Chương 97: Cá Đầu Xanh Và Kỳ Lân Trở Lại Trong Thời Gian Có Hạn
Vì có con trai ở đây, mấy cô gái không tiện thu xe vào không gian, đành phải tìm một chỗ có nhiều vật che chắn để đỗ xe.
Ủng đi mưa, găng tay và mặt nạ che kín mặt, năm cô gái ăn mặc rất chỉnh tề.
Thấy mấy cô gái với bộ dạng đó, Thích Ngôn Triệt mắt tròn xoe, “Bên ngoài đang mưa hay mưa axit đấy?”
Trình Chi quay lại, thấy hai thằng đàn ông vẫn đứng im như trời trồng, liền cầm găng tay trên bàn ném cho họ, “Còn đứng ngây ra đấy làm gì? Nhanh lên, lát nữa đi đấy.”
Mấy thứ này đều có hạn lượng, không có phần của bọn con trai đâu, dù có dư cũng không vừa size của họ.
Tiêu Phỉ Nhiên lôi từ trong tủ ra mấy cái mũ trùm đầu mà họ mang đến trước đó, “Hai cậu đội cái này đi, không còn cái nào khác đâu.”
Hai thằng đàn ông: “…”
Thấy bộ dạng miễn cưỡng của họ, Tiêu Phỉ Nhiên không nhịn được cười, “Đây chẳng phải do các cậu tự mang đến à? Sao lại còn chê nữa?”
Thích Ngôn Triệt nhìn cái mũ trùm đầu, rồi nhìn Trần Nhất Nhất, tức quá đá cho nó một phát.
Trần Nhất Nhất cũng biết mình có lỗi, lẳng lặng ôm mông lùi sang bên cạnh, “Lúc đó chỉ thấy nó vui thôi mà, với lại trên xe chỉ có hai đứa mình, chả ai thấy, giờ thì hay rồi, lại phải mang ra ngoài cho người ta nhìn. Đội cái thứ này ra ngoài khác gì đi ị giữa phố chứ?”
Nghe câu đó, mọi người cười ồ lên.
Trình Chi thở dài một hồi, mỉm cười nói, “Vậy cũng đành chịu thôi, bây giờ hai cậu chỉ có hai lựa chọn: một là hỏng mặt, hai là mất mặt.”
Còn phải chọn sao? Dứt khoát chọn cái sau.
Trần Nhất Nhất cầm cái mũ trùm đầu cá xanh lên, trong lòng tự tát cho mình mấy cái, đúng là tự làm tự chịu mà.
Lén ngước mắt lên định xem phản ứng của anh Triệt, không ngờ vừa ngẩng lên đã đối diện với ánh mắt của Thích Ngôn Triệt, Trần Nhất Nhất lúc đó nổi hết da gà.
Chỉ thấy Thích Ngôn Triệt cười không ra cười nhìn nó, “Mày cầu nguyện đi, mong là bên ngoài không có nhiều người. Có bao nhiêu người nhìn thấy tao, lát nữa tao đánh mày bấy nhiêu phát.”
“!!!” Trần Nhất Nhất lúc đó muốn bỏ nhà đi luôn, nó mơ hồ nhớ hồi cấp ba Thích Ngôn Triệt hình như là đội bóng chuyền, nhưng cụ thể vị trí nào thì nó quên mất.
Trần Nhất Nhất nghĩ thôi chết đến nơi rồi, hỏi cũng chả sao, “Anh, anh là chuyền hai hay libero ấy nhỉ?”
Nghe câu đó, Thích Ngôn Triệt không cười giả nữa, vỗ vai Trần Nhất Nhất, dùng giọng dịu dàng nhất nói ra câu đáng sợ nhất, “Không phải đâu, anh là chủ công.”
Trần Nhất Nhất: “…” Chuột chuột tao sắp bị đánh thành thịt vụn rồi đây.
Đeo găng tay và mũ trùm đầu xong, hai người họ biến thành cá đầu xanh và kỳ lân.
Tuy không nhìn thấy mặt nữa, nhưng vẫn có thể cảm nhận được cá đầu xanh Trần Nhất Nhất toát ra một nỗi buồn man mác.
Hoàng Y Y bước tới, cố gắng nhìn Trần Nhất Nhất qua lỗ mũi của con cá xanh, “Này anh bạn, có đến mức đấy không? Mất mặt thôi mà, chỉ cần anh không thấy ngượng thì ngượng là người khác, đừng để ý ánh mắt người ta.”
Trần Nhất Nhất vừa vẽ chữ thập trước ngực, vừa chắp tay, thều thào nói, “Cầu nguyện cho tôi đi, mong là ngày mai tôi còn sống bước ra khỏi cái làng này.”
“…” Anh bạn đúng là cái gì cũng tin hết, Hoàng Y Y an ủi xoa đầu cá xanh, “Tin gì cũng chỉ hại anh thôi. Thay vì cầu khấn ở đây, chi bằng đến trước mặt Thích Ngôn Triệt mà nịnh nọt đi.”
