Chương 73: Chiêu một đóa lại một đóa hoa đào
Phụ nữ thế giới này, đối với vị hôn phu hoặc ý trung nhân, quả thật sẽ thêm chữ 'lang' sau họ để tỏ vẻ thân cận.
Nàng và Giang Như Mẫn vốn dĩ là do tên hoàng đế chó chết se duyên càn, nàng lúc trước cũng đã hứa với Giang Như Mẫn, không bàn chuyện tình cảm.
Cho nên các nàng vẫn luôn ở cạnh nhau như bằng hữu bình thường, Giang Như Mẫn từ trước đến nay đều gọi nàng là – Tống đại nhân.
Hôm nay Giang Như Mẫn đột nhiên đổi cách xưng hô, mức độ chấn động với nàng không thua kém gì ngày tên hoàng đế chó chết ban hôn.
Lại nói Giang Như Mẫn thấy Tống Vân Sơ phun trà, vội vàng từ trong tay áo lấy ra khăn tay, muốn giúp nàng lau vệt trà bên môi.
Tống Vân Sơ nhanh tay giơ tay ngăn nàng lại, “Không cần, tự tôi làm được.”
Nàng nhận khăn từ tay Giang Như Mẫn, lau khô mặt, rồi hít một hơi thật sâu, quay đầu hỏi Giang Như Mẫn, “Giang tiểu thư, cô bị sao thế?”
“Vết thương trên người cô còn chưa lành, thuốc này vẫn phải uống tiếp, cho nên tôi qua đây sắc thuốc cho cô.”
“Tôi hỏi không phải cái này.”
Tống Vân Sơ vừa nói, vừa ra hiệu cho Bạch Trúc ở bên cạnh.
Bạch Trúc hiểu ý, dẫn Mẫu Đơn lui ra.
Chung quanh không còn người ngoài, Tống Vân Sơ liền hỏi thẳng: “Giang tiểu thư, cô với Ý vương cãi nhau rồi à?”
Giang Như Mẫn gật đầu: “Phải.”
Tống Vân Sơ lại hỏi nàng, “Cô vừa cãi nhau với hắn đã tới tìm tôi, là sợ mình không đủ quyết tâm quên hắn, nên định dùng người mới để quên người cũ sao?”
“Không phải.”
Giang Như Mẫn vội phản bác, “Tôi đã buông bỏ hắn rồi, còn cần hạ quyết tâm gì nữa? Bất kể chúng ta có hôn ước này hay không, tôi cũng không thể có dây dưa gì với hắn nữa, hắn không phải quân tử trong lòng tôi, chỉ là trước đây tôi nghĩ hắn quá tốt thôi.”
“Sao cô lại cho rằng tôi muốn lợi dụng cô để quên hắn? Tôi chỉ làm việc nên làm, buông bỏ người không đáng, tôi là vị hôn thê của Tống tướng tương lai, tôi chăm sóc cô, chính là đang thực hiện trách nhiệm của mình.”
“Tống đại nhân, dù ngài có tin hay không, tôi không phải vì đem lòng yêu ngài mới chọn buông bỏ hắn, mà là vì tôi đã nhìn rõ hắn rồi, tôi đã từng mê muội như vậy, bây giờ nghĩ lại tôi còn thấy mình vừa buồn cười vừa ngu xuẩn, tôi phải cảm ơn ngài, là ngài làm tôi tỉnh táo, là ngài nói cho tôi biết, người thật sự yêu thương tôi sẽ không nỡ làm tổn thương tôi.”
“Ý vương đối với tôi có lẽ là có thích, nhưng tôi đã không thèm thứ thích ít ỏi đó của hắn nữa rồi, người hắn yêu quý nhất từ đầu đến cuối chỉ có bản thân hắn mà thôi. Hắn đối với tôi, xa xa không bằng ngài đối với tôi tốt như vậy, cho nên Tống đại nhân… hãy tin tôi, tôi sẽ không bao giờ còn dây dưa với hắn nữa, tôi sẽ đàng hoàng làm một chủ mẫu tướng phủ.”
Tống Vân Sơ từ kinh ngạc hồi thần lại, nhất thời không biết nên đáp lời thế nào.
Phải rồi, từ trước đến nay, màng lọc của Giang Như Mẫn đối với tên cặn bã chó đó dày tới tám nghìn mét, người đó từ trước tới nay chưa từng là quân tử chính nhân, chỉ là trong mắt Giang Như Mẫn được mạ một lớp kim mà thôi, sau vụ hạ dược, Giang Như Mẫn đã bắt đầu hoài nghi nhân phẩm của hắn.
Màng lọc một khi đã vỡ, muốn vá lại không dễ dàng như vậy.
Cho nên – rốt cuộc Giang Như Mẫn vẫn dựa vào chính nghĩa cảm của bản thân chiến thắng não tình yêu sao?
Dù sao nàng ấy cũng là người có lòng tốt.
“Giang tiểu thư, cô có thể có giác ngộ này, trong lòng tôi cũng rất an ủi. Nhưng… tôi đối với cô chỉ là tình bằng hữu, không phải tình nam nữ.”
Tống Vân Sơ nghĩ thầm, vẫn phải nhanh chóng từ chối Giang Như Mẫn, không thể để nàng ấy sinh ra bất kỳ hy vọng nào với mình.
Kỳ thực nàng chưa từng nghĩ tới, một người giả nam như nàng lại có thể chiêu một đóa lại một đóa hoa đào.
Bất luận là đối với Thượng Quan Vân hay Giang Như Mẫn, nàng giúp các nàng, chỉ là vì nàng có năng lực giúp mà thôi.
Nàng trở thành Tống tướng, hưởng hồng lợi từ thân phận địa vị, có một số việc giúp đỡ không khó, nàng đương nhiên vui lòng thay đổi kết cục của các nàng.
Là độc giả của nguyên tác, nàng làm việc khó tránh khỏi mang theo cảm xúc cá nhân, nàng cực kỳ ghét Quân Thiên Dật, cho nên luôn muốn tìm hắn không thoải mái, tình cảm của nàng đối với Giang Như Mẫn cũng có chút phức tạp, kỳ thực lúc chê bai nàng cũng không ít lần mắng Giang Như Mẫn, nhưng điều này không ảnh hưởng đến việc nàng kéo Giang Như Mẫn một tay.
Nếu nàng không phải Tống tướng, chỉ là một vai nhỏ, thì nàng lại đâu có muốn quản chuyện của những người này.
Nàng căn bản không cần các nàng cảm kích rơi nước mắt, nhưng các nàng lại đối với nàng sinh ra tình cảm khác.
Thế này thì khó xử rồi.
“Chẳng lẽ ngài đối với tôi không có một chút thích nào sao?”
Giang Như Mẫn nhìn người trước mắt, giữa đuôi lông mày có chút thất vọng, “Vậy tại sao ngài lại một lần một lần giải vây cho tôi, vì sao lại đối với tôi tốt như vậy? Từ trước đến nay tôi đều gây phiền toái cho ngài, nhưng tôi chưa từng nghe thấy ngài nói lời ác ý với tôi, lẽ nào điều này chỉ dùng tình bằng hữu bình thường là có thể khái quát sao?”
