Chương 17: Chú chó xấu xí chửi người online
Phòng 835 hành động nhanh gọn, nhét hết đồ vào một cái túi to, đeo lên cổ chó, thế là chú chó nhỏ có thể lên đường ngay.
Anh chàng tóc vàng đang ngồi bệt dưới đất nhớ lại vết máu trước cửa 806, lo lắng xoa đầu chó hỏi, “Thích Ngôn Triệt, thả chó sang vậy có an toàn không? Lỡ tụi nó giữ chó lại, không đưa đồ cho mình thì thiệt to.”
Anh chàng dẫn đầu vừa nãy quay đầu lại, suy nghĩ một lát rồi nói, “Tao nghĩ chắc tụi nó không làm vậy đâu. Nếu dám, thì đánh nhau thôi.”
Một anh chàng đeo kính ngủ trên giường tầng thò đầu ra, phát biểu ý kiến, “Tao cũng nghĩ tụi nó không giữ Khoai Tây lại đâu. Con gái chỉ thích mấy con chó mềm mềm lông lá thôi. Giờ Khoai Tây nhìn thế này, đừng nói làm con gái rung động, tao bất ngờ thấy nó, tim cũng suýt ngừng đập luôn.”
Chủ nhân của chó, Thích Ngôn Triệt: “…”
“Lục Viễn, mày nói Khoai Tây xấu lần nữa, tao ném mày từ tầng tám xuống bơi đấy.” Thích Ngôn Triệt nghiến răng nói.
Phía bên kia, anh chàng đang ăn bánh mì sờ râu mình, “Mau cho Khoai Tây đi đi. Tao sắp chịu hết nổi rồi, tao cần tắm rửa ngay, biến lại thành thằng đẹp trai đường đường nam tử.”
“Trầm Lăng Phong, mày mà bộ dạng ăn mày này mà nói câu đó, trông như thằng trai tự tin thái quá, ghê tởm lắm.” Thằng tóc vàng nói ra sự thật.
Trầm Lăng Phong tức đến nỗi cười lạnh, chỉ vào mái tóc vàng, “Trần Nhất Nhất, đừng ai chê ai. Tao thấy mày với mái tóc vàng như đầu xanh đầu đỏ, cũng chẳng hơn gì!”
Nhắc đến tóc vàng, Trần Nhất Nhất cũng bất lực. Tóc nhuộm ngày 11, bão ngày 12, muốn tìm tiệm nhuộm lại cũng không có cơ hội, đành chờ nó mọc dài từ từ.
Trong lúc 835 nói chuyện, Khoai Tây đã lên đường. Nó kéo theo một đống đồ, dùng móng vuốt cố cào cửa phòng 806.
Trình Chi nhanh chóng mở cửa, thấy cửa 835 đóng chặt, mới kéo đồ và chó vào trong.
Khoảnh khắc thấy Khoai Tây, Trần Tư Vũ im lặng. Cô ngồi xuống xoa đầu chú chó nhỏ đang mệt thè lưỡi thở hổn hển, chẳng biết nói gì.
Tiêu Phỉ Nhiên đang chúi đầu vào tủ quần áo lục tung tìm đồ, nghe tiếng chó liền vội thò đầu ra xem, “Để tao coi thử, một con chó nhỏ có thể xấu đến mức… Ối giời ơi, mày sao mà nhìn thế này?!”
“Mấy người đừng quá đáng nha, chó là bạn tốt của con người. Để chị xem nào, chị có…” Hoàng Y Y quay người nhìn con chó trước mặt, lời đến miệng liền đổi hướng, “Chị… chị có chút thịt bò khô muốn để dành ăn.”
Chó nhỏ không hiểu tiếng người, nên vẫn nghiêng đầu, mắt thi thoảng nháy nháy, nhìn các cô gái 806 một cách thân thiện.
Trình Chi ngồi xuống, nắm chân trước của chó, xoay mặt nó lại. Trên người chó chẳng có tí lông nào, chỉ có vùng từ mắt đến miệng hơi có lông trắng, còn lại trọc lóc, chẳng nhận ra giống gì.
“Mày là cái gì vậy? Husky? Chó ta? Hay là chó lai?”
Khoai Tây nhìn chị gái xinh đẹp trước mặt đang nói chuyện với nó và nhẹ nhàng vuốt ve, tuy không hiểu tiếng người nhưng nó cảm thấy đây là chị tốt. Dù sao cũng hơn chủ nhân của nó nhiều. Gần đây chủ nhân không biết sao nữa, lâu rồi không ôm ấp nó, đúng là đàn ông ai cũng thay lòng.
Lục tung tủ đồ hồi lâu, năm cô gái cuối cùng cũng gom đủ bốn bộ quần áo. Gói ghém xong, đeo lên cổ chó, mọi thứ đã sẵn sàng.
Trình Chi vừa mở cửa cho chó, không ngờ chó loạng choạng hai bước như bị cái gì dọa, bốn chân đi mỗi chân một kiểu.
“Phụt!” Trịnh Uyển cố gắng kìm nụ cười, nhịn cười điên cuồng, “Hình như nó vừa bị chính mình trong gương dọa.”
806: “Phụt!” Tụi này được huấn luyện bài bản, bình thường không cười, trừ khi không nhịn được.
Bên kia, cửa phòng 835 bị đập ầm ầm.
Trầm Lăng Phong dạng ăn mày hé cửa, Khoai Tây thò đầu chui vào.
Nhìn túi nilon căng phồng, Trầm Lăng Phong thấy ánh sáng le lói. Vừa định với tay lấy xuống, Khoai Tây đã lao vào, sủa ầm ĩ với Thích Ngôn Triệt, tiếng lúc cao lúc thấp, đầy uất ức. Kêu xong, nó chui đầu vào góc tường, quay mông về phía bốn thằng đàn ông ngơ ngác.
Bốn người đen mặt, sao đi ký túc xá nữ về mà còn tâm trạng nữa.
Trần Nhất Nhất vuốt mái tóc vàng, “Nói sao nhỉ, Khoai Tây bây giờ giống hệt tao hồi nhuộm tóc hỏng. Hôm đó tao cũng chui góc tường trong phòng, không muốn đối diện hiện thực.”
Thằng ăn mày vỗ hai tay, “Khoai Tây vừa nãy chắc soi gương rồi, phát hiện lông hết, về liền xả với Thích Ngôn Triệt một trận, đó là đang chửi người đấy.”
Lục Viễn lại gần, lấy đồ trên cổ Khoai Tây xuống, đi ngang qua Thích Ngôn Triệt thì vỗ mạnh vai hắn, “Tao đi tắm trước đây. Nghĩ cách giải thích với nó đi. Cạo trọc thế này, ai chịu nổi.”
Thích Ngôn Triệt: “…” Lỡ rồi, quên mất ký túc xá nữ có gương. Khoai Tây tính khí lớn lắm, chắc một lúc không dỗ được.
“Lông cả bọn cùng cạo, tao là chủ phạm, tụi mày là đồng phạm, phải cùng xin lỗi. Khoai Tây không dễ lừa đâu.” Thích Ngôn Triệt vừa dứt lời, Khoai Tây liền hùa theo “ẳng” một tiếng.
Ba người kia: “…” Phục rồi. Biết thế này, lúc đầu dù một cọng lông cũng không động vào.
Trần Nhất Nhất chọc mông Khoai Tây, “Khoai Tây này, lúc đó tao chỉ có nhiệm vụ giữ mày thôi, nghiêm túc mà nói, tao không động đến lông mày đâu.”
“ẳng $%&*#…”
Lục Viễn hơi chột dạ đẩy kính, nịnh nọt xoa cái đuôi trọc lóc của Khoai Tây, “Khoai Tây, tao nhận tao cạo lông mày rồi, nhưng tao cạo ít thôi, chỉ một cái đuôi, đừng giận nữa nha.”
“gâu *&%$#…”
Trầm Lăng Phong sờ tóc mình, “Khoai Tây, nếu mày thực sự muốn có lông, lát nữa tao cắt tóc nối cho mày nhé?”
Lần này Khoai Tây không kêu, quay đầu nhìn Trầm Lăng Phong đầy oán hận, ánh mắt như nói “tao tin mày mới lạ”.
Chủ nhân của Khoai Tây, Thích Ngôn Triệt, ngồi xếp bằng dưới đất, nhịn hồi lâu mới nói một câu, “Anh làm thế này cũng vì tốt cho em thôi.”
“ẳng ẳng! hức hức…”
Nói thế mà chó tức khóc luôn.
Nếu Khoai Tây biết nói, chắc chắn đang tuôn một tràng.
Đúng kiểu phụ huynh Tung Của! Tốt cho tôi à? Cạo tôi thế này? Sau này làm chó sao trong xã hội? Con Bichon bên cạnh thấy tôi chắc cười ba ngày. Sau này sẽ không có con chó cái nào thích tôi nữa đâu huhu…
