Chương 43: Tôi đã nuôi con của tiểu tam cho hắn suốt mười tám năm trời đấy, anh ơi…
Thời gian quay lại vài ngày trước.
Ma Đô.
Triệu Nguyên Khải đã hủy hết mọi cuộc hẹn tối nay. Đứa em gái duy nhất trong nhà, Triệu Vi, dẫn hai đứa cháu gái đến thăm anh.
Bao nhiêu năm rồi cũng chẳng liên lạc thường xuyên.
Lúc Triệu Vi gả cho Phương Tuấn Hoằng, anh chỉ mới là chánh khoa cấp, mà cái chức ấy cũng nhờ gia đình giúp đỡ.
Hiện tại, tuy chưa đến mức một tay che trời ở Ma Đô, nhưng cũng gần như vậy.
Chỉ cần bản thân không phạm sai lầm, cơ bản là mấy năm tới ra sao đều đã thấy rõ.
Giờ anh đã lên đến đỉnh, chỉ chờ điều chuyển sang tỉnh khác.
Vợ anh, Đường Yên, lại là tiểu thư hào môn bản địa. Hồi đó cũng nhờ may mắn, quen nhau ở trường Kinh tế Ma Đô, mà lúc ấy anh hoàn toàn không biết gia thế của cô.
Mãi đến khi cả hai tình đầu ý hợp, mới mỗi người kể về hoàn cảnh gia đình.
Nói ra buồn cười, lúc ấy hai đứa gần như đồng thanh bảo mình là dân thường…
Con cái họ đều ở nước ngoài. Hai vợ chồng: một người nỗ lực thăng tiến, một người một lòng kinh doanh chuỗi thẩm mỹ viện. Vừa có tiền vừa có quyền, cuộc sống chẳng thể thoải mái hơn.
Trong điện thoại, Triệu Vi không nói nhiều, nên anh cũng chẳng nghĩ ngợi gì.
Đến khi bảo thư ký đón người về nhà, anh mới phát hiện mắt Triệu Vi sưng đỏ.
Đường Yên đang đi công tác, không ở Ma Đô, thế cũng đỡ phải gặp mặt.
Đường Yên chẳng ưa nổi cái loại bình hoa di động như Triệu Vi – yếu đuối, lại cực kỳ dễ thỏa mãn. Cho nên hai người gặp nhau một lần rồi chẳng liên lạc nữa.
“Thanh Diên và Chỉ Điệp đâu?”
Thấy chỉ có một mình Triệu Vi, Triệu Nguyên Khải liền hỏi.
Triệu Vi lắc đầu: “Tụi nó đến khách sạn rồi, không cần quan tâm đâu.”
Triệu Nguyên Khải nhìn chằm chằm vào mắt cô, rõ ràng là phải khóc rất lâu mới ra thế này.
Anh khẽ gật đầu, không lộ vẻ gì: “Được rồi, vào nhà trước đã.”
Nhà Triệu Nguyên Khải không có người giúp việc, cũng chẳng có osin.
Mọi việc đều do hai vợ chồng tự làm, hoặc ra ngoài ăn tạm.
Đường Yên không có nhà, anh cũng không có thời gian nấu nướng. Hai anh em ngồi trong phòng khách.
“Giờ có thể nói chưa?” Triệu Nguyên Khải rót một tách trà, đặt trước mặt Triệu Vi.
Nước mắt Triệu Vi lại không kìm được mà trào ra.
“Anh, thằng súc sinh Phương Tuấn Hoằng đã lừa em suốt mười tám năm.
Hoằng Tuấn – đứa trẻ mà nó ôm về – em đã nuôi như con đẻ cho đến tận bây giờ mới biết, Hoằng Tuấn lại là con của Phương Tuấn Hoằng và con đàn bà chó má Tần Bạch Liên.
Anh ơi, em đã nuôi con của tiểu tam cho hắn suốt mười tám năm trời đấy, anh ơi…”
Triệu Nguyên Khải hoàn toàn choáng váng trước những lời này.
Triệu Vi à Triệu Vi, mày ngu đến mức nào mà có thể bị người ta lừa suốt mười tám năm chứ?
Anh thậm chí còn không kiểm soát nổi biểu cảm trên mặt.
Đợi đến khi Triệu Vi lấy bản giám định từ trong túi ra, Triệu Nguyên Khải cũng hơi tức giận thật.
Triệu Vi tuy ngu ngốc, nhưng dù sao cũng là người nhà họ Triệu.
Hai anh em trai chưa từng bắt nạt cô, sao lại đến lượt người họ Phương bắt nạt?
Nhìn bản giám định đặt trước mặt, Triệu Nguyên Khải cầm lên xem một lượt, rồi nhẹ nhàng đặt xuống.
“Em muốn kết quả thế nào?”
Anh hỏi không chút do dự: “Nói suy nghĩ của em đi. Nếu khả thi, anh sẽ báo với anh Cả một tiếng.
Để anh Cả trực tiếp lên nhà cũ họ Phương hỏi ông già Phương xem sao.”
Triệu Vi vốn còn đang khóc, nghe đến đây sắc mặt bỗng trở nên hung tợn.
“Em muốn con đàn bà Tần Bạch Liên cùng cái thứ nghiệt chủng ấy chết đi!”
Cô nghiến răng nghiến lợi, đến Triệu Nguyên Khải cũng thấy hơi nhức răng.
“Em nghĩ cái gì thế?
Chúng ta là nhà nước pháp quyền. Hơn nữa, thằng bé đó tuy là con riêng, nhưng vẫn có quyền thừa kế tài sản.
Em muốn người ta chết, chết thế nào? Anh và anh Cả đi giết người chắc?”
Triệu Vi im lặng, chỉ lặng lẽ rơi nước mắt, bộ dạng vô cùng đáng thương.
Triệu Nguyên Khải suy nghĩ một lát rồi nói: “Thế này đi, em về khách sạn nghỉ ngơi, ngày mai bay lên Bắc Kinh.
Anh sẽ gọi cho anh Cả, nói chuyện này với ổng.
Em muốn hai mẹ con họ chết là không thể, nhiều nhất là đuổi ra nước ngoài.
Ngoài ra, kiếm cho em chút bồi thường, rồi trong nhà cũng cho em một ít. Anh đoán đại khái là thế.”
Triệu Vi khóc một hồi lại nói một hồi, khiến Triệu Nguyên Khải đau đầu không thôi.
Nói cho cùng, chuyện này là do Triệu Vi ngu ngốc, anh chẳng có mấy lòng thương cảm.
Điều duy nhất anh nghĩ đến là chuyện này có thể mang lại bao nhiêu lợi ích cho anh và nhà họ Triệu.
Nếu là anh Cả, e rằng cũng chỉ gặp Triệu Vi một lần, sau khi nắm rõ mọi chuyện và chứng cứ thì sẽ chẳng thèm quan tâm đến cô nữa.
Đã năm mươi tuổi đầu rồi, sống cuộc đời như thế này, trách ai?
Muốn trách lên gia đình ư? Tuyệt đối không thể.
Sau khi Triệu Vi rời đi, Triệu Nguyên Khải lập tức gọi cho anh Cả Triệu Nguyên Long.
Chuyện này, đối với anh, coi như kết thúc.
Khi Triệu Vi về đến khách sạn, bụng vẫn còn đói.
Sự an ủi của Triệu Nguyên Khải gần như vô nghĩa, hơn nữa, cô còn rất bất mãn.
Ai lại như thế chứ? Đối với em gái mình cũng một bộ dạng công sự công bạn, thực sự khiến cô hơi tức.
Nhưng người anh thứ hai ở vị trí cao lâu ngày, cả người toát ra khí thế khiến cô cũng không dám quá phận.
Cô đến để cầu cứu, nhưng cũng đâu cần phải phủi tay đuổi đi như vậy chứ?
Phương Thanh Diên ở trong phòng mình, đang xem tài liệu trong email.
Ảnh không nhiều, chỉ có mấy tấm Phương Tuấn Hoằng, Tần Bạch Liên và Phương Hoằng Tuấn cùng nhau đi vào biệt thự Thế Kỷ Hoa Viên.
Còn có cả ảnh họ đi ra lên xe.
Điều khiến Phương Thanh Diên tức giận là, họ thực sự đã ở lại nhà Tần Bạch Liên một đêm, bao gồm cả Phương Hoằng Tuấn.
Điều này còn nói lên điều gì nữa?
Nói lên Phương Hoằng Tuấn rất rõ ràng cha mẹ ruột của mình là ai.
Nhìn những bức ảnh trên điện thoại, sắc mặt Phương Thanh Diên rất khó coi, nhưng cô không nói gì với Phương Chỉ Điệp.
Thứ thực sự khiến cô phẫn nộ, là những lời của cha cô, Phương Tuấn Hoằng.
Sau khi nghe một lần, cô liền sang phòng Phương Chỉ Điệp.
“Tự mình nghe đi, nghe xem đứa em trai Hoằng Tuấn ngoan ngoãn hiểu chuyện trong mắt cậu rốt cuộc là loại người gì!”
Phương Chỉ Điệp vẻ mặt đầy ngạo nghễ, nhưng khi nghe xong, sắc mặt cũng thay đổi.
“Sao em trai Hoằng Tuấn lại có thể như thế? Chị, chị không phải là thuê người cắt ghép đấy chứ!”
Phương Thanh Diên chỉ muốn tát cho cô một cái, giật phắt điện thoại về: “Cậu muốn tin hay không thì tùy. Tôi lười nói nhiều với cậu.
Tôi cảnh cáo cậu, nếu cậu dám tự ý liên lạc với Phương Hoằng Tuấn, thì đừng hòng lấy một xu nào từ trong nhà nữa.
Còn ở chỗ luật sư Cố, cậu cũng đừng hòng đến làm tiếp.
Tôi sẽ báo cho luật sư Cố hủy hợp đồng với cậu.
Đến lúc đó tự mình kiếm sống đi.
Hoặc là, đi theo em trai Hoằng Tuấn của cậu, xem nó có nuôi nổi cậu không!”
Lúc Triệu Vi trở về, nghe được chính là câu này.
Phải nói, trong nhà, Phương Chỉ Điệp thân thiết với Triệu Vi nhất.
Lần này cũng sắp xếp cho hai mẹ con một phòng, còn Phương Thanh Diên từ trước đến nay luôn ở một mình.
“Mẹ,” Phương Thanh Diên giải thích, “Tối qua, ba con và Hoằng Tuấn đã đến Thế Kỷ Hoa Viên, ở lại nhà Tần Bạch Liên một đêm.
Con có ảnh, còn có ghi âm.”
Triệu Vi giận dữ: “Gửi cho mẹ, mẹ sẽ chuyển tiếp cho cậu Hai của con!”
