Chương 1: Trùng Sinh
Tử Vân đại lục, cũng gọi là Tu Tiên đại lục.
Trên một đỉnh núi cao ngất mây, Thịnh Nhất Nhất ngồi xếp bằng, đây là thời khắc mấu chốt để cô ấy một hơi từ Đại Thừa trung kỳ tiến giai lên Đại Thừa đại viên mãn, liên thăng hai tiểu giai.
Tu luyện chia làm: Luyện Khí, Trúc Cơ, Khai Quang, Dung Hợp, Tâm Động, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Luyện Hư, Hợp Thể, Đại Thừa, Độ Kiếp, mười hai cảnh giới.
Mỗi cảnh giới lại chia làm bốn tiểu giai: Sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ, đại viên mãn.
Luyện Khí kỳ là giai đoạn rèn thể, rèn luyện gân cốt, tạo nền tảng vững chắc cho con đường tu luyện.
Cũng như trước khi xây nhà phải đổ móng cọc vậy.
Sau Trúc Cơ mới thực sự bước vào con đường tu tiên, Kim Đan kỳ có thể ngự kiếm phi hành, sau Nguyên Anh kỳ có thể thanh xuân vĩnh trú và có tuổi thọ vô hạn.
Sau Độ Kiếp đại viên mãn, phải chịu chín mươi chín đạo thiên lôi, có thể nói là chín phần chết một phần sống.
Nếu thành công thì là đại viên mãn, phi thăng lên tiên giới; thất bại thì đương nhiên công dã tràng, bị sét đánh tan xương nát thịt.
Lần này nếu Thịnh Nhất Nhất tiến giai thành công, thì cô ấy cách phi thăng tiên giới chỉ còn gang tấc.
Tiến giai cần lượng lớn linh khí, không thể bị quấy rầy giữa chừng, nếu không công toi, tu vi đổ xuống, sau này muốn tiến giai càng khó khăn hơn.
Nếu gặp kẻ thù đến trả thù, chỉ có thể tự cầu phúc.
Bình thường người trong môn phái tiến giai đều có người hộ pháp, nhưng Thịnh Nhất Nhất là tán tu.
Vì vậy Thịnh Nhất Nhất đặc biệt chọn một nơi vắng vẻ ít dấu chân người, lại đầy linh khí.
Cô ấy trước tiên tự thiết lập một kết giới.
Tập trung tinh thần, điều động toàn bộ linh lực quanh người, không ngừng xung kích đan điền.
Thấy đan điền nội đan to bằng quả trứng gà kêu “rắc rắc” nứt ra từng vết nứt, cỗ hồng hoang chi lực sắp phá xác mà ra ——
Đột nhiên ——
Xuất hiện một nữ tử áo tím, nhanh như chớp giật mạnh một chưởng đánh vào kết giới của Thịnh Nhất Nhất.
Kết giới không vỡ, nhưng rốt cuộc đã quấy rầy sự tiến giai của Thịnh Nhất Nhất.
Trong cổ họng dâng lên một vị tanh ngọt, Thịnh Nhất Nhất nhíu mày nhẹ, vội vàng ổn định tâm thần.
Nhưng người đến rõ ràng có chuẩn bị từ trước.
Lúc này ——
Người ngoài kết giới “hừ” cười một tiếng, lấy ra một tiên phẩm pháp khí công kích, hướng về phía Thịnh Nhất Nhất hét lớn: “Phá!”
Ánh trắng lóe lên.
“Ầm!”
Kết giới vỡ tan, Thịnh Nhất Nhất cũng bị chấn động thổ huyết, ngã ra ba mét.
Nhìn về phía người đến, Thịnh Nhất Nhất nghiến răng nghiến lợi: “Tần – Tử – Nhi!”
Một người ngoài dự liệu nhưng lại trong dự liệu.
“Thịnh Nhất Nhất, cô cũng đừng trách ta, cái gọi là người không vì mình trời tru đất diệt, thức thời thì giao bảo vật ra! Ta còn có thể cân nhắc cho cô một cái toàn thây!”
“Ha ha ha… muốn bảo vật của ta, có bản lĩnh thì tự mình qua đây lấy! Nhưng, cô – dám – không?”
“Hừ, cô nghĩ cô bây giờ còn là đối thủ của ta sao? Có gì mà không dám.”
Lúc này là thời khắc yếu ớt nhất của nữ nhân này.
Tần Tử Nhi nói xong đặc biệt tự tin bước về phía Thịnh Nhất Nhất.
Thịnh Nhất Nhất mỉm cười nhìn Tần Tử Nhi tiến đến gần mình, bất ngờ lao tới đối phương, dùng hai tay siết chặt lấy cô ta, ở bên tai lạnh lùng nói: “Ta bây giờ quả thực không phải đối thủ của ngươi, nhưng ta có thể chọn cùng ngươi đồng quy vu tận!”
Nói xong bắt đầu tự bạo.
Mẹ kiếp, nghĩ mình một đại lão Đại Thừa kỳ, cuối cùng lại phải tự bạo, thật là uất ức.
Tần Tử Nhi cảm nhận được thân thể Thịnh Nhất Nhất lập tức bắt đầu phồng lên, kinh hãi vừa mắng vừa dùng sức đẩy Thịnh Nhất Nhất ra: “A a a ~!!! Thịnh Nhất Nhất, đồ điên! Đồ điên! Buông ta ra! Mau buông ta ra!!”
Bởi vì thân thể Thịnh Nhất Nhất phồng lên nhanh chóng, Tần Tử Nhi nhanh chóng thoát khỏi sự trói buộc của đôi tay Thịnh Nhất Nhất, cô ta vừa lăn vừa bò muốn cách xa Thịnh Nhất Nhất một chút, lại bị Thịnh Nhất Nhất nắm chặt lấy hai chân.
“A a a… Thịnh Nhất Nhất, con đàn bà chết tiệt! Buông ta ra, mau buông ta ra!!”
“Tần Tử Nhi, vô ích thôi, ngươi chạy không thoát đâu, ha ha ha…”
“Ầm!” một tiếng nổ lớn, máu thịt tung tóe khắp trời, cả ngọn núi biến thành phế tích…
Đồng thời, trên trời xuất hiện một khe nứt không gian, hai linh hồn lần lượt bị hút vào…
Thủy Lam Tinh, thế kỷ 21, Tinh Quốc, ngày 12 tháng 7 năm ✘✘
“Chị ơi, chị khỏi bệnh chưa?”
“Chị ơi, chị có thể ở bên Nhất Nặc không?”
“Chị ơi, Nhất Nặc sợ…”
“…!”
Thịnh Nhất Nhất cảm thấy hình như có con muỗi đang “o o o” bên tai, ồn ào làm cô ấy đau đầu.
Không đúng, không phải cô ấy đã tự bạo sao?
Thân xác cũng không còn, sao còn có thể cảm thấy đau đầu?
“Chị ơi, chị ơi, hu hu… Nhất Nặc sợ lắm, Nhất Nặc không muốn bị vứt bỏ.”
Khoan đã, giọng nói này…
Thịnh Nhất Nhất bỗng nhiên mở to mắt
Ngây người nhìn tiểu gia hỏa đang nằm nơi đầu giường, vừa khóc thút thít.
Không – dám – tin!
Bởi vì Thịnh Nhất Nhất đột nhiên mở mắt, có chút làm tiểu gia hỏa giật mình, tiếng khóc của tiểu gia hỏa chợt ngừng, đối diện với Thịnh Nhất Nhất, một tiếng nấc vang dội!
Thịnh Nhất Nhất còn chưa kịp nói gì.
“Xin lỗi, chị, Nhất Nặc sai rồi, Nhất Nặc không nên vào phòng chị, không nên đánh thức chị, chị, chị đừng giận.” Tiểu gia hỏa nhìn thấy Thịnh Nhất Nhất mặt không cảm xúc nhìn mình, mới nhớ ra chị không thích em, không cho phép em vào phòng.
Tiểu gia hỏa co rụt cổ, rụt rè xin lỗi.
Thịnh Nhất Nặc biết chị không thích em, nhưng em thực sự rất thích chị, và bây giờ em rất buồn, rất sợ, rất muốn chị ôm em, ở bên em.
Dì Lý nói ba đã đi rất xa, thực ra em biết, ba đã chết, sẽ không bao giờ trở lại nữa, giống như mẹ mà em chưa từng gặp mặt.
Bây giờ cả nhà bác cả và cô đều ở nhà chị em, em vừa lén nghe thấy họ nói muốn vứt bỏ em, hu hu, em sợ lắm! Tại sao lại vứt bỏ em? Em rất ngoan mà.
Nghĩ đến đó, Thịnh Nhất Nặc buồn bã thút thít.
Thịnh Nhất Nhất nhìn tiểu gia hỏa, rồi nhìn đồ vật bài trí hiện đại xa lạ mà quen thuộc trong ký ức trong phòng, cuối cùng phản ứng lại
Cô ấy đây là… đã trở về?
Về đến Tinh Quốc, một năm trước khi tận thế ập đến.
Đối với tình huống này, sau một cơn chấn động ngắn ngủi, Thịnh Nhất Nhất đã chấp nhận hiện thực.
Dù sao cũng không phải lần đầu gặp chuyện thần kỳ như vậy, kiếp trước, từ sau khi thân xác chết vào năm đầu tiên tận thế ở Tung Của, linh hồn xuyên qua đến đại lục tu tiên, nhập vào thân thể của một cô con gái thứ 8 tuổi cùng tên cùng họ Thịnh trong gia tộc họ Thịnh.
Ở thế giới đó sống 20 năm, cuối cùng bị Tần Tử Nhi hãm hại, bất đắc dĩ tự bạo cùng đối phương đồng quy vu tận.
Không ngờ, lại một lần nữa chết mà sống lại, còn là trọng sinh trở về kiếp trước của chính mình, ông trời thực sự đối xử với cô ấy không tệ.
Có chút hoài nghi không biết Thiên Đạo có phải là cha ruột của cô ấy không, đây là đưa cô ấy đi tu tiên giới mạ vàng sao?
Nhịn đau đầu từ từ ngồi dậy.
Nhìn tình cảnh bây giờ, chắc là khoảng thời gian ba vừa gặp tai nạn, cô ấy 18 tuổi không chịu được đột nhiên trở thành cô nhi, xử lý xong hậu sự của ba, khóc chạy ra ngoài bị mưa ướt, cảm lạnh phát sốt.
Tiểu gia hỏa này là em trai ruột hai tuổi rưỡi của cô ấy, Thịnh Nhất Nặc.
Nhìn tiểu khả ái đang thút thít trước mắt, Thịnh Nhất Nhất cay khóe mắt.
“Nhất Nặc đừng khóc, chị ở đây.” Thịnh Nhất Nhất xoa đầu Thịnh Nhất Nặc nói.
Thịnh Nhất Nặc bị động tác xoa đầu của Thịnh Nhất Nhất làm ngẩn ra, thân thể nhỏ hơi cứng, không dám động nữa.
Trong lòng kêu thầm: A a a! Chị sờ đầu em rồi, chị sờ đầu em rồi!!
Chị… có phải… không ghét em nữa không?
Thịnh Nhất Nặc mắt ngấn lệ, mang theo một tia mong đợi, cẩn thận lén liếc Thịnh Nhất Nhất.
Thịnh Nhất Nhất suýt rơi nước mắt, trước đây cô ấy rốt cuộc đã hỗn láo thế nào!
