Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế - Ký Túc Xá 806: Hành Trình Sinh Tồn Giữa Thiên Tai > Chương 21

Chương 21

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 21: Thỏ con đẻ con

 

Ăn trưa xong, cả phòng 806 vào không gian lao động.

 

Trong chuồng gà rộn ràng hẳn lên, gà mái lại đẻ trứng, ấp thêm năm chú gà con, thế là tổng cộng đã có mười một con gà.

 

Nhưng thịt trong tủ lạnh vẫn chưa ăn hết, Tiêu Phỉ Nhiên sợ càng nuôi càng nhiều, vội nhốt riêng hai con gà trống vào một chuồng.

 

Bên vườn rau, Trịnh Uyển thu hoạch được khá nhiều khoai lang, khoai tây, ngô xong, bắt đầu thử trồng lúa nước, lúc này đang cùng Hoàng Y Y đào đất.

 

Trình Chi và Trần Tư Vũ ngồi xổm bên chuồng thỏ, thở cũng không dám mạnh, hai con thỏ cái thở hồng hộc, cái bụng căng tròn thỉnh thoảng lại động đậy.

 

"Hồi nhỏ tớ thấy thỏ nhà bà nội đẻ con cũng thế này." Trình Chi mắt đầy mong chờ, chợt nghĩ ra gì đó, dùng tay chọc chọc người bên cạnh, "Cậu nhìn kìa, ba con mỗi con một màu, đẻ con chắc cũng ba màu, chúng ta đoán xem mỗi màu có mấy con?"

 

Nhắc đến chuyện này Trần Tư Vũ cũng hào hứng, tự tin vỗ ngực, "Tớ chăm chúng nó mỗi ngày, chắc chắn tớ đoán đúng hơn!"

 

Thỏ đẻ chậm, Trình Chi cũng không muốn ngồi chờ, bèn ra vườn phụ giúp.

 

Hoàng Y Y vừa nhào đất vừa mơ mộng tương lai, "Chừng nào Giáng Sinh chắc lúa chín nhỉ, Uyển ơi, lúc đó chúng ta làm món cơm niêu để ăn mừng nhé?"

 

Trịnh Uyển dừng tay, nghiêng đầu suy nghĩ một lát, "Cũng được, nhưng vấn đề là chúng ta không có nồi đất, không biết nấu bằng nồi cơm điện có ngon không."

 

Trình Chi vừa định nói, muốn nồi đất thì lúc đi ra trung tâm thành phố mua sau, thì tiếng reo hét bên kia cắt ngang lời cô, "Đẻ rồi đẻ rồi, đứa đầu màu đen!"

 

Cả phòng 806 đều dừng động tác, vây quanh chuồng thỏ.

 

Trình Chi vừa đến nơi, con thỏ vàng lại đẻ tiếp, đứa thứ hai màu vàng, "Ú ù, tỉ số một-một, có thể thấy gen của thí sinh Vàng và thí sinh Đen hiện đang ngang tài ngang sức."

 

Trần Tư Vũ bật cười, "Đây là đẻ con chứ có phải thi đấu đâu, bình luận lung tung."

 

Thỏ vàng đẻ rất thuận lợi, liền một mạch năm con, trừ đứa đầu màu đen, bốn đứa còn lại đều màu vàng. Trình Chi và Hoàng Y Y trợn mắt há mồm, xem ra gen của bố hoàn toàn bị gen của mẹ át rồi. Trình Chi còn ác hơn, xách tai con thỏ đen lên nói, "Mày yếu quá."

 

Thử hỏi giống đực nào chịu nổi sự sỉ nhục này, thỏ đen con không hài lòng kêu gừ gừ với Trình Chi, hai chân còn điên cuồng cào cấu Trình Chi, như thể nói, mày giỏi thì mày lên, không giỏi thì câm mồm.

 

Tình hình của thỏ trắng trên tấm đệm khác thì không suôn sẻ lắm, thỏ vàng đẻ xong cả rồi mà nó vẫn chưa đẻ được con nào.

 

Trần Tư Vũ sợ chúng có vấn đề, bèn chuyển hết thỏ ra khỏi không gian, đặt lên cái giường đã sập, để có chuyện mọi người đều có thể phát hiện kịp thời.

 

Mọi người làm việc cả buổi chiều, Trịnh Uyển chu đáo luộc cho mỗi người một bắp ngô ngọt để bổ sung năng lượng. Vừa mới ra lò còn nóng quá, mọi người không vội ăn, để sang một bên cho nguội.

 

Kết quả ngô chưa kịp nguội thì cửa phòng 806 bỗng nhiên vang lên tiếng gõ.

 

Trình Chi ra hiệu mọi người cất hết đồ đi, qua mắt mèo, cô thấy một nam sinh đầu đinh mặc áo phông trắng, mày mắt lạnh lùng, sống mũi cao thẳng, có lẽ vì dáng người thẳng tắp nên đứng đó toát lên vẻ chính trực, chẳng giống đến gây chuyện chút nào.

 

Thích Ngôn Triệt mặt không cảm xúc đứng trước cửa phòng 806, từng cử chỉ đều đầy miễn cưỡng, vì cậu bị ép ra ngoài.

 

Tất cả đều do cái mũi chó của Lục Viễn, hắn nằm sấp xuống khe cửa hít hít, ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng. Ba người kia không tin, bị hắn ấn đầu xuống khe cửa ngửi, không biết là đói đến ảo giác hay thật sự có ngô, cả ba cũng ngửi thấy.

 

Thế là phòng 835 náo loạn cả lên, ba thằng đàn ông khóc lóc thảm thiết, nói chúng tôi cũng muốn ăn ngô, chúng tôi cũng muốn ăn đồ nóng hổi, nhất quyết bắt Thích Ngôn Triệt đi đổi.

 

Thích Ngôn Triệt phát điên lên, chỉ một vòng quanh căn phòng trống rỗng, "Các bạn ơi, chúng ta còn cái gì để đổi nữa đâu, không thể đợi hai hôm nữa ra trung tâm thành phố rồi hãy ăn sao?"

 

Đạo lý ai cũng hiểu, nhưng họ không nghe, trực tiếp đẩy Thích Ngôn Triệt ra khỏi phòng.

 

Lúc này, gõ cửa phòng 806, Thích Ngôn Triệt như một ông bố già đơn thân nuôi ba đứa con, mặt mũi đầy vẻ bất lực.

 

Thấy phòng 806 không phản ứng, Thích Ngôn Triệt nhẹ nhàng gõ thêm hai cái, nói, "Chào các bạn, bọn tớ ở phòng 835 đối diện, muốn đổi chút đồ với các bạn."

 

Tiêu Phỉ Nhiên mắt mở to, không dám lên tiếng, nói bằng khẩu hình, "Bạn học này đẹp trai thế à?"

 

Hoàng Y Y bật cười khúc khích, hạ giọng nói, "Hôm qua nó còn bảo đối diện là tên ăn mày, hôm nay đã thành bạn học rồi ha ha ha ha..."

 

Trình Chi: "..." Đứa nào cũng là yêu nhan sắc, chẳng ai cười ai được.

 

Không thèm để ý đến bạn cùng phòng nữa, Trình Chi hỏi người ngoài cửa muốn đổi gì.

 

Thích Ngôn Triệt ngoài mặt nhẹ nhàng như mây gió, nhưng trong lòng hoảng muốn chết, "Bọn tớ... bọn tớ ngửi thấy mùi ngô, muốn đổi với các bạn mấy bắp ngô chín."

 

Năm người phòng 806 lúc này mới nhớ ra vừa nãy quên đóng kín cửa, mấy người nhìn nhau, lùi ra gần phía ban công, bàn bạc nhỏ to.

 

Lộ ra chuyện mình có ngô chín, Trần Tư Vũ hoảng lên, sợ đối diện biết bọn họ ăn ngon uống ngọt rồi đến cướp.

 

Trình Chi giữ chặt Tư Vũ đang kích động, "Bao nhiêu ngày nay chúng ta chỉ ra ngoài một lần, họ ở đối diện chắc chắn biết chúng ta có đồ ăn, bây giờ vấn đề là ngô này là ngô chín, chúng ta để lộ chuyện có điện, đây mới là mấu chốt."

 

Tiêu Phỉ Nhiên thì rất thoải mái, xua tay bảo cho họ hai bắp cũng được, dù sao hai hôm nữa cũng chuyển đi, cả đời này không gặp lại. Nếu họ vì hai bắp ngô mà nổi lòng tham, Tiêu Phỉ Nhiên hoàn toàn không ngại xử đẹp họ.

 

Trình Chi cũng thấy có thể cho, thứ nhất cô thấy phòng 835 không có ý xấu, thứ hai cô tin tưởng thực lực của phòng mình, cái máy cưa ấy không chém chết được người ta cũng dọa chết người ta.

 

Bàn bạc xong, Trình Chi làm người phát ngôn cầm hai bắp ngô quay lại cửa, hỏi, "Bọn tớ có thể đổi, nhưng đồ bọn tớ cũng không nhiều, chỉ có thể đổi hai bắp cho các cậu, các cậu có thể đổi bằng gì?"

 

Thích Ngôn Triệt đợi ngoài cửa một lúc, vốn định bỏ cuộc, không ngờ phòng 806 lại đồng ý.

 

Nghĩ đến mấy thứ linh tinh trong phòng mình, Thích Ngôn Triệt không mở miệng nổi, chỉ hỏi ngược lại, "Các cậu cần gì không?"

 

Câu này cũng làm phòng 806 bí luôn, đồ đạc của họ đầy đủ, từ gạo đến bim bim gì cũng có, nhất thời chẳng nghĩ ra.

 

Tiêu Phỉ Nhiên mắt xoay chuyển, lóe lên tia tinh quái, thăm dò hỏi, "Tớ có ý này, phòng mình mua toàn cam, chanh và táo, tớ hơi ngán rồi, hay chúng ta hỏi họ có hoa quả gì không?"

 

Trình Chi giơ hai tay tán thành, cô ghét nhất ăn táo, nếu không phải vì sinh tồn thì táo cô một miếng cũng chẳng muốn ăn.

 

Ba người kia cũng không nghĩ ra thứ cần hơn, thế là đồng ý với ý kiến đổi hoa quả.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn