Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Ta Không Ăn Người, Chỉ Thích Ăn Thịt Heo > Chương 95

Chương 95

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 95 có bản audio.

**Chương 95: Hợp tác**

 

“Theo những gì người này nói, Hàn Thiên Ý đã liên lạc với căn cứ bên đó, hơn nữa còn đạt được thỏa thuận với quân đội và đội Lôi Đình cũ, để trừ khử anh và tôi.”

 

“Vậy bọn họ đã lợi dụng ý định đối phó tôi của anh, gây ra chuyện lần này. Nhưng hắn đối phó anh thì thôi, sao lại phải đối phó tôi?”

 

Đây là điều Lệ Cảnh Phong không hiểu, tại sao Hàn Thiên Ý phải đối phó với anh, rõ ràng anh chưa bộc lộ toàn bộ thực lực, thậm chí hiện tại gia tộc Lệ ở căn cứ thành phố B đã suy yếu, căn bản không cần thiết.

 

“Còn có thể vì sao, lòng tự tôn tác quái, tiện tay trừ luôn anh, nhà họ Lệ sẽ không bao giờ ngóc đầu lên được. Trừ tôi, nhà họ Cổ coi như mất đi một cánh tay.”

 

“Bất quá người nhà tôi đông hơn nhà anh, chết một tôi còn có mấy anh em họ, nhà họ Cổ không sụp đổ được.”

 

Ngày xưa vì có quá nhiều người thừa kế có tư cách mà dẫn đến tranh đoạt gia sản, sau tận thế lại trở thành một ưu thế. Dù sao không phải ai cũng có thể có dị năng, mà tận thế rồi ai biết ngày nào mình sẽ chết?

 

Cổ Tuấn cười tự giễu, lại tu một ngụm bia.

 

“Anh định làm thế nào, có muốn hợp tác với tôi không?”

 

“Tôi dựa vào cái gì mà hợp tác với anh? Dựa vào việc anh muốn bắt bạn gái và đồng đội của tôi?”

 

Lệ Cảnh Phong liếc xéo hắn một cái, như đang xem trò hề.

 

“Chết tiệt, chẳng phải anh cũng đẩy tôi xuống xe, suýt bị xác sống ăn thịt à? Tôi còn chưa tính sổ với anh, coi như huề đi.”

 

Theo tình hình hiện tại, Cổ Tuấn buộc phải hợp tác với Lệ Cảnh Phong, bọn họ mới là người chung một mối họa.

 

Hơn nữa Hàn Thiên Ý dám làm như vậy, sau lưng hắn nói không chừng có thế lực lớn hơn.

 

Thế lực thượng tầng của căn cứ thành phố B rất phức tạp, nhà họ Cổ trước đây chỉ là thương nhân, có vài việc vẫn bất lực, cho nên Cổ Tuấn mới chịu ở lại căn cứ nhỏ này, muốn xây dựng đội ngũ của riêng mình, nhưng lại bị hắn phá hỏng.

 

“Hợp tác cần phải có thành ý.”

 

Lệ Cảnh Phong khoanh tay lười nhác liếc Cổ Tuấn một cái, như thể hợp tác với hắn có cũng được không có cũng chẳng sao, rất là ngạo mạn.

 

“Thành ý? Tôi có đấy. Tôi biết một sân bay quân sự đã bị căn cứ bỏ hoang. Chúng ta muốn trở về căn cứ thành phố B căn bản không cần phí sức như vậy, chỉ cần chúng ta đánh hạ sân bay này.”

 

Chỉ cần đánh hạ được, bọn họ không chỉ có thể nhanh chóng trở về căn cứ thành phố B, mà còn nắm được một phần tài nguyên.

 

“Thế nào, tôi rất hào phóng đúng không?”

 

Cổ Tuấn đặt hai chân lên bàn trà phía trước, rốt cuộc khôi phục bộ dạng chết bầm ngày xưa.

 

Hắn nói biết vị trí sân bay, nhưng lại không nói vị trí cụ thể, chính là đang chờ Lệ Cảnh Phong biểu hiện.

 

“Nhĩ Đóa giám sát được vài tổ dữ liệu, ý là, hành động có bình thường không, công tác thanh lý căn cứ đang tiến hành. Là gửi từ căn cứ thành phố B đến căn cứ bên này.”

 

“Có ý gì?”

 

Động tác Cổ Tuấn không đổi, nhưng giọng điệu đã thay đổi.

 

“Không biết, bất quá tôi suy đoán, hành động hẳn là chỉ nhiệm vụ lần này. Còn về cái gọi là thanh lý căn cứ của bọn họ, chắc chắn không phải thanh lý xác sống. Vậy anh nói xem, bọn họ thanh lý cái gì?”

 

Lệ Cảnh Phong chỉ vào Cổ Tuấn, lại chỉ vào chính mình.

 

“Bọn chúng muốn thừa cơ đàn áp gia tộc chúng ta.”

 

“Không phải đàn áp, bọn chúng dùng hai chữ 'thanh lý'.”

 

Lệ Cảnh Phong chỉ ra sự khác biệt trong đó.

 

“Hợp tác! Hiện tại chúng ta đã là châu chấu trên cùng một sợi dây, tôi lại phải xem chúng có thể làm gì được chúng ta!”

 

Cổ Tuấn kích động đứng lên, mặc kệ Lệ Cảnh Phong có đồng ý hay không, tự ý quyết định hợp tác, nhất định phải hợp tác.

 

Hơn nữa hắn lập tức đem vị trí sân bay nói cho Lệ Cảnh Phong.

 

Hồ Tử nhìn dáng vẻ của Cổ Tuấn, cảm thấy sao mình lại cho rằng người này là nhân vật nguy hiểm chứ, rõ ràng là một thằng ngốc.

 

Trước đây không bị hố chết chắc là nhờ vận may, mới thua không nổi lão đại của mình trên thương trường.

 

Ngô Phong cũng bất đắc dĩ nhìn lão bản nhà mình, nhanh như vậy đã đem lá bài tẩy của mình lật ra, mà đối phương chỉ ném ra 'đôi ba', lão bản hắn đã ném 'bom' mất rồi.

 

Bất quá sự tình đã đến nước này, vậy cũng chỉ có thể hợp tác.

 

“Đội trưởng Lệ, chúng tôi đã rất có thành ý rồi, không biết ý của anh thế nào?”

 

“Tình trạng sân bay thế nào cũng không ai biết, thuốc nổ của chúng tôi cũng không phải vô tận.”

 

Lệ Cảnh Phong rất hứng thú với lá bài tẩy của Cổ Tuấn, nhưng không mạo muội quyết định.

 

“Đây là một sân bay quân sự bí mật, thật sự có xác sống cũng chỉ vài trăm con, cho dù không dùng thuốc nổ, dựa vào thực lực hợp tác của chúng ta, thanh lý lũ xác sống này dư sức.”

 

Ngô Phong mỉm cười nói.

 

Hắn thích hợp đàm phán hơn lão bản của mình, đây là ấn tượng đầu tiên của Lệ Cảnh Phong về Ngô Phong, và hiện tại hắn đã xác nhận điều này.

 

Trước đây Lệ Cảnh Phong chưa từng thấy Ngô Phong, nhưng không có nghĩa hắn không thể một mực giấu sau lưng Cổ Tuấn. Có một người như vậy, gần như bổ sung điểm yếu cho Cổ Tuấn.

 

“Chờ kiếm được trực thăng rồi nói sau.”

 

Lệ Cảnh Phong không nói đồng ý, cũng không nói không đồng ý, nhưng thái độ của hắn đã biểu lộ, nếu có thể kiếm được trực thăng thành công về căn cứ thành phố B, vậy thì có thể hợp tác với Cổ Tuấn.

 

Hiện tại người gấp là Cổ Tuấn, hắn chỉ có thể đáp ứng.

 

Cổ Tuấn suýt nổi khùng, lại bị thái độ của Lệ Cảnh Phong chọc giận, bất quá Ngô Phong đã dỗ dành hắn.

 

Bốn người không tiếp tục bàn luận xuống dưới, mà mỗi người ra ngoài tập hợp đội viên của mình lại, thương lượng chuyện lần này.

 

Mà trụ cột trong đó vẫn là Cổ Tuấn và Lệ Cảnh Phong, chỉ có điều người phát biểu lại là Ngô Phong và Hồ Tử.

 

Kỳ thực Hồ Tử không thích hợp làm loại chuyện này, hắn cảm thấy mình không giỏi mấy việc động tâm cơ, nhưng người giỏi thì không có ở đây.

 

Hơn nữa đối diện có Ngô Phong làm người phát ngôn, bên họ cũng buộc phải có.

 

Hồ Tử trong lòng não bù một trận, mà người đối diện nhìn bọn họ ánh mắt cũng có chút bất thiện.

 

Bởi vì bọn họ vừa thảo luận kế hoạch, vừa ăn cơm!

 

Mỗi người một cái khay, trong khay là cơm và thức ăn đã được cân, thịt rau đầy đủ, thế mà bên cạnh còn có một bát canh trứng rong biển!

 

Tay nghề của Trương Tuyết rất tốt, nhất là khi đánh trứng vào canh, kỳ thực nồi canh này cũng chỉ dùng hai quả trứng, nhưng làm ra trông như cả nồi hoa trứng vậy.

 

Nhìn đám người kia nghiến răng nghiến lợi, chỉ có thể lấy bánh mì khô bánh quy nén của mình ra ăn.

 

Còn có thể làm sao, lão bản nói rồi bây giờ bọn họ là quan hệ hợp tác.

 

Chỉ có Cổ Tuấn là không đi đường thường, trực tiếp ngồi xuống bên cạnh Lệ Cảnh Phong, không biết từ đâu tìm ra một cái bát tô, xoảng một tiếng đặt lên bàn.

 

“Đều là quan hệ hợp tác rồi, cho một bát đi, tôi không kén, giống các anh là được.”

 

Mặt Cổ Tuấn dày hơn tường thành, đến xin cơm mà lý lẽ đầy mình.

 

“Tự động tay.”

 

Người khác đều nhìn về phía Lệ Cảnh Phong, hắn chỉ thốt ra bốn chữ.

 

Cổ Tuấn liền chuẩn bị tự động tay.

 

“Để tôi, tôi giúp Cổ lão bản lấy cơm.”

 

Nhĩ Đóa không biết nhớ ra điều gì, chủ động đứng dậy lấy cơm cho Cổ Tuấn.

 

Vô sự hiến ân cần, chờ Nhĩ Đóa mang cơm về thì biết. Cơm thì không ít, nhưng thức ăn chẳng có bao nhiêu, bất quá hắn rất chu đáo, ở trên rưới nước canh.

 

Cổ Tuấn nhìn thấy cũng không kén chọn, bưng lên là ăn, giữa đường còn xin lính của mình một gói dưa muối, ăn xong lại uống một tô canh lớn.

 

Đây là bữa ăn ngon nhất mấy ngày nay của hắn.

 

Cổ lão bản ngày xưa ăn món tinh xảo, bây giờ đối mặt với đồ ăn gia đình như vậy cũng có thể ăn rất ngon, kỳ thực toàn là do quen, tận thế rồi, thật sự không có gì, bánh mì khô hắn cũng có thể nhăn mặt mà nhai.

 

Chuyện thương lượng gần xong, cơm của bọn họ cũng gần ăn xong, chỉ là canh của Trương Tuyết nấu nhiều quá, cuối cùng còn thừa lại nửa nồi.

 

Cuối cùng tiện nghi cho lính của Cổ Tuấn, với lý do đổ cũng đổ, chi bằng cho các người uống.

 

Bọn họ có thể từ chối sao, đương nhiên không thể.

 

Mấy ngày nay nhai bánh quy bánh mì đến nỗi sắp rơi vụn, chỉ muốn ăn một bữa cơm bình thường, nhưng cơm không có, có canh cũng tốt.

 

Trong khoảng thời gian này, hai đội lại có vẻ hòa thuận vui vẻ.

 

Bất quá ban đêm canh gác vẫn người nào người nấy canh, ai cũng không tin ai.

 

Đêm nay chiếu lệ là Lệ Cảnh Phong canh gác. Mỗi lần trước đêm hành động ngày hôm sau đều là hắn canh gác, chính là để cho đội viên có đủ thời gian nghỉ ngơi.

 

Lần này chiếu lệ có cô bé xác sống cùng với hắn.

 

Trước đây ban đêm cô bé xác sống ngủ chỉ là nhắm mắt, nhưng gần đây, Lệ Cảnh Phong phát hiện có lúc cô hình như thật sự đang ngủ.

 

Hắn thậm chí có một suy nghĩ hoang đường, cô bé xác sống đang dần dần phát triển theo hướng trở thành người.

 

Đêm nay cô bé xác sống vẫn không an toàn. Cô đã một thời gian không như vậy, cứ cọ cọ muốn cắn Lệ Cảnh Phong.

 

Bất quá động tác của cô hiền hòa hơn trước rất nhiều, như thể biết làm nũng, muốn dựa vào nũng nịu để Lệ Cảnh Phong cho cô cắn một cái.

 

Lệ Cảnh Phong ở trong lòng âm thầm tính toán lần trước cô như vậy là khi nào, sau đó liền phát hiện cái này đều có chu kỳ, giống như con người đói bụng có thời gian, cô bé xác sống hút máu cũng có thời gian.

 

“Cắn đi, nhẹ một chút.”

 

Lệ Cảnh Phong đưa tay ra, cô bé xác sống vừa nãy còn chui vào lòng hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt ngây thơ nhìn hắn.

 

Đây là lần đầu tiên Lệ Cảnh Phong chủ động để cô bé xác sống cắn, nhưng cô bé xác sống không biết là bị giật mình hay sao, lại không hạ miệng.

 

Kỳ thực cô bé xác sống đang nhìn khóe môi hắn, xác sống không muốn cắn tay nữa, xác sống muốn cắn chỗ khác.

 

Nhìn chằm chằm khóe môi Lệ Cảnh Phong, cô bé xác sống thè cái lưỡi nhỏ liếm môi, nhớ tới mùi vị máu lần trước, còn có những mùi vị khác trộn lẫn trong máu.

 

“Lại đang đánh chủ ý gì xấu?”

 

Lệ Cảnh Phong chỉ nhìn ánh mắt cô là biết cô không nghĩ chuyện tốt, giơ tay liền đi véo má cô, trực tiếp đem khuôn mặt nhỏ véo biến dạng.

 

Cô bé xác sống mặc kệ, sau đó học theo dáng vẻ của hắn cũng véo mặt hắn, trong lúc đó còn mượn gió bẻ măng sờ soạng hai cái môi hắn, như đang tìm vị trí hoàn hảo.

 

Động tác của hai người thực sự rất ngây thơ, Lệ Cảnh Phong cũng không ngờ hắn có thể cùng cô bé xác sống làm ra hành vi ngây thơ như vậy, cười thả cô ra.

 

Nhưng cô bé xác sống đột nhiên đem mặt tới gần.

 

“Muốn, cắn nha.”

 

Lần này cô bé xác sống rất ngoan, trước khi cắn còn cố ý nói một tiếng, sau đó đưa hàm răng nhọn nhỏ của mình lên.

 

Lệ Cảnh Phong đoán được cái gì, nhưng hắn không ngăn cản, chỉ là cơn đau tưởng tượng cũng không truyền đến, chỉ là chỗ khóe môi dán lên một mảnh ấm mát.

 

Nhiệt độ cơ thể cô vẫn thấp hơn người thường, nhưng không lạnh như lúc ban đầu, giống người bình thường rồi.

 

Tang Thi không nỡ cắn, chỉ dùng hai hạt răng nhọn nhỏ nhẹ nhàng mài miếng thịt mềm, nhưng không đâm thủng.

 

Cô chắc chắn không biết động tác của mình mang đến rung động lớn thế nào cho Lệ Cảnh Phong, ngỡ ngàng trước mặt hắn đây chính là một cô gái đang hôn hắn.

 

Lệ Cảnh Phong vẫn không động đậy, cánh tay vốn tự nhiên buông thõng bởi vì kiềm chế mà cơ bắp căng cứng.

 

Tang Thi không hài lòng, sốt ruột động qua động lại, trong cổ họng còn phát ra tiếng khặc khặc của xác sống, chỉ là bây giờ nghe giống như tiếng cô gái nhỏ không vui rên rỉ.

 

“Đủ...”

 

Có vài con xác sống thích thấy khe hở là chui vào, giống như con xác sống trước mắt Lệ Cảnh Phong.

 

Hắn chỉ để lộ ra một chút sơ hở bên miệng, con xác sống nhỏ gan lớn này liền thừa thắng xông lên, đem trái tim hắn làm loạn.

 

Chậm rãi, hắn cũng bắt đầu chìm đắm trong đó.

 

Chỉ là Tang Thi không phải cô gái bình thường, ngay khi Lệ Cảnh Phong vô thức muốn ôm cô, trong đôi mắt bình thường ngây ngốc của Tang Thi đột nhiên lóe lên tia tinh quái.

 

Răng nhọn chọn một chỗ mềm mại, bắt đầu hành động.

 

“Xèo.”

 

Lệ Cảnh Phong lập tức đau, tay không tự giác nắm chặt vai Tang Thi.

 

Tang Thi không lập tức né tránh, mà ăn no, thỏa mãn rồi, mới đẩy ra, còn liếm liếm môi.

 

Lệ Cảnh Phong nhìn cô, lau máu rỉ ra từ khóe môi, suýt thì tức cười.

 

“Hài lòng rồi?”

 

“Ừm.”

 

Biểu hiện tốt, xác sống rất hài lòng.

 

Cô bé xác sống vui vẻ nằm xuống, hồi vị món ngon vừa rồi.

 

Máu người, mỹ thực của xác sống, máu Lệ Cảnh Phong, mỹ thực của cô bé xác sống.

 

Cô bé xác sống nằm mơ màng, thật sự giống một cô gái bị hôn thiếu oxy mà mặt đỏ.

 

Nhưng Lệ Cảnh Phong biết, hành động của cô hoàn toàn xuất phát từ bản năng, chứ không phải tình cảm, hắn không biết nên tức giận hay nên cười.

 

Bất quá may mà cô không cắn người khác, đây đại khái là điều duy nhất Lệ Cảnh Phong có thể an tâm.

 

Lưỡi hơi đau, mặc dù thân thể người dị năng tốt hơn người thường rất nhiều, vết thương như vậy đại khái ngày thứ hai sẽ lành, nhưng vết thương ở trong miệng vẫn sẽ khó chịu.

 

Lệ Cảnh Phong không biết sau này hắn còn phải trải qua mấy lần, nhưng đã quyết tâm phải sửa cho cô bé xác sống tật xấu này.

 

Không biết từ lúc nào, cô bé xác sống đã khóe miệng mang cười nhắm mắt lại, như thể thật sự đang ngủ.

 

Lệ Cảnh Phong chọc cô một cái, không phản ứng, là thật sự ngủ.

 

Lúc này hắn nhìn thấy bên cạnh cái túi màu vàng có vật gì đó động đậy, đưa tay mở túi ra, một con sóc từ trong chui ra, đối với hắn kêu chít chít.

 

Lệ Cảnh Phong trực tiếp phủi sóc sang một bên, sau đó cũng nằm xuống, ôm cô bé xác sống vào lòng, cầm tay cô chơi.

 

Sóc không chịu thua, nhảy lại kêu chít chít, nhưng sau khi xác nhận người này thật sự sẽ không quản nó, liền kêu một tiếng thật lớn, chạy mất.

 

Ngày hôm sau, cô bé xác sống tinh thần phấn chấn, Lệ Cảnh Phong lại bởi vì canh gác nguyên nhân mà tinh thần có chút không tốt.

 

Bất quá cảnh tượng này rơi vào mắt người nào đó, lại giống như Lệ Cảnh Phong bị cô bé xác sống hút khô vậy.

 

“Hừ.”

 

Cổ Tuấn đi ngang qua, trong cổ họng phát ra hai âm tiết ngắn ngủi.

 

Canh gác còn gọi bạn gái đi cùng, vừa nhìn đã biết không có ý tốt.

 

“Hừ hừ.”

 

Cô bé xác sống học dáng vẻ Cổ Tuấn cũng hừ hai tiếng, hai cái của bọn họ kỳ thực là ý khác nhau, một cái biểu thị khinh thường, một cái đơn thuần mô phỏng âm tiết, nhưng kỳ diệu là lại ghép vào nhau.

 

Cổ Tuấn cảm thấy cô bé xác sống là đang thay Lệ Cảnh Phong chặn họng hắn.

 

“Tang Thi, em có muốn biết chuyện trước đây của Lệ Cảnh Phong không? Trước kia có rất nhiều cô gái thích anh ta, còn có một người tự xưng là vị hôn thê của anh ta nữa, em qua đây tôi kể cho em nghe.”

 

Cổ Tuấn cười nhìn Tang Thi, trong mắt giấu ý chơi xấu sâu sắc.

 

Chỉ là hắn tính sai rồi, cô bé xác sống căn bản không hiểu những thứ này, hiểu cũng không quan tâm.

 

Ai cũng không thể cướp đồ của xác sống!

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi