Chương 100: Cây mục không thể chạm khắc
Giáo viên chủ nhiệm và giáo viên hóa học ngơ ngác nhìn nhau, dường như không biết tại sao mình lại ở đây.
Sau khi ngây người nhìn nhau một lúc, cả hai cùng lùi về phía tủ sách để đứng phạt.
Hiệu trưởng thấy vậy, cũng hiểu rằng hai con zombie đó đã bị một thứ sức mạnh kỳ lạ khống chế, thế nên vẻ mặt càng thêm hung dữ.
Tên đồng loại trước mắt này rốt cuộc đang giở trò gì?
Hắn bất ngờ bò dậy từ dưới đất, khuỷu tay cứng như thép đập vào bàn làm việc bên cạnh, làm đống tài liệu, bài thi và bút trên bàn rơi lộp bộp xuống đất.
“Đúng là cây mục không thể chạm khắc!”
Nói xong, hắn lao tới với tốc độ cực nhanh, Lâm Hy giật mình.
Con zombie trung cấp này sắp thành tinh rồi!
May mà nhiệm vụ lần này của cô đủ kịp thời, nếu để thêm một tháng nữa, e là nó sẽ biến thành zombie cao cấp, lúc đó Lâm Hy thực sự không chắc có thể giết nó không.
Kỹ năng truy hồn cấp ba được kích hoạt thụ động.
Động tác của con zombie trước mặt bị làm chậm lại hơn ba lần, thậm chí điểm rơi của từng động tác cũng hiện rõ ràng trước mắt cô.
Lâm Hy ra tay trước, chính xác nắm lấy khuỷu tay hắn, rắc một tiếng, gãy.
Cánh tay hiệu trưởng buông thõng bất lực, nhưng hắn không hề có biểu hiện đau đớn, thậm chí động tác cũng không vì thế mà chậm lại dù chỉ một chút.
Đúng là một vũ khí chiến đấu tuyệt vời.
Dù có thích thú đến đâu, thì loại máy móc hoàn toàn không kiềm chế được bản tính sát sinh trong huyết mạch này, kết cục chỉ có thể là cái chết.
Lâm Hy với một động tác dứt khoát, chộp lấy cánh tay còn lại của hắn, dùng một lực mạnh tháo luôn khớp tay kia.
Quả nhiên, cho dù cùng là cấp bốn, nhưng chênh lệch giữa cấp bốn với cấp bốn cũng là một trời một vực, nếu là trước đây, chỉ dùng quyền cước thôi thì con zombie trung cấp này cũng đủ cho cô ứng phó mười đến hai mươi phút.
Cô có lòng tin tuyệt đối, dù là dị năng giả cấp sáu hiện tại, khi gặp cô cũng chưa chắc chiếm được bao nhiêu lợi thế.
Nhưng bây giờ, nhiều nhất mới chỉ ba phút trôi qua.
“Mày rốt cuộc là quái vật gì? Thứ dùng để khống chế hai tên kia, thực ra là dị năng đúng không?” Hắn phát ra tiếng cười kỳ quái, “Nửa zombie nửa con người, kết cục cuối cùng của mày, cũng sẽ bị loài người vứt bỏ thôi đúng không?”
Lâm Hy không hề dao động, “Chuyện đó không cần anh lo, dù sao sắp chết là anh chứ không phải tôi.”
Nói xong, Lâm Hy cầm một cây bút trên bàn, không chút do dự đâm mạnh vào phía sau gáy hắn.
Sau khi giải quyết con zombie này, hai con zombie còn lại đã hoàn toàn mất đi ý thức, xử lý càng dễ dàng hơn.
Đột nhiên, trên lầu vọng xuống một tiếng thét chói tai, sau đó là một trận âm thanh lục tung đồ đạc.
Kéo dài một lúc, rồi dần im bặt.
Trên đó vẫn còn thứ gì đó.
Hơn nữa nhìn động tĩnh này, có lẽ là kẻ đã để lại đống dấu chân ở cửa vừa nãy.
Lâm Hy cau mày.
Mới bước lên tầng hai, cô đã cảm thấy nhiệt độ không khí trở nên nóng bức hơn, chỗ nào đó bị cháy ư?
Mang theo nghi vấn này, cô tiếp tục đi lên.
Ngôi trường này có tiếng khá lớn, ngay cả giáo viên cũng chia phòng theo môn, có lẽ là để thuận tiện cho việc thảo luận chuyên môn.
Đi qua tầng hai, phòng đầu tiên là phòng văn, trên cửa có dấu vết bị lửa thiêu, chắc là của một dị năng giả hệ hỏa nào đó để lại.
Đẩy cửa vào nhìn, bên trong nằm ngổn ngang vài xác chết đã phân hủy.
Có vẻ phòng này không có thứ gì to xác.
Tiếp tục đi tiếp, lần lượt là phòng toán và phòng anh.
Bên trong không ngoại lệ, đều bừa bộn và thảm khốc.
Phòng cuối cùng là phòng lý-hóa-sinh, số lượng zombie cấp thấp ở đây rõ ràng nhiều hơn tổng số của ba phòng kia, thậm chí có một xác chết bề mặt ngoài vết lửa cháy ra thì những chỗ khác đều sạch sẽ.
Để tránh nhầm xác người với xác zombie, Lâm Hy còn đặc biệt lại gần kiểm tra.
Phía sau gáy có một lỗ lớn, đúng là zombie trung cấp không sai.
Nhưng những người khác đâu?
Mấy dị năng giả đó hình như không xuống dưới mà?
Nghĩ đến đây, cô luôn cảm thấy mình hình như đã bỏ quên điều gì đó.
Lâm Hy quay lại nhìn.
Phòng lý-hóa-sinh, phòng anh, phòng toán, phòng văn.
À, còn phòng chính-trử-địa nữa!
Học tự nhiên như cô đã quên mất còn có khối xã hội.
Dưới không có, vậy chỉ có thể ở trên.
Thế là Lâm Hy tiếp tục leo lên lầu.
Đột nhiên, một giọng nói quen thuộc lọt vào tai, miệng gọi một cái tên xa lạ với cô.
“Nhạc San, cẩn thận!”
Chưa kịp để Lâm Hy nhớ ra giọng nói đó là của người quen nào, trên đỉnh đầu vang lên một tiếng kính vỡ lớn, át hết mọi âm thanh khác.
Lâm Hy tăng tốc.
Quả nhiên thấy trên hành lang một mảnh thủy tinh vỡ vụn, cửa sổ phòng làm việc trước mắt bị thủng một lỗ lớn.
Mấy bóng người hỗn loạn trong đó khiến Lâm Hy sững sờ.
Chị Linh? Long Ca?
Trong căn phòng khá rộng, đột nhiên từ dưới đất mọc lên một dây leo, khống chế động tác của mấy con zombie trung cấp đối diện.
Long Ca triệu hồi rắn lửa, đáng tiếc mấy đòn đều đánh trượt, zombie trung cấp mắt thấy càng ngày càng gần, móng tay dài kinh khủng dường như sắp bóp nát mạch máu anh ta, cướp đi hơi thở của anh.
Triệu Vân Long theo bản năng lùi lại tránh né, nhưng tốc độ của zombie cấp trung là thứ người thường không thể sánh kịp!
Đột nhiên, con zombie như bị giam cầm trong một không gian nào đó, điên cuồng đập vào không khí, nhưng chỉ phát ra tiếng đập bôm bốp.
Thấy cảnh này, Lâm Hy đương nhiên đưa mắt nhìn về một bóng dáng khác.
Quả nhiên là Ngôn Tương Tương.
Triệu Vân Long thấy vậy, lập tức phản ứng, lại phát động dị năng, ngọn lửa hừng hực bao trùm toàn thân con zombie.
Nó không hề rên rỉ, mà chỉ nhìn chằm chằm vào đám thức ăn trước mặt.
Nhưng một kết giới vô danh đã khóa chặt nó.
Công phu của Ngôn Tương Tương rõ ràng chưa đến nơi đến chốn, chỉ giữ được 20 giây, kết giới không gian cấm cố đã bị con zombie một phát đập vỡ.
Tất cả mọi người bên trong đều biến sắc.
“Tương Tương, tiếp tục thả một không gian cấm cố, Linh tỷ, giục dây leo chặn chúng, những người khác lập tức, chạy!” Long Ca thần sắc nghiêm trọng.
Nếu chỉ có một con zombie trung cấp, có lẽ họ còn cơ hội, nhưng ở đây có tới năm con.
Triệu Vân Long là người có cấp dị năng cao nhất, cũng chỉ là cấp bốn, nếu cả nhóm cố chấp đọ sức với lũ zombie này, chẳng khác nào lấy trứng chọi đá, hậu quả có thể tưởng tượng.
Sau khi hiểu rõ điểm này, Triệu Vân Long lập tức quyết định, đứng ở cuối cùng để chặn hậu, yểm trợ đồng bạn rời đi.
Sắc mặt anh ta lúc này không được đẹp lắm, vì dị năng của Tương Tương và Linh tỷ căn bản không thể ngăn lũ zombie này được bao lâu.
Quả nhiên, sau khi người đồng đội cuối cùng chạy ra ngoài, trong không trung lại vọng đến hai tiếng vỡ tan, nỗi sợ hãi vô hạn trào dâng trong lòng Triệu Vân Long.
Anh ta ước tính hôm nay sẽ chết ở đây.
Tình báo sai rồi, số lượng zombie trung cấp ở đây vượt xa dự liệu.
Ba con zombie ở phía trước nhất lao tới, anh ta tuyệt vọng nhắm mắt.
