn xạ về phía người đối diện.
Người đánh lén kia vừa rút chủy thủ trên cổ tay ra, liền bị đánh ngã, nằm trên đất như một con cá chết.
“Hừ!”
Cô bé xác sống đánh ngã người rồi trực tiếp ném cái ghế đã gãy một chân vào trong đám người đối diện.
Tốc độ của cô quá nhanh, mọi người còn chưa kịp phản ứng, cũng có thể bọn họ vốn không muốn nổ ra xung đột toàn diện.
Nhưng bạn có thể nói lý với xác sống sao, đương nhiên không thể.
Sau đó cô bé xác sống đứng trước mặt Nhĩ Đóa như một vị thần giữ cửa, có khí thế một người giữ cửa, vạn người không mở được.
Cô tức giận nhìn về phía Lệ Cảnh Phong, tay giơ cao lên.
Cái ghế cô bé xác sống ném ra bị né, không gây thương tích, nhưng lại hoàn toàn chọc giận bọn họ, ngay lập tức muốn đánh nhau.
Ngô Phong mắt nhanh tay lẹ ngăn người lại: “Đừng xung động! Coi như cho tôi một thể diện.”
“Ngô đội! Hôm nay chúng tôi đến là cho anh mặt mũi rồi, kết quả anh xem, bọn chúng đánh anh em chúng tôi thành thế này, anh còn bảo chúng tôi cho anh mặt mũi?”
“Mẹ kiếp, anh nói cái rắm gì thế, là lũ cặn bã các người trước đánh lén anh em tôi, dám đánh lén thì phải chuẩn bị bị phản sát, ông đây còn chưa tính sổ với các người đâu!”
Tính khí nóng nảy của Hồ Tử trực tiếp bị đốt cháy, đối diện toàn là người dị năng, nhưng sợ cái rắm gì, người dị năng cũng là một đầu một mạng, lẽ nào còn khó đánh hơn xác sống sao.
“Đúng, gà mờ thì ngoan ngoãn nhận thua đi!”
Nhĩ Đóa vừa bị dọa cho ngồi bệt dưới đất giờ đã bò dậy, trốn sau lưng cô bé xác sống mà hét to.
Lệ Cảnh Phong đã thu hết tất cả chủy thủ trường đao lại, hắn từ không gian lấy ra cây búa bát giác của cô bé xác sống đưa cho cô.
Trong nhận thức của cô bé xác sống, đây chính là ý “có thể đánh nhau”.
Thế là, cô bé xác sống vung búa bát giác định lên sân, cô dùng tới tám phần lực muốn uy hiếp trước.
Cô bé xác sống không biết uy hiếp là gì, nhưng cô đã xem TV rồi, Nhĩ Đóa nói trước khi đánh nhau phải phô trương sự lợi hại của mình.
Cô đang nghiêm túc phô trương.
“Ra ngoài đánh, đánh hỏng đồ trừ thịt của mày, đánh chết cũng trừ.”
Thấy cây búa bát giác sắp nặng nề rơi xuống sàn, Lệ Cảnh Phong lập tức lên tiếng.
Cô bé xác sống cứng rắn làm cho cây búa bát giác đổi quỹ đạo, vung về phía người đối diện, mấy người vì né tránh, thực sự lui tới cửa.
Cô bé xác sống trực tiếp đuổi theo, Hồ Tử theo sát phía sau, một đám người đánh ra tới sân.
Người bên kia dị năng bay loạn, hoa cả mắt, nhưng bên này lại rất đơn giản, một người cầm búa đập, một người né dị năng chọn thời cơ giáng một quyền.
“Mày dẫn nó chơi trò chơi quái đản gì thế?”
Lệ Cảnh Phong nhìn phương thức chiến đấu khác với phong cách trước đây của cô bé xác sống, âm trầm hỏi Nhĩ Đóa bên cạnh.
“Hả? Đánh, đánh chuột chũi?”
Nhĩ Đóa co rụt vai một cách hèn nhát.
Cô bé xác sống đánh chuột chũi không có độ chính xác cao như trước, nhưng mỗi búa đều nặng ngàn cân, bị đập trúng một cái là trực tiếp ngã xuống không dậy nổi.
Không đập chết, nhưng đoán chừng đập tàn phế rồi, rất phù hợp yêu cầu, sẽ không bị trừ thịt.
“Đánh hắn, Tiểu Tang đánh thằng phía sau kìa!”
Nhĩ Đóa thả lỏng một chút rồi không nhịn được làm cổ động viên.
Những cư dân lác đác xung quanh cũng bị âm thanh thu hút ra, kết quả là thấy một màn đánh nhau kỳ quái.
Vương Huy, Phương Trình Vũ, Trương Tuyết, Lạc Duy đều ra, nhưng đều không tham gia, chỉ có Phương Trình Vũ trong tay cầm một thứ tròn tròn như quả cầu, nhấp nhô, nhìn qua đã thấy không phải thứ an toàn.
Đám người đó cũng có chút thực lực, cô bé xác sống đánh một hồi, đánh gục hai tên, ba tên khác bị Hồ Tử đánh lén mấy lần, bị đầu búa của cô bé xác sống lướt qua, làm bị thương cánh tay.
“Lệ đội, cũng gần được rồi phải không, nếu tiếp tục nữa sẽ ra mạng người, không dễ giải thích.”
Ngô Phong xem một hồi, căn bản không có ý ra tay, trái lại như xem náo nhiệt, đợi đến khi cảm thấy đánh gần xong mới lên tiếng.
“Anh biết tôi?”
Biết cô bé xác sống không kỳ lạ, dù sao đến căn cứ chưa được hai ngày đã chém giết tứ phương, nhưng hắn ngoại trừ vừa rồi ra căn bản chưa từng ra tay, Ngô Phong lại biết hắn họ Lệ.
“Có nghe chút ít, tiên sinh của chúng tôi rất nhớ ngài.”
Thái độ của Ngô Phong đối với Lệ Cảnh Phong có chút kỳ lạ, rất có chừng mực, nhưng lại không nói được là tôn kính, nếu nói là xa lạ kiêng dè, nhưng khi hắn nói chuyện lại rất quen thuộc.
“Vậy anh về nói với hắn, muốn tìm tôi thì tự mình đến, không cần tới thăm dò.”
Lệ Cảnh Phong liếc mắt nhìn Ngô Phong, hắn từ lần đầu thấy người này đã cảm thấy có chút quen thuộc, nhưng hắn xác định mình chưa từng thấy khuôn mặt này.
“Về thôi.”
Hồ Tử chú ý tới tình hình bên này, đã dừng lại, nhưng cô bé xác sống còn chưa có ý dừng, Lệ Cảnh Phong bất đắc dĩ lên tiếng.
Loại xác sống không biết nhìn sắc mặt người khác này thật phiền phức, mỗi lần còn phải dựa vào miệng hét.
Cô bé xác sống chưa hả hê, nhưng vẫn nghe lời dừng lại, rất hài lòng với sát thương mình gây ra.
Khi vác búa trở về, cái mặt nhỏ ngẩng cao, bộ dạng rất kiêu hãnh.
“Tiểu Tang, cậu giỏi quá, cậu là thần tượng của tôi đấy!”
Trên mặt Nhĩ Đóa mang vẻ nịnh nọt không cần tiền.
Hắn thề hắn là thật lòng thật dạ, sau này hắn chính là đệ nhất tiểu đệ bên cạnh Tiểu Tang, Tiểu Tang bảo đi đông hắn tuyệt không đi tây, bảo lên trời hắn tuyệt không xuống đất.
Người là Ngô Phong mang tới, đi cũng là hắn mang đi, chỉ là lúc tới thì hùng hổ, lúc đi thì tan tác.
“Để bọn chúng kiêu ngạo nữa, thấy lợi hại của chúng ta chưa.”
Nhĩ Đóa mượn oai cọp là giỏi nhất.
“Đi lau sàn.”
“Ồ.”
