Chương 70: Biết quá nhiều chỉ hại em thôi
Cuốn tiểu thuyết này khiến Trầm Lăng Phong sốc không kém gì sao Hỏa đâm vào Trái Đất. Suốt cả một tiếng đồng hồ sau đó, anh ta cứ như đang nhìn ra ngoài cửa sổ suy tư về cuộc đời.
Tiêu Phỉ Nhiên rất ngại, dù sao mấy cuốn đó đều do cô lưu lại. “Quên mất không nói với cậu ấy, trong đó có văn học đam mỹ, tí nữa cậu ấy đừng có nôn trên xe đấy nhé?”
Là bạn cùng phòng của anh ta, Trần Nhất Nhất cũng đặt đồ xuống, nhìn theo bóng lưng Trầm Lăng Phong nói: “Đều là thanh niên tốt thế kỷ 21 rồi, cảnh tượng lớn nào chưa thấy qua, chuyện này chắc cũng chấp nhận được chứ nhỉ?”
Hoàng Y Y cũng phụ họa phía sau: “Đúng đúng, mọi người đều trẻ cả, đâu đến nỗi cổ hủ như mấy ông bà già, không chấp nhận được thì cũng sẽ hiểu mà.”
Nửa tiếng sau, Trầm Lăng Phong cuối cùng cũng có động tĩnh. Anh ta quay đầu lại, nắm chặt nắm đấm, trong mắt như có bi phẫn, cứ nhìn chằm chằm vào mấy cô gái họ.
“…”
Ba người đang nằm bẹp trên giường căng thẳng nuốt nước bọt. Không phải chứ, đã tức đến mức muốn đánh bọn họ một trận mới hả giận sao?
Tiêu Phỉ Nhiên khó khăn kéo ra một nụ cười, thận trọng lại gần Trầm Lăng Phong nói: “Lăng Phong này, bọn tớ không cố ý đâu, nhất thời quên không nói với cậu, cậu không trách bọn tớ chứ?”
Chỉ thấy Trầm Lăng Phong hít một hơi thật sâu, giơ Kindle lên chỉ chỉ, lửa giận như sắp phun trào: “Mấy phần sau đâu? Hết chưa đấy? Mấy cậu down không phải là truyện đang đăng đấy chứ?”
Mấy cô gái vốn đã chuẩn bị tinh thần bị mắng lúc đó đơ cả người.
Hình như anh ta không hề tức giận vì đọc đam mỹ, anh ta tức giận vì tài nguyên không đầy đủ. Sao lại khác với những gì họ nghĩ thế nhỉ?
Trần Tư Vũ ngồi dậy, nghiêm túc nhìn vào mắt Trầm Lăng Phong: “Vậy nãy giờ cậu xem tiểu thuyết, chứ không phải giận bọn tớ à?”
Nghe Trần Tư Vũ nói thế, Trầm Lăng Phong cũng thấy kỳ lạ: “Chứ sao nữa? Mà sao tôi phải giận mấy cậu chứ?”
Nghe chính miệng anh ta nói không giận, họ mới yên tâm. Báo động giải trừ, Hoàng Y Y lại nằm xuống: “Hiểu lầm, đều là hiểu lầm thôi, nãy bọn tớ còn tưởng cậu vì vô tình đọc đam mỹ mà giận.”
Trầm Lăng Phong xua tay: “Thời đại nào rồi, Love is love. Tôi đúng là có hơi sốc, nhưng cũng không đến mức giận.”
Tiêu Phỉ Nhiên cũng ngồi xuống, nghe Trầm Lăng Phong nói thế, còn giơ ngón cái với anh ta: “Khá đấy, ít thằng thẳng nào có thể thoải mái chấp nhận mấy thứ này.”
Hóa ra đều là hiểu lầm, không khí lập tức bớt căng thẳng. Tiêu Phỉ Nhiên còn cố giúp Trầm Lăng Phong tìm nửa sau của cuốn tiểu thuyết, vì cô hiểu cảm giác đọc truyện chỉ được một nửa.
Đọc được nửa cuốn, đến lượt Trầm Lăng Phong lái xe, Thích Ngôn Triệt về ghế sau nghỉ.
Trình Chi chu đáo rót cho Thích Ngôn Triệt cốc nước nóng, còn đưa cho anh một cái Kindle. Thích Ngôn Triệt nhìn thứ trong tay, cười hỏi: “Cũng toàn ngôn tình à?”
Nghe anh nói thế, Trình Chi cũng cười, lắc đầu chỉ về phía Trần Nhất Nhất: “Không có đâu, Trần Nhất Nhất đọc mệt rồi, tớ lấy cuốn của cậu ấy đưa cho cậu. Ở đây không có ngôn tình, toàn trinh thám, kinh dị. Hay là cậu muốn đọc ngôn tình? Tớ đi đổi cho cậu.”
Thấy Trình Chi định đi thật, Thích Ngôn Triệt vội nói không cần.
Sáng nay trước khi xuất phát, họ nấu mì trong nhà nên rất no. Giờ ăn trưa mọi người đều không đói lắm, Trịnh Uyển liền đề nghị không dừng xe, cô làm tạm bánh sandwich.
Ban đầu họ không phát hiện có gì bất thường, mãi sau Lục Viễn đang cắt cà chua bên cạnh mới nêu thắc mắc: “Mấy cậu mua bánh mì gối ở đâu thế? Giờ còn có bánh mì gối à?”
Câu hỏi này khiến mấy cô gái toát mồ hôi lạnh. Bánh mì này là tự tay họ nướng, để trong không gian, lúc nãy giả vờ lấy từ ba lô ra. Vì nghĩ bánh mì gối là đồ ăn bình thường nên tiện tay lấy, quên mất nó là thực phẩm có hạn sử dụng ngắn.
Đầu óc Trịnh Uyển như muốn cháy, mặc kệ người khác có tin hay không, cứ nói trước đã: “Cái… cái… bánh mì này là bố Trình Chi nướng đấy. Bố Trình Chi tài năng, cái gì cũng biết làm ha ha ha ha.”
Lý do này nghe cũng khá hợp lý, mấy chàng trai tin rồi, không hỏi thêm nữa.
Kết quả vừa hết một câu hỏi, câu khác lại xuất hiện. Lục Viễn nhìn quả cà chua trong tay: “Cà chua này cũng là bố Trình Chi tự trồng à?”
Trịnh Uyển: “…”
“Có ăn thì đừng hỏi nữa được không, cậu là cái máy hỏi ‘tại sao’ à? Biết nhiều thế có lợi gì cho cậu?” Trịnh Uyển muốn khâu miệng Lục Viễn lại, nghiến răng nghiến lợi nhìn anh ta.
Nhìn vẻ mặt dữ tợn của Trịnh Uyển, Lục Viễn nhận ra mình lỡ lời, im lặng làm động tác kéo khóa miệng, mỉm cười đưa cà chua đã cắt cho Trịnh Uyển.
Thích Ngôn Triệt nhìn mấy cô gái lấy đủ thứ từ trong ba lô ra, thấy ba lô của họ như túi thần Đôrêmon, thứ kỳ diệu gì cũng lấy ra được.
Tuy anh cũng rất tò mò mấy cô gái lấy đâu ra nhiều thứ kỳ lạ như vậy, nhưng nếu họ không muốn nói thì anh cũng không hỏi, dù sao họ cũng có lòng tốt, không có ác ý.
Trình Chi đang hâm sữa trong lòng hơi lo. Một loạt câu hỏi của Lục Viễn khó mà không khiến mọi người nghi ngờ. Mấy chàng trai sẽ nghi ngờ họ có bí mật khó nói không? Họ có phát hiện ra manh mối gì không? Chờ lúc nào đó xử đẹp họ?
Dù đã ở chung nhiều ngày, Trình Chi biết mấy chàng trai này không có ý xấu, nhưng sống lâu trong ngày tận thế, cô vẫn không thể hoàn toàn tin tưởng.
Đang đầy bụng nghi ngờ, bỗng có thứ gì đó mềm mại chạm vào mắt cá chân.
Trình Chi cúi xuống, thấy Khoai Tây nằm dưới chân cô, đuôi ve vẩy cọ vào cô. Không hiểu sao, nhìn thấy chú chó nhỏ trắng muốt này, cùng đôi mắt to long lanh, Trình Chi bỗng thấy bốn chàng trai này cũng như Khoai Tây, bề ngoài trông không có ý xấu, mà trong lòng cũng vậy.
Vật nuôi giống chủ, Khoai Tây ngoan ngoãn, hiền lành thế này, bốn ông chủ của nó chắc cũng không xấu xa gì đâu nhỉ?
Trình Chi đang suy nghĩ lung tung, không để ý Trần Nhất Nhất đã đứng cạnh cô lúc nào, làm cô giật bắn mình suýt ném cả cái thìa.
“Trời ơi, cậu làm tớ hết hồn, có chuyện gì thế?” Trình Chi vỗ ngực trấn an.
Chỉ thấy Trần Nhất Nhất cười ngốc hai tiếng, nói: “Trình Chi, cậu không cần hâm sữa cho tớ đâu, tớ để một chai ngoài cửa sổ rồi. Hoàng Y Y bảo đông lạnh sữa có thể thành kem, tớ muốn xem thử có đúng không.”
Trình Chi: “…” Đúng là một người dám nói, một người dám nghe! Có khả năng nào đó là sữa chua mới thành kem được, chứ sữa tươi chỉ đông thành đá thôi!
