Chương 58: Nếu bà có chuyện gì, làm ơn nói nhanh lên được không?
Phương Tuấn Hoằng ngước mắt nhìn thẳng vào anh vợ, nói:
“Năm phần trăm là không thể, nếu không công ty không còn là của tôi nữa.
Anh nhắm mảnh đất của nhà họ Phương ở Tân Thành, tôi cũng phải bồi thường cho gia tộc.
Cho nên, các anh bàn bạc thế nào tôi không quan tâm.
Phần của Triệu Vi, một phần trăm cổ phần, mai anh cử người sang ký là được.
Còn lại, tôi sẽ không cho thêm.”
Phương Tuấn Dật liếc nhìn ông ta một cái, nhưng không nói gì.
Phương Tuấn Hoằng nhìn chằm chằm Triệu Nguyên Long, nói tiếp:
“Tôi biết nếu không có các anh và anh cả tôi giúp đỡ, năm đó ở Vân Thành tôi cũng không thể đứng lên.
Bỏ qua khoản đầu tư và lợi nhuận trả cho các anh bấy nhiêu năm, quả thật các anh đã giúp tôi rất nhiều.
Nhưng tôi sẽ không đồng ý từ bỏ quyền kiểm soát công ty.
Nếu không, thà ly hôn, tôi thế chấp cổ phần đưa tiền mặt cho bà ta còn sướng hơn!”
Triệu Nguyên Long nheo mắt đánh giá người em rể.
Phương Tuấn Hoằng trông cỡ ngoài bốn mươi, đã là một thương gia rất hợp cách.
Cả khí thế lẫn thái độ, về cơ bản không thể chê vào đâu được.
Tất nhiên, nếu xét trong bối cảnh toàn bộ sự việc thì có hơi quá đáng.
Dĩ nhiên ông cũng biết, thứ Phương Tuấn Hoằng cuối cùng bỏ ra chắc chắn không chỉ một phần trăm.
Giá trị hai mảnh đất đó đã gần bằng một phần trăm rồi.
Tính thêm lợi nhuận tương lai, còn hơn thế nữa.
Tất nhiên, đó cũng là khoản bồi thường mà hắn nên đưa ra, để đền bù cho Phương Tuấn Dật.
Hơi trầm ngâm một lát, Triệu Nguyên Long quay sang Phương Tuấn Dật nói: “Phương huynh, đây là câu trả lời mà hôm qua anh nói sẽ cho tôi sao?”
Phương Tuấn Dật cười lắc đầu: “Triệu huynh, một mảnh đất tôi cắn răng còn có thể nhường anh, hai mảnh thì quả thực quá đáng.”
Ông lại nhìn em trai mình: “Về phần Tuấn Hoằng, anh cũng biết, không chỉ Triệu Vi, mà cả gia tộc, đều là hắn bỏ tiền.
Cho nên tôi thấy một phần trăm là hợp lý, dù sao nếu lấy một điểm này ra, thu nhập hàng năm cũng khá khẩm rồi.
Ít nhất tôi cho rằng một khoản thu nhập ổn định lâu dài đủ để đền bù cho em dâu mười tám năm bị lừa dối tình cảm, cũng như công nuôi dưỡng thằng con hoang đó.
Tất nhiên, nếu Triệu huynh vẫn chưa hài lòng, Tần Bạch Liên và thằng con hoang đó, tùy anh xử lý.
Nhưng đất, chỉ một mảnh.
Hay là gọi em dâu ra hỏi ý kiến của cô ấy?
Dù sao cũng là bồi thường cho cô ấy mà, đúng không?”
***
Chuyện ở Bắc Kinh, Phương Bình An hoàn toàn không biết.
Nhưng cậu đã biết được từ chỗ Phương Tĩnh Lôi rằng chuyện gì sẽ xảy ra.
Cũng rất muốn biết thằng cha Phương Tuấn Hoằng đó cuối cùng phải trả giá thế nào.
Chỉ có điều cậu không có nguồn tin.
Phương Tĩnh Lôi có thể cung cấp tin tức cho cậu, nhưng cậu không muốn để nhà họ Phương nghĩ rằng cậu đã mềm lòng.
Hay nói đúng hơn, muốn tiếp tục duy trì quan hệ gì đó với họ.
Cho nên tâm trạng bây giờ của cậu thực sự rất bứt rứt.
Theo suy đoán của cậu và những gì đã thấy ở kiếp trước, Phương Hoằng Tuấn và Tần Bạch Liên chắc chắn sẽ ra nước ngoài.
Nhưng vấn đề là, bọn họ vốn đã định đi du học, cho nên căn bản không phải hình phạt gì.
Bây giờ Phương Hoằng Tuấn nằm trong bệnh viện, tuy trong lòng cậu sướng, nhưng cũng biết rõ cách làm lúc đó cực kỳ mạo hiểm, và còn có ẩn họa rất lớn.
Đến giờ cậu vẫn là một trong những đối tượng bị cảnh sát giám sát, bất cứ lúc nào cũng phải đảm bảo nghe điện thoại của đồn.
Phương Hoằng Tuấn mà chết, thì sau này sẽ không còn uy hiếp gì với cậu nữa.
Nhưng người chết, cảnh sát tuyệt đối không dễ dàng bỏ qua.
Thế thì cậu nhất định không thoát.
Lại muốn thằng khốn đó chết quách đi, lại sợ nó chết.
Đúng là một chuyện rất bực mình.
Còn nhớ tối hôm đó cậu ở quán net, sợ đến mức khóc một trận.
Cậu nghĩ rất lâu, vẫn chưa quyết định có nên chủ động liên lạc với Phương Tĩnh Lôi không.
Cuối cùng vẫn quyết định đợi Phương Tĩnh Lôi tự đến nói với cậu.
Dù sao người chị hai này bây giờ chắc đã thực sự hối hận, từ chỗ cô ấy moi một ít thông tin chắc không cần cậu phải chủ động.
Nghĩ vậy, trong lòng thoải mái hơn nhiều.
Cứ tập lái như thường, mỗi ngày mang theo một bao thuốc lá ra ngoài.
Đến trường dạy lái mua thêm cho thầy một chai nước, vui vẻ là hết một ngày.
Cậu hoàn toàn không biết ở Bắc Kinh, gia chủ nhà họ Triệu tuy có ý định tiếp tục quan sát cậu, nhưng nói đến coi trọng thì hoàn toàn không có.
Còn nhà họ Phương, căn bản không có ý định này.
Cả gia chủ Phương Tuấn Dật lẫn thằng cha Phương Tuấn Hoằng đều không có ý định này.
Từ tối hôm Phương Tĩnh Lôi đến tìm cậu, đến lần thứ hai sáng sớm chặn cậu ở cổng khu chung cư, cũng chỉ mới qua bốn ngày.
“Bình An! Bình An!”
Phương Bình An thấy Phương Tĩnh Lôi ở cổng khu chung cư, đồng thời cũng thấy Triệu Vi và Phương Thanh Diên.
Cả Phương Chỉ Điệp, người chưa bao giờ có sắc mặt tốt với cậu, cũng có mặt.
Cậu giơ tay xem giờ, mới hơn tám giờ sáng.
Cậu cũng vừa ăn sáng xong, chuẩn bị ra bến xe buýt đi học lái.
Triệu Vi trông tinh thần khá tốt.
Phương Chỉ Điệp vẫn cái vẻ coi thường cậu như mọi khi.
Với cậu, cô ta cũng cực kỳ đáng ghét.
Một thằng ngốc vô dụng, chẳng đáng nhắc tới.
Chỉ có điều bà Triệu trông có vẻ nhẹ nhõm, điều này làm Phương Bình An thấy khó tin, nhưng rồi cậu hiểu ngay.
Nhà giàu mà, chuyện con riêng về cơ bản đều giải quyết lặng lẽ, tuyệt đối không lên báo chí.
Tiếc là cậu mỗi ngày đều lướt tin tức mấy lần, thậm chí còn tìm kiếm từ khóa Phương Tuấn Hoằng và Phương Hoằng Tuấn…
Chẳng có gì cả.
Điều này cho thấy, cái giá thằng cha Phương Tuấn Hoằng phải trả không hề nhỏ, đến nỗi Triệu Vi hay nói đúng hơn là nhà họ Triệu không công khai vụ bê bối này.
Ít nhất, bà Triệu chắc đã hài lòng, hoặc nhà họ Triệu hài lòng.
Phương Bình An trong hai giây đã nghĩ ra được đại khái.
Đây đều là những thứ cậu học được khi đi theo Phương Hoằng Tuấn năm đó.
Nhà giàu làm việc, không nhìn quá trình chỉ nhìn kết quả.
Lợi ích thứ nhất, thể diện thứ hai, tình thân… thứ ba?
Nhìn bốn người đang tiến lại, cậu chỉ sang hướng khác.
Đi được hai ba chục mét, cậu đứng lại chờ.
Triệu Vi tuy không còn trẻ, nhưng bước đi rất nhanh.
Ba cô gái với phong cách khác nhau đi theo sau bà.
Chẳng mấy chốc, Phương Bình An phát hiện mình bị họ vây quanh.
“Bình An…”
Triệu Vi rõ ràng có chút kích động, môi hơi run run.
“Bình An, mẹ xin lỗi con, là mẹ có lỗi với con, tất cả là lỗi của mẹ…”
Phương Bình An vẻ mặt không đổi, thản nhiên hỏi:
“Sao? Lộ mặt với ông Phương rồi hay ly hôn rồi?”
Phương Thanh Diên và Phương Tĩnh Lôi im lặng, còn Phương Chỉ Điệp, người cậu ghét nhất, trừng mắt quát:
“Phương Bình An, mày nói chuyện với mẹ kiểu gì thế?”
Nhìn dáng vẻ của cô ta, dường như sắp nói ra câu kinh điển “đồ không có giáo dục”.
Phương Bình An vội giơ tay: “Khoan!”
“Nói rõ một chút, mẹ tôi tên Liễu Thanh, bà Triệu đây là mẹ của cô, không phải mẹ tôi.”
Phương Chỉ Điệp nổi khùng, chỉ vào Phương Bình An định chửi, nhưng bị Phương Thanh Diên kéo lại.
“Cô im đi, đừng quên chúng ta đến đây làm gì.”
Phương Chỉ Điệp nghẹn lại, ngậm miệng, nhưng ánh mắt vẫn như muốn ăn tươi nuốt sống.
Phương Bình An nhìn Triệu Vi đỏ hoe mắt, lùi lại một bước hỏi:
“Bà Triệu, bà tìm tôi có chuyện gì?
Tôi còn phải đi học lái.
Nếu bà có chuyện muốn nói, làm ơn nói nhanh lên được không?”
