Chương 84: Tại sao không tấn công
Chuyến đi ngắn ngủi ở thành phố H kết thúc.
Trong thời gian đó, họ gặp hai đợt zombie, may mà mỗi đợt chỉ có một con zombie trung cấp, giải quyết khá nhẹ nhàng.
Nhưng điều khiến Lâm Hy ngạc nhiên là Lộ Nam chủ động tham gia chiến đấu.
Khi trở về Phong Ưng Đoàn báo cáo, kỳ nghỉ của họ chỉ còn hai ngày.
Tuy nhiên, hai ngày này Lộ Nam không nghỉ ngơi, mà trực tiếp đi tìm Vân.
“Em muốn tăng ca tập luyện.”
Vân nhướng mày, mắt lộ vẻ ngạc nhiên, “Sao? Nghĩ thông rồi à?”
Lộ Nam gật đầu, “Em muốn trở nên mạnh mẽ.”
Vân vẻ mặt kỳ lạ, “Ai kích thích cậu thế?”
Anh ta không quên, lúc mới vào đội tinh anh, cái mặt không tình nguyện kia của cậu ta, chính anh ta đã đánh cho một trận mới miễn cưỡng đánh cho ngoan ngoãn một chút.
Nhớ lại, Vân vẫn còn thấy ghen tị, vì nhờ có trình mô phỏng của Lộ Nam, mỗi đòn anh ta đánh ra ít nhất bị suy yếu năm mươi phần trăm.
Nên hôm đó anh ta cũng không nương tay, nếu không dễ bị cậu ta coi thường.
Mặt Lộ Nam hiện lên chút do dự, không nhịn được hỏi, “Tại sao mấy tân binh kia lại giỏi thế?”
Vân suy nghĩ nghiêm túc, “Đầu tiên, dị năng của họ đủ đặc biệt, thực ra dị năng của cậu cũng không tệ, nhưng họ nỗ lực gấp nhiều lần cậu. Lộ Nam, cậu đã lãng phí quá nhiều thời gian rồi.”
Lộ Nam nắm chặt tay, “Em muốn tăng ca tập luyện.”
“Tôi vừa nghe thấy rồi.”
“Không, ý em là, em muốn dùng toàn bộ thời gian nghỉ tuần tới để tập luyện thêm.”
Nghe vậy, Vân hơi khó xử, “Cậu tăng ca tập, chẳng phải lãng phí thời gian nghỉ của tôi sao?”
“Anh muốn gì? Tinh hạch hay tiền? Em đều có thể cho anh hết!”
Lần này về, tổ chức phát thêm thưởng cho họ.
Bây giờ cậu ta vẫn còn chút tiền, với hai viên tinh hạch zombie trung cấp.
Vân cười, “Tôi muốn một đệ tử khiến tôi hài lòng, cậu làm được không?”
Lộ Nam không ngờ anh ta sẽ trả lời như vậy, nhất thời không biết phản ứng thế nào.
Vân nói tiếp, “Lộ Nam, cậu có tiền án đấy, miệng nói một đằng, làm một nẻo, điều này khiến tôi khó mà tin cậu.”
Mắt Lộ Nam tối lại, đúng vậy, trước đây cậu ta quá tự bỏ cuộc, cảm thấy mọi người xung quanh dần mất niềm tin vào mình…
Đang lúc tưởng như vô vọng, Vân lại lên tiếng, “Thế này đi, hai ngày này cậu về suy nghĩ kỹ lại. Quyết định xong, tuần sau tập luyện hãy nói cho tôi. Dù sao tôi cũng không muốn hy sinh thời gian nghỉ, tốn tâm huyết đào tạo ra một đệ tử, luyện được nửa chừng lại gặp phải chút trắc trở nào đó, rồi lại đến nói với tôi muốn bỏ cuộc.”
Vân nghiêm túc nhìn cậu ta, “Tôi không thích loại đệ tử như vậy. Lộ Nam, tuần sau, hãy đến nói chắc như đinh đóng cột với tôi rằng cậu có thể, vậy tôi sẽ đồng ý cùng cậu thử.”
“Không cần đợi tuần sau, bây giờ em đã có thể quyết định rồi.” Mắt Lộ Nam đầy kiên định.
Vân nhìn vào mắt cậu ta, dò xét kỹ vài giây, rồi mỉm cười.
Kể từ đó, trong ba tháng tiếp theo, năm người cùng tập luyện, phối hợp với nhau, khả năng cận chiến của Lộ Nam được tăng cường rất nhiều.
Lại một tuần mới.
Trong thang máy.
“Tôi cảm thấy hôm nay có thể đánh bại hắn rồi!” Trần Tấn đầy tự tin.
Thành Sanh hơi chưa kịp phản ứng, “Gì cơ?”
“Đối thủ trong trận mô phỏng ấy!”
Thành Sanh trợn mắt, “Đừng có nổ nữa!”
Tưởng Xuyên lên tiếng, “Tôi cũng nghĩ hôm nay có thể đổi đối thủ rồi.”
“Anh lên cấp năm chưa?” Thành Sanh quay qua quay lại không kịp, bên này vừa nổ xong bên kia lại tiếp.
Tưởng Xuyên thản nhiên, “Chưa.”
Thành Sanh lúc này mới nhẹ nhõm hơn, cô ta nói mà! Đều tập cùng nhau, sao họ lại thăng cấp nhanh thế chứ?
“Cứ tưởng anh tu tiên à? Còn vượt cấp khiêu chiến?”
Tưởng Xuyên khoanh tay, mặt đầy lẽ đương nhiên, “Dị năng của tôi là hệ sát thương mạnh, dù có thực sự vượt cấp cũng chẳng có gì lạ, đúng không?”
Nói cũng có lý, Thành Sanh nghẹn họng!
Không được, cô ta cũng phải gấp đôi nỗ lực!
Nghe nói gần đây Lộ Nam như phát điên, liều mạng tập luyện, nếu cuối cùng mọi người đều vượt ải, chỉ còn mình cô ta bị tụt lại, thì mất mặt biết bao?
Lâm Hy không nói một lời.
Nhưng thấy họ nhắc tới chuyện này, Lâm Hy cũng động lòng.
Thực ra cũng ổn, dù sao trải qua bao lâu tập luyện một đối một như thế, gần như đã nắm hết điểm yếu của đối phương, hôm nay quả thật có thể thử.
Chỉ là dị năng của đối thủ kia hơi khó xử lý.
Biến dị cấp cao của hệ kim loại, rất khó làm hắn cảm thấy đau.
Lên tới tầng sáu, mọi người đồng loạt đeo kính vào, bước vào trận chiến.
Các huấn luyện viên như thường lệ đã chờ sẵn ở đây.
Vừa vào, mọi người liền lao vào đánh!
Trên bãi cỏ trống cách tòa nhà không xa, Lộ Nam và Vân đang đối luyện.
Lộ Nam cứ né tránh mãi, cuối cùng Vân không nhịn được dừng lại.
“Hôm qua tôi mới nói với cậu, lại quên rồi à?”
Lộ Nam dừng lại, “Không quên. Anh nóo phải tìm mọi cơ hội và góc độ để tấn công, chủ động ra đòn, dù không giành được quyền chủ động, cũng đủ làm đối thủ phân tâm, từ đó làm suy yếu đòn tấn công.”
“Vậy nhớ rồi, sao không tấn công?” Vân rất nghiêm túc, “Cậu cứ né tránh mãi, ngược lại tạo cơ hội cho đối thủ tập trung tấn công cậu. Đó là một vòng luẩn quẩn, ngoài việc hao tổn tinh lực, chẳng có lợi gì. Cuối cùng rất có thể vì hết sức chạy trốn mà chết dưới đòn của đối thủ.”
Lộ Nam khó khăn lên tiếng, “Vì em đã mô phỏng đủ mọi phương án tấn công…”
“Kết quả thế nào?”
“Cao nhất cũng chỉ có mười hai phần trăm tỷ lệ thành công.”
“Thế nên cậu vì tỷ lệ thành công quá thấp mà từ bỏ tấn công?”
Lộ Nam cúi đầu, mặc nhiên thừa nhận.
Mười hai phần trăm, chưa tới một nửa của một nửa, cậu ta thực sự không hiểu, tấn công như vậy, lẽ nào cũng đạt được mục đích anh ta nói sao?
Vân cao giọng, nói tiếp, “Làm lại!”
Lộ Nam nhắm mắt, bước vào không gian mô phỏng…
Mấy người bên chiến trường ảo, từng người một đều trở nên hung hãn, làm các huấn luyện viên phải ngạc nhiên. Đặc biệt là vài thành viên Huy hiệu Vàng vốn dĩ còn cố ý kiềm chế, bị cướp mất quyền chủ động chỉ sau vài chiêu.
“Khá đấy, Tưởng Xuyên, tiến bộ lớn.”
Tưởng Xuyên cười, trước đây anh ta có thói quen kéo giãn khoảng cách, dẫn đến lúc vừa rồi cận chiến, đối thủ chưa kịp phản ứng, liền chịu mấy đòn.
Ngay dưới tim bị rạch một đường, hắn nheo mắt nhìn thanh Hán đao của Tưởng Xuyên.
Trước đây Tưởng Xuyên luôn dùng thanh đao này như một phương tiện cho dị năng, khiến hắn bỏ qua rằng bản thân thanh đao đã là một vũ khí sắc bén, lơ là một chút là dễ bị cắt cổ.
“Xem ra, không nghiêm túc không được rồi.”
