Chương 21: Chọc thủng lớp giấy cửa sổ
Lâm Hy không chọn nghe lời người đàn ông đó, mà chạy nhanh nhất có thể đến bên Giang Viện, giúp cô ấy nhanh chóng chỉnh lại quần áo.
“Đi, chúng ta về lều.”
Giang Viện vốn đang nằm dưới đất ngây người nhìn trời, vẫn còn chưa hết hãi hùng, từ từ chuyển ánh mắt sang.
Nước mắt vào lúc này cuối cùng không kìm được, tràn ra ào ạt.
Lão Lưu liếc thấy có thêm một người nữa, hơi nhăn mày, lúc này mới phát hiện bạn đồng hành của mình đã ngất xỉu rồi.
Trong lòng cân nhắc một hồi: Thằng nhóc chơi dao trước mặt này chắc là dị năng hệ Kim, dị năng hệ Kim thường có sức chiến đấu khá mạnh, huống chi hắn ta còn thêm một đồng đội nữa.
Bây giờ mà đánh tiếp, e là chỉ mất công mà chẳng được lợi.
Sau khi có kết luận, lão Lưu nhanh chóng quyết định, kích hoạt dị năng, dựng mấy bức tường đất chắn trước mặt, rồi không chút do dự quay người bỏ chạy.
Lục Minh Tinh giơ tay, mấy tia sét liên tiếp giáng xuống, tường đất trong nháy mắt tan rã tại chỗ.
Lão Lưu bên này đã nhanh chóng chạy tới cửa xe, định mở cửa.
Một cây đinh dài bay tới, xuyên thẳng qua lòng bàn tay hắn, đóng chặt tay hắn vào tay nắm cửa.
“A!” Hắn đau đớn kêu lên, liếc nhìn phía sau, vẻ mặt cuối cùng cũng rạn nứt.
Dị năng hệ Lôi và hệ Kim, cả hai đều là kẻ mạnh về sức chiến đấu, lại xuất hiện trong cùng một đội! Nếu bản thân và đồng bọn cũng có hai loại dị năng này, thì hôm nay đâu đến nỗi thế này!
Hắn nghiến răng, cứng rắn rút tay ra, lòng bàn tay lập tức rách một lỗ nhỏ, máu đỏ thẫm phun ra xì xì.
Trên cây đinh vẫn còn dính thịt vụn đỏ tươi.
Giây tiếp theo, một con dao găm kề vào động mạch cổ hắn.
Lão Lưu trong lòng giật mình: Tốc độ nhanh thật!
“Xin hỏi hai vị tiểu huynh đệ là người bên nào?”
Thân thủ như vậy, hiển nhiên là người đã qua huấn luyện.
Lục Minh Tinh nhăn mày khó chịu, lạnh lùng đưa mắt ra hiệu.
Đường Hách khủy tay lướt qua, một tia máu phun ra, lão Lưu cứ thế không tin nổi mà ngã thẳng đơ ra.
Lâm Hy đi ngang qua nhìn thấy cảnh này, tay chân hơi cứng đờ.
—— Thủ đoạn thật tàn nhẫn và dứt khoát.
Nếu bị họ nhận ra, mình chính là con zombie mà đồng đội của họ gặp phải, thì mình còn đường sống sao?
Nghĩ đến đây, cô không tự chủ được mà tăng tốc bước chân, khi trở về lều thì chú Giang và Ngôn Tương Tương đã đặt chị Linh ở bên trong.
Khương Linh ngẩng đầu, mặt tái nhợt không chút máu.
“Giang Viện, em không sao chứ?”
Giang Viện nức nở lắc đầu.
Lâm Hy từ trong túi lấy ra Vạn Năng Kim Sang Dược đã trúng khi đổi lần đầu, không ngờ trước đây cứ tưởng đây là thứ thuốc vô dụng nhất, quanh đi quẩn lại đến bây giờ, lại thật sự có ích.
“Cậu lấy thuốc ở đâu? Thứ này dùng được không?” Ngôn Tương Tương nhíu mày ngăn tay cô lại.
Lâm Hy không muốn nói với họ về chuyện hệ thống, bèn thuận miệng bịa: “Trước đó lúc tìm đồ bên ngoài, tìm được ở tiệm thuốc Đông y.”
Khương Linh trên cánh mũi đã lấm tấm mồ hôi, giọng cũng yếu dần: “Tương Tương, đã ở chung lâu như vậy, tính cách của Lâm Hy em còn không biết sao?”
Ngôn Tương Tương lúc này mới rút tay về, mặt đầy áy náy: “Xin lỗi nha Lâm Hy, tớ chỉ sợ dùng bừa thứ thuốc không rõ nguồn gốc sẽ làm vết thương của chị Linh nặng hơn.”
“Tình trạng thế này, không chữa cũng sẽ chết vì mất máu quá nhiều, đã là thuốc ở tiệm, ít nhất có thể cầm máu cho Khương Linh trước, dùng đi.” Chú Giang lên tiếng.
Lâm Hy dùng khăn lau sơ vết thương cho chị, rồi bôi một chút i-ốt, sau đó rắc một ít bột Kim Sang Dược, cuối cùng Ngôn Tương Tương băng bó cho Khương Linh.
Chú Giang lén nhìn ra ngoài, “Hai người đàn ông này là lúc nãy chúng ta gặp ở trạm xăng, nhìn có vẻ họ không phải người xấu.”
Ngôn Tương Tương kết thúc công đoạn băng bó cuối cùng, cũng nhìn ra ngoài: “Họ đã giúp chúng ta, theo lý thì chúng ta nên đến cảm ơn một tiếng nhỉ.”
Lâm Hy theo bản năng lùi vào góc.
Chú Giang thấy hành động của Lâm Hy, trong lòng cũng hiểu, thân phận cô ấy đặc biệt, hẳn là không muốn đối mặt với các dị năng giả khác, bèn lên tiếng: “Mấy đứa ở trong này nghỉ ngơi tốt, đừng ra ngoài, ta là người lớn, ta đi cảm ơn họ là thích hợp nhất.”
Ngôn Tương Tương lắc đầu: “Chú Giang, họ đã giúp tất cả chúng ta, chỉ một mình chú đi thì không thích hợp lắm đâu?”
Chú Giang nhíu mày: “Tương Tương, mấy ngày nay ở chung với cháu chú phát hiện, cháu không giống với vẻ ngoài thể hiện trong nhóm chat lắm.”
Ngôn Tương Tương sững lại.
“Lúc trước thấy tin nhắn của cháu trong nhóm chat, chú cứ nghĩ cháu là một đứa trẻ tốt bụng, tinh tế.”
Khương Linh thực ra đã cảm nhận được từ lâu, chỉ là cô ấy chưa từng chọc thủng lớp giấy cửa sổ này, bây giờ chú Giang nói thẳng ra, có thể sẽ khiến Tương Tương suy ngẫm sâu sắc về hành vi của mình.
Vì thế cô ấy cũng không ngăn cản, chỉ lặng lẽ quan sát phản ứng của Ngôn Tương Tương.
“Chú Giang, sao...”
“Cháu sớm đã biết thân phận của Tiểu Hy rất đặc biệt, đúng không?”
Ngôn Tương Tương cắn môi, đây là bí mật mà tất cả mọi người đều ngầm hiểu, dĩ nhiên cô ấy cũng đã đoán ra.
“Đã biết, thì cháu nên đặt mình vào vị trí của Tiểu Hy mà nghĩ, nếu cháu là Tiểu Hy, cháu có muốn gặp những dị năng giả xa lạ không?”
Lâm Hy trong lòng cảm động, không ngờ chú Giang vẫn luôn nghĩ cho cảm nhận của cô.
Ngôn Tương Tương mặt trắng bệch: “Chú Giang, cháu chỉ nghĩ hai người họ đều là người tốt, hẳn sẽ không làm gì Lâm Hy đâu.”
“Thế cháu cũng nói rồi, chỉ là 'hẳn', lỡ đâu? Lỡ họ phát hiện thân phận của Tiểu Hy, nhất quyết muốn giết cô ấy thì sao? Lúc đó cháu định tự xử thế nào đây?”
“Hẳn... không đến nỗi đâu?”
Chú Giang nhìn cô ấy lắc đầu.
“Nhìn thì cháu có vẻ lương thiện, dịu dàng. Nhưng tại sao mỗi lần gặp nguy hiểm, cháu lại nghĩ đến chuyện đẩy Tiểu Hy ra trước?”
Ngôn Tương Tương theo bản năng phản bác: “Cháu không có!”
Chú Giang nhìn cô ấy, từ vô cảm dần trở nên có chút thất vọng: “Lúc trước trên xe gặp đám zombie, phản xạ theo bản năng của cháu là để Lâm Hy chặn lại, cháu đang học đại học rồi, hẳn phải hiểu đạo lý hai nắm đấm khó địch bốn tay, sao cô ấy có thể một mình xử lý hết lũ zombie nhiều như vậy?”
Ngôn Tương Tương đối mặt với lời buộc tội đột ngột, đầu óc trống rỗng: “Cháu chỉ nghĩ cô ấy là zombie, nên sẽ rất an toàn.”
Lâm Hy nghe Ngôn Tương Tương nói thẳng như vậy, ánh mắt không khỏi tối đi.
Thì ra mỗi lần mình ra ngoài, Ngôn Tương Tương theo bản năng đều nói “Mau về sớm” chứ không phải “Cẩn thận an toàn”.
“Còn vừa nãy khi chúng ta bị bắt, tại sao cháu lại lộ vị trí của Lâm Hy?”
“Cháu chỉ quá sợ thôi...” Ngôn Tương Tương mắt đỏ hoe, cắn môi giải thích.
“Hãy nghĩ kỹ xem Lâm Hy đã hy sinh cho chúng ta bao nhiêu, lúc zombie mới bùng nổ, là cô ấy mỗi ngày không quản vất vả, thay chúng ta mang đồ tiếp tế, sau này vì bảo vệ chúng ta, đã dọn sạch toàn bộ zombie trong tòa nhà.”
Trên mặt chú Giang hiếm khi lộ ra một tia mệt mỏi, thở dài: “Tự cháu thấy không hổ thẹn là được.”
“Mọi người không sao chứ?” Giọng thiếu niên thanh thoát của Đường Hách vọng vào.
