Chương 63: Lỡ ngày nào đó không làm nổi, nàng còn có thể cao chạy xa bay
“Đại nhân, Ý vương và người có ân oán từ lâu, chẳng còn là bí mật. Giờ người vào cung xin bệ hạ cho phép vào hình bộ thẩm vấn thích khách, e rằng bệ hạ sẽ nghi ngờ.”
Trên đường đến ngự thư phòng, Bạch Trúc có chút lo lắng: “Nếu Ý vương biết chuyện này, cũng sẽ cho rằng người có mưu đồ khác, lúc đó hắn lại có cớ liên kết với các đại thần khác để đàn hặc người.”
“Ân oán giữa ta và hắn còn thiếu một chuyện này sao? Cho dù ta không nhúng tay vào, ngươi nghĩ hắn sẽ không nghi ngờ ta à?”
Tống Vân Sơ thong thả nói: “Bản tướng vốn đã là kẻ mà Ý vương chán ghét nhất, tổ tông mười tám đời của ta e rằng đã bị hắn chửi thầm trong lòng không biết bao nhiêu lần. Còn về việc bệ hạ có nghi ngờ hay không… ha ha, bệ hạ vẫn luôn vui vẻ khi thấy ta và Ý vương đấu đá.”
Thằng chó chết loạn điểm uyên ương phổ, đem nàng và Giang Như Mẫn ghép thành một cặp, cốt là để nàng và Quân Thiên Dật đối đầu nhau, kìm chế lẫn nhau.
Thằng chó chết không tin nàng, nhưng càng không tin tưởng Quân Thiên Dật.
“Ngươi không cần phải lo cho bản tướng. Vị bệ hạ của chúng ta là kẻ đa nghi và tàn nhẫn nhất, ngay cả anh em ruột cũng có thể trừ khử, thì với hoàng thúc có mấy phần tình thân? Ý vương bên ngoài có tiếng tốt, lại có công tích dẹp giặc, từng giúp tiên đế bình loạn, có thể nói là nổi bật nhất trong số các hoàng thúc. Bệ hạ ngoài mặt khách khí với hắn, nhưng trong lòng không thể không đề phòng.”
“Còn về bản tướng, bất kể người ngoài mắng ta thế nào, ít nhất đối với bệ hạ, ta không có uy hiếp lớn như vậy. Cho dù ta thực sự ám sát Ý vương thì đã sao? Bệ hạ cần dùng ta, sẽ không nỡ xử lý ta, nhiều nhất là tìm thêm một người khác để chế ngự ta.”
Hiện giờ nàng là công nhân mạnh nhất dưới tay thằng chó chết. Nếu không phải hai ngày nay bị thương được nghỉ ở Thái y viện, thì bình thường giờ này tan triều nàng cũng phải đến ngự thư phòng làm thêm giờ.
Nàng chính là nắm chắc tâm tư của thằng chó chết, mới dám giúp Thượng Quan Vân dọn cái đống rác này, nhân cơ hội lôi kéo anh trai nàng ta. Theo hiểu biết của nàng về Thượng Quan Kỳ trong nguyên tác, tên này một khi mắc nợ ân tình thì nhất định sẽ trả, khá có nguyên tắc.
Nếu tương lai có một ngày, thực sự không làm nổi dưới tay thằng chó chết, nàng còn có thể tính chuyện cao chạy xa bay, sang Bắc Thần quốc cũng kiếm một chức quan to làm. Có Thượng Quan Kỳ làm mối quan hệ, lo gì không có tiền đồ?
Khi Tống Vân Sơ đến ngự thư phòng, Quân Ly Lạc không như thường lệ đang phê tấu chương, mà lại đang vẽ tranh.
Tống Vân Sơ lại gần xem, đó là một bức tranh phong cảnh sông nước. Hai bên bờ sông cây cối xanh tươi, trên mặt hồ có thuyền hoa trôi, đầu bút của Quân Ly Lạc lúc này đang vẽ những người nhỏ trên thuyền.
Trước đây nàng không biết thưởng tranh, từ khi trở thành Tống tướng cũng học được cách thưởng thức. Vẽ tranh là một trong những sở thích của Quân Ly Lạc, họa kỹ của hắn rất tốt, và hắn vẽ tranh đều tùy theo tâm trạng. Tâm trạng tốt, hắn thích vẽ những cảnh tượng náo nhiệt, yên bình; tâm trạng không tốt, có thể vẽ một cành mai lạnh trong gió, cây già dây leo cô độc bên vách núi, khiến người xem chỉ liếc mắt cũng thấy thê lương.
[Chậc, ta đã nói thằng chó chết không quan tâm đến sống chết của Ý vương mà. Bức tranh hắn đang vẽ rõ ràng cho thấy tâm trạng hắn rất tốt. Nếu hắn có chút quan tâm đến hoàng thúc, thì sẽ không có nhàn tình nhã trí như vậy.]
Quân Ly Lạc bỗng dừng bút, ngẩng đầu nhìn Tống Vân Sơ: “Vết thương của khanh đỡ hơn chưa?”
“Đa tạ bệ hạ quan tâm, qua hai ngày nghỉ ngơi, đã đỡ hơn nhiều rồi.”
Tống Vân Sơ vừa nói, vừa liếc nhìn đống tấu chương còn chưa xử lý trên bàn: “Hôm nay bệ hạ còn nhiều tấu chương như vậy phải xem sao?”
“Xem mệt rồi, muốn nghỉ một chút, dành chút thời gian vẽ tranh.” Quân Ly Lạc nói, khẽ thở dài: “Hai ngày khanh không ở đây, mắt trẫm bận rộn hơn trước nhiều. Trẫm chỉ mong khanh mau khỏe, để tiếp tục chia sẻ ưu tư cho trẫm.”
“Hôm nay vi thần đến chính là để chia sẻ ưu tư cho bệ hạ.” Tống Vân Sơ cung kính nói, “Bệ hạ ban cho nhiều bổ phẩm tốt như vậy, vi thần đâu thể chỉ nhận đồ mà không làm việc? Hiện giờ tay phải đã có thể cầm bút, chi bằng để vi thần giúp bệ hạ chia sẻ một phần.”
Quân Ly Lạc khẽ nhướng mày: “Cũng được.”
Hôm nay mặt trời mọc đằng tây mất rồi.
Tuy Tống Vân Sơ ngày thường ngoài miệng không bao giờ than phiền, nhưng những lời than phiền trong lòng hắn nghe không ít. Hắn biết Tống Vân Sơ thực ra rất không thích xem tấu chương, mỗi ngày không phải trong lòng mắng đại thần này nhiều chuyện, thì mắng đại thần kia ngu ngốc, còn luôn nói những gì họ viết đều là… một đống rác rưởi.
Đúng vậy, có nhiều tấu chương rất khô khan, nhưng có một số thần tử luôn thích báo cáo mọi việc dù lớn dù nhỏ. Viết tấu chương vốn là một trong những nhiệm vụ của họ, chỉ cần họ ở vị trí của mình chịu khó cần mẫn, hắn cũng khó trách nội dung họ viết nhàm chán và rườm rà.
Nhiều lúc hắn nghĩ, nếu không phải vì hắn cũng ở trong ngự thư phòng, có lẽ Tống Vân Sơ đã xé hết những tấu chương đó.
Lần này Tống Vân Sơ bị thương, hắn cũng làm một việc tốt, cho nàng nghỉ vài ngày. Hắn nghĩ tên này nhất định rất vui, không ngờ hôm nay lại chủ động đến chia sẻ.
Chẳng lẽ thực sự trong lòng cảm kích sự quan tâm của hắn sao?
Quân Ly Lạc vừa nghĩ vậy, thì nghe Tống Vân Sơ nói: “Bệ hạ, chuyện thủy khấu ở Tú Dương huyện, người định phái ai đi xử lý?”
Quân Ly Lạc nghe vậy, gần như lập tức hiểu ý đồ của Tống Vân Sơ.
Quả nhiên, hắn vẫn nghĩ tốt cho tên này quá rồi.
Người này đâu phải đến chia sẻ chính vụ cho hắn, rõ ràng là vì chuyện Quân Thiên Dật bị hành thích mà đến thăm dò ý hắn.
Sáng nay hắn đã phái Quân Thiên Dật và võ tướng trong triều cùng nhau đến Tú Dương huyện. Tống Vân Sơ dù ở Thái y viện dưỡng thương không ra ngoài, chẳng lẽ không nghe được chút phong thanh gì sao?
Bây giờ giả vờ như không biết gì, hỏi vòng vo, cuối cùng nhất định vẫn sẽ vòng vấn đề về tên thích khách.
Xem ra, kẻ ám sát Quân Thiên Dật, nhất định là phe của Tống Vân Sơ.
Nhưng sẽ không phải bản thân Tống Vân Sơ, Tống Vân Sơ không lỗ mãng như vậy.
“Trẫm sáng nay đã phái hoàng thúc và Triệu Huy đến Tú Dương huyện, Vân Sơ không biết sao?”
“Vi thần luôn ở trong phòng dưỡng thương, tin tức có chút bế tắc, thực sự không biết.”
Tống Vân Sơ mặt không đổi sắc nói: “Ý vương điện hạ từng có kinh nghiệm dẹp giặc, Triệu tướng quân cũng là người dũng mãnh trầm ổn, có hai người họ cùng ra tay, hẳn sẽ không có vấn đề.”
“Đã có vấn đề rồi.” Quân Ly Lạc khẽ thở dài: “Không biết hoàng thúc đắc tội với ai, mới rời khỏi hoàng thành chưa đầy một canh giờ, đã bị một bọn thích khách bịt mặt tập kích. Nghe nói bọn chúng võ công đều không tệ, hung hăng xông tới, hoàng thúc tuy dũng mãnh, nhưng vẫn bất cẩn bị thương.”
“Lại có chuyện như vậy… Những thích khách này thực sự quá ngông cuồng. Trong bọn chúng có để lại người sống không?” Tống Vân Sơ giả vờ hỏi.
Nàng đã tính toán trong lòng, cố ý giả ngu, xem Quân Ly Lạc phản ứng thế nào. Nếu Quân Ly Lạc không vạch trần nàng, thì chứng tỏ hắn sẵn sàng buông lỏng.
Quả nhiên, Quân Ly Lạc mặt mày bình thản nói: “Giữ lại hai người sống, hai tên đó bị thương cũng khá nặng. Người của Hình bộ sợ chúng không chịu nổi, không dám dùng cực hình, chỉ dùng một số hình phạt không gây chết người. Hiện tại vẫn chưa khai ra gì, có thể thấy chúng khá cứng miệng.”
“Nếu cứng miệng, vi thần có một cách.”
Tống Vân Sơ thuận thế tiếp lời: “Vi thần có một tâm phúc, giỏi dùng hình phạt, và có thể đảm bảo phạm nhân trong quá trình chịu hình sẽ không chết. Hình phạt hắn dùng không tính là tàn khốc, nhưng tuyệt đối đủ để tra tấn người. Bệ hạ chi bằng để hắn thử một lần?”
Quân Ly Lạc trên mặt hiện ra một tia không tán thành: “Vân Sơ, không phải trẫm không tin khanh, chỉ là ân oán giữa khanh và hoàng thúc có nhiều người biết. Nếu khanh nhúng tay vào chuyện này, khanh nghĩ hoàng thúc sẽ nghĩ thế nào? Nếu người của khanh ra tay quá nặng, giết chết thích khách, khanh sẽ giải quyết hậu quả thế nào?”
“Nếu bệ hạ đủ tin tưởng năng lực của vi thần, vi thần có thể đảm bảo với người, nhất định sẽ giữ hai tên thích khách còn sống.”
