Chương 68: Mập mờ chút thôi
Trình Chi nói câu đó vừa buồn cười vừa đáng yêu, khóe miệng Thích Ngôn Triệt không kìm được mà cong lên. Anh nhớ hình như cạnh tủ tivi có chai dầu đỏ, lát nữa lấy cho cô ấy bôi.
Mấy ngày không gặp, mọi người tụ tập nói chuyện rất lâu, đến cuối ai nấy đều ngáp ngắn ngáp dài mới chịu đi ngủ.
May mà căn nhà này có hai phòng tắm, không thì chín người xếp hàng tắm, không biết đến bao giờ mới xong.
Tắm xong, Trình Chi vào không gian thay lại chiếc áo khoác dài. Cô còn tiện tay lục tìm kim chỉ, định khâu những chỗ rách trên áo của Thích Ngôn Triệt.
Cô lần mò xuống cầu thang trong bóng tối, không ngờ lại gặp Thích Ngôn Triệt ở góc cua.
“Sao? Lên tìm bọn tôi có việc à?” Trình Chi cầm kim chỉ hỏi.
Thích Ngôn Triệt lắc lắc chai dầu đỏ trong tay, rồi chỉ vào tay cô: “Phải bôi thuốc. Còn cậu? Chưa ngủ xuống đây làm gì?”
Trình Chi giơ tay cầm kim chỉ: “Áo cậu bung bông hết rồi, không khâu lại thì chỉ còn cái vỏ. Đưa đây, tôi vá cho.”
Thấy vết bầm trên tay Trình Chi, anh muốn bôi thuốc trước, nhưng cô lại muốn khâu áo trước.
Giằng co một hồi, Trình Chi nói: “Cũng như nhau thôi, vá áo trước đi. Nếu cậu không cần thì tôi về đây.”
Không bôi thì không được, Thích Ngôn Triệt đành phải nhượng bộ, nhưng chỉ có một cái áo khoác, cởi ra là không có gì mặc.
Trình Chi nhìn chỗ rách, phần lớn ở lưng và tay, không cần cởi cũng khâu được, dù sao áo khoác cũng dày, không đâm phải người.
Hai người ngồi xuống ghế sofa, Trình Chi xỏ kim khâu rất nhanh, dù sao áo màu tối, không nhìn kỹ cũng không thấy.
Loáng một cái đã khâu xong, Trình Chi hài lòng vỗ vỗ tay Thích Ngôn Triệt, rất ưng ý tác phẩm của mình.
Đúng lúc cô định cất kim chỉ, Thích Ngôn Triệt chỉ vào một lỗ nhỏ trên ngực trái: “Ở đây còn một chỗ.”
Chỗ ngực này khâu hơi khó, Trình Chi nhìn qua nhìn lại, rồi ngồi hẳn lên bàn trà, đối diện với Thích Ngôn Triệt.
Có lẽ đây là lần hai người gần nhau nhất, ngoài cái ôm ban ngày. Thích Ngôn Triệt nhìn hàng mi dài của Trình Chi, còn ngửi thấy mùi sữa tắm trên người cô, không hiểu sao tim anh đập thình thịch.
Nhìn đến mê mẩn, vô tình che mất ánh sáng của Trình Chi. Cô không ngẩng đầu, chỉ nhẹ nhàng đẩy cằm anh lên: “Cậu cúi thấp quá, tôi không thấy nữa.”
Không ngoa chút nào, lúc đó Thích Ngôn Triệt căng cứng cả người, mãi đến khi Trình Chi khâu xong anh mới hoàn hồn.
Chỗ này rất tiện, Trình Chi ở ngay trước mặt anh. Thấy cô cất đồ xong, anh đổ dầu đỏ ra, kéo tay cô lại bắt đầu xoa bóp.
Không đụng thì không biết, đụng vào mới thấy hơi đau, Trình Chi không kìm được “xì” một tiếng.
Nghe tiếng cô, Thích Ngôn Triệt càng nhẹ tay hơn: “Còn đau không?”
Trình Chi lắc đầu: “Cậu cứ xoa đi, loại dầu này phải xoa mạnh mới có tác dụng. Tôi không đau, cậu cứ yên tâm mà xoa.”
Thích Ngôn Triệt mỉm cười nhìn cô, miệng thì đáp, nhưng thực ra vẫn không dùng sức mấy.
Khâu áo xong, lại xoa dầu, hai người ai về phòng nấy.
Kết quả vừa vào cửa, đã thấy một đám dân ăn dưa.
Trần Tư Vũ dựa vào giường, miệng méo xẹo: “Úi úi úi, đi vá áo cho người ta. Hôm đánh nhau tuyết áo tôi rách, sao cậu không vá cho tôi hả!”
“…” Trình Chi ném thẳng túi kim chỉ vào người cô ấy: “Tôi lạy cậu, thích nghe tường đến thế à? Không có hoạt động nào khác để làm hả?”
Tiêu Phỉ Nhiên không biết chui ra từ đâu, ôm vai cô, ngửi ngửi: “Mùi gì đây, mùi chua của tình yêu!”
Trình Chi chưa kịp phản bác, từ trên giường lại nhảy ra hai người.
Hoàng Y Y và Trịnh Uyển dựa vào nhau, nhìn cô đầy ánh sao: “Ba năm rồi, cuối cùng phòng mình cũng có người yêu đương!”
Trình Chi: “…” Hủy diệt đi, cái phòng nhỏ xíu mà sao lắm người thế, toàn dân ăn dưa không à.
Phòng nam tầng một cũng vậy.
Trầm Lăng Phong vẫn mặc cái áo khoác xanh neon, dựa vào tường như con dế: “Ca ca đúng là tài năng bẩm sinh, không ai dạy mà rất biết cách!”
Trần Nhất Nhất ngồi trên giường lắc đầu: “Ai hiểu nổi, vết bầm trên tay Trình Chi chỉ to bằng đồng xu thôi mà cậu lo sốt vó. Lần trước tôi bị đấm một quả, vết bầm to bằng nắm tay, cậu còn chẳng thèm nhìn.”
Lục Viễn cười phá lên, đá Trần Nhất Nhất một cước: “Đây là cậu không biết điều rồi. Bọn mình chỉ là bạn cùng phòng có cũng được không có cũng xong của ca ca, còn Trình Chi là đối tượng tương lai của ảnh. Cấp bậc khác nhau, không so được.”
Từ lúc vào cửa đến giờ cứ bị chọc mãi, không mở miệng nổi, Thích Ngôn Triệt: “…” Thực sự muốn có một đám bạn cùng phòng câm điếc.
Tưởng Thích Ngôn Triệt sẽ đánh chúng nó, ai ngờ mặt anh cũng không tối lại, cởi áo lên giường ngủ luôn.
Ba người kia nhìn nhau, đoán anh có giận không.
Thích Ngôn Triệt giận gì, người ta vui trong lòng nở hoa, muốn tận hưởng tâm trạng tốt đẹp này để ngủ ngon: “Ba cậu cứ ghen tị đi, tôi ngủ đây.”
“…”
Ba người đứng bên giường, tức mà không dám nói. Cuối cùng Trầm Lăng Phong và Trần Nhất Nhất rời phòng, liền quay ra chọc Lục Viễn. Hôm nay nhất định phải phạm cái tội này, không thì khó chịu cả người.
“Nhìn ca ca tay đã nắm rồi kìa, còn cậu thì sao?”
“Nhìn ca ca hôm nay cũng ôm rồi kìa, còn cậu thì sao?”
Trầm Lăng Phong và Trần Nhất Nhất, một trái một phải kẹp hắn, người một câu người một câu.
Lục Viễn: “…” Trên đời này người tốt nhiều thế, sao lại để hai cái thứ này thành bạn cùng phòng của hắn chứ, số mệnh đúng là hại người mà.
Lục Viễn bất lực đến phát điên, trợn mắt trắng, rồi đuổi đánh hai người kia. Tức đến nỗi nghiến răng: “Hai cậu đúng là nhắc gáo nào úp gáo ấy! Một ngày không phạm tội là chết hả? Ít ra tôi còn có người thích, hai cậu thì có gì? Không có gì hết! Cút cút cút!”
Đuổi hai người đi xong, Lục Viễn về giường, bắt đầu làm phiền Thích Ngôn Triệt: “Anh ơi, em xin anh, nói cho em đi, làm thế nào vậy?”
Thích Ngôn Triệt chầm chậm quay lại, mặt đầy chân thành: “Thực ra anh cũng chẳng làm gì nhiều, chỉ cần chân thành thôi.”
Nhìn Thích Ngôn Triệt mặt đẹp trai nói ra câu đó, Lục Viễn càng bực hơn.
Đúng vậy, phương pháp của soái ca không phải thằng nào cũng dùng được, dù sao phần cứng đã ở đó rồi, phương pháp này không hợp với hắn!
Lục Viễn lắc đầu, không nói nữa, nằm úp mặt vào gối khóc thầm.
Người thì được xoa dầu ngọt ngào, kẻ thì bị bảo là thiếu niên nổi loạn tham gia Biến Hình Ký. Sao sự khác biệt giữa người với người lại lớn thế nhỉ?
