Chương 8: Công ty thu mua hải sản thành lập rồi!
Thực vật cũng giống như động vật, có biến dị tốt, cũng có biến dị xấu, nhưng điểm chung duy nhất là dù biến dị thế nào, chúng đều trở nên hung hãn, chỉ khác nhau ở mức độ tấn công.
Mà phần lớn thực vật biến dị còn có độc!
Biến dị của động thực vật cũng không khoa trương như trong tiểu thuyết, kiểu tự mọc chân chạy đi đâu đó, chúng vẫn ngoan ngoãn mọc ở mảnh đất của mình.
Nhược điểm của thực vật cũng rất rõ, đó là sợ lửa, nhưng cũng không sợ lắm, chỉ cần không phải lửa lớn cháy liên tục trong thời gian dài, chúng cũng chẳng sợ gì.
Khi mưa axit tận thế bắt đầu, mạng internet của con người vẫn còn dùng được, mãi đến năm thứ hai của đợt giảm nhiệt lớn, không biết vì lý do gì, mạng toàn thế giới sụp đổ.
Năm thứ năm tận thế, nghe nói mạng nội bộ khu vực lấy căn cứ làm trung tâm đã được phát triển, mọi người càng khao khát cuộc sống trong căn cứ hơn.
Tiếc là căn cứ vẫn luôn không cho phép mang thú cưng biến dị vào định cư, sợ thú cưng biến dị đột nhiên mất kiểm soát phát điên, gây thương vong cho căn cứ.
Sau nhiều năm quan sát nghiên cứu cẩn thận, các căn cứ cuối cùng cũng đồng ý cho những người có thú cưng biến dị mang chúng vào căn cứ sinh sống.
Nhưng phải sống ở khu vực chỉ định trong căn cứ, và điều kiện là thú cưng biến dị và chủ của nó phải vô điều kiện gia nhập quân đội căn cứ, tham gia các nhiệm vụ thu thập vật tư bên ngoài do căn cứ giao phó, cũng như săn giết các động thực vật biến dị có tính tấn công cực cao ngoài hoang dã.
Tuy thú cưng biến dị cũng là động vật biến dị, nhưng trước khi biến dị, con nào chẳng là đứa trẻ lông lá được cưng chiều trong nhà.
Những con thú cưng sống sót đến tận thế và thành công biến dị mà không phát điên càng là bảo bối trong lòng chủ, khả năng chiến đấu của chúng dù có mạnh hơn con người thế nào, cũng không thể sánh bằng động vật biến dị hoang dã vốn sống ngoài tự nhiên về khả năng chiến đấu và sinh tồn.
Hoa cảnh nuôi trong nhà, không trải qua mưa gió tàn khốc, làm sao tranh giành dinh dưỡng với cỏ dại sinh trưởng ngoài trời?
Kiếp trước, Khang Khang và An An cũng phải chịu vô số vết thương cũ mới, mới rèn luyện được khả năng chiến đấu mạnh mẽ.
Không thể nghĩ nữa, nghĩ nữa thì cô không thể ăn nổi trái cây ngon lành này nữa. Nhiệm vụ chính của cô bây giờ là mau chóng dưỡng thương, sớm xuất viện, cô còn rất nhiều việc cần đích thân ra mặt giải quyết.
Ví dụ như đến quốc gia sa mạc thu mua dầu, đến những nước hợp pháp hóa súng ống kiếm ít vũ khí nóng, có rất nhiều thứ cô không thể công khai mua sắm tích trữ trong nước, nếu không nhất định sẽ bị mời đi uống trà.
Dù ở nước ngoài, cô cũng phải cẩn thận một chút, dù sao ở nước ngoài, người lạ đất lạ, cô không muốn chưa kịp đón tận thế đã mất mạng.
Hiện tại cách tận thế mưa axit còn hơn một năm, cô phải tranh thủ thời gian.
Cô chỉ có nửa năm để thu thập vật tư, nửa năm còn lại là để dành cho đất nước chuẩn bị.
Diệp Tri Thu không ngừng tính toán những việc cần làm sau khi xuất viện, thì bác sĩ Lý vào phòng khám bệnh.
Bác sĩ Lý với quầng thâm mắt quen thuộc, cẩn thận kiểm tra cơ thể Diệp Tri Thu xong, cười hề hề nói: "Hồi phục khá tốt, nửa tháng sau sẽ tiến hành ca phẫu thuật cuối cùng, sau đó có thể bắt đầu tập phục hồi chức năng đơn giản rồi."
Diệp Tri Thu kiếp trước đã trải qua một lần rồi, trải qua lần nữa, vẫn cảm thấy tâm trạng không mấy vui vẻ, nên cô chỉ gật đầu với bác sĩ Lý tỏ ý đã hiểu, trong lòng không khỏi có chút mất mát.
Bác sĩ Lý ở tuổi trung niên, làm bác sĩ cũng gần hai mươi năm, đã quen với sinh lão bệnh tử, tuy có chút không nỡ với việc Diệp Tri Thu còn nhỏ tuổi mà sau này sẽ phải đi lại khó khăn, nhưng ông cũng không nói được nhiều lời an ủi.
Thở dài một tiếng, bác sĩ Lý vẫn đưa bệnh án đã viết xong cho y tá Trương, rồi ra khỏi phòng bệnh tiếp tục công việc của mình.
Diệp Tri Thu nghe thấy tiếng thở dài của bác sĩ Lý, trong lòng cô cũng theo đó thở dài, nhận lấy nắm thuốc y tá Trương đưa, uống vào, để mặc y tá Trương nhanh nhẹn thay bình nước biển cho cô.
"Tiểu Diệp à, làm người trên đời khó tránh khỏi gặp nhiều chuyện ngoài ý muốn và khó khăn, đừng quá làm khổ mình."
Y tá Trương nói một câu, Diệp Tri Thu cười với y tá Trương, nói cảm ơn, rồi nhờ sự giúp đỡ của hộ lý Trương, cô nằm xuống.
Thuốc cô uống có thành phần giảm đau gây ngủ, mỗi lần uống thuốc ban ngày đều phải ngủ một lát, y tá Trương và hộ lý Trương hai chị em cũng nhẹ nhàng đóng cửa đi ra ngoài.
"Không biết người nhà của Tiểu Diệp đâu hết rồi, từ lúc xảy ra chuyện đến giờ chẳng thấy một người thân nào, ngay cả người nhà của đứa bé được Tiểu Diệp cứu cũng chưa đến một lần, đúng là mất hết lương tâm rồi. Tiếc cho Tiểu Diệp tuổi thanh xuân, sau này phải chống gậy, thật tội nghiệp."
Hộ lý Trương nhỏ giọng lẩm bẩm với y tá Trương đang sắp xếp xe đẩy, y tá Trương cũng thở dài nói: "Tiểu Diệp nói mình không còn người thân rồi, lũ bạch nhãn lang đó đừng nhắc nữa, chúng sẽ có báo ứng thôi."
Hộ lý Trương cũng gật đầu, rồi nói: "May mà Tiểu Diệp có tiền, không thì sau này biết sống sao đây."
Hai người vừa nói vừa đi xa dần.
Diệp Tri Thu cũng dần chìm vào giấc mộng, cô lại mơ thấy Khang Khang và An An, rồi trong mơ cô nghe thấy một tiếng súng "đoàng", Khang Khang và An An ngã xuống, cô bừng tỉnh, thở hổn hển, nước mắt chảy ra.
Diệp Tri Thu lau khô nước mắt, bình tĩnh lại một lúc lâu, Khang Khang và An An của cô còn đang chờ cô ở một ngày nào đó trong tương lai, kiếp này, cô nhất định sẽ bảo vệ chúng thật tốt.
Ăn tối xong, nhờ sự giúp đỡ của dì Trương giải quyết một loạt vấn đề vệ sinh cá nhân, dưới ánh mắt hơi không tán thành nhưng bất lực của dì Trương, cô nằm trong chăn lại cầm điện thoại lên.
Diệp Tri Thu cười với dì Trương, nói: "Chỉ gọi một cuộc điện thoại thôi, dì Trương bận cả ngày rồi, đi nghỉ đi, cháu gọi xong cuộc này sẽ nghỉ ngay."
Dì Trương biết nói gì được, cô ấy có phải người nhà của Diệp Tri Thu đâu, chỉ là một hộ lý thuê mà thôi.
Đặt một cốc nước lên tủ đầu giường của Diệp Tri Thu, rồi đi ra khỏi phòng bệnh, tự đi nghỉ.
"Mike, công ty mở thế nào rồi? Hải sản bắt đầu thu chưa?"
"Ồ, sếp yêu quý, công ty của chúng ta mở rất thuận lợi, việc thu mua hải sản đã bắt đầu rồi, đã theo như ngài nói, phân loại đóng gói xong đặt trong kho đông lạnh, chỉ chờ đến số lượng nhất định sẽ bắt đầu vận chuyển về Tung Của."
Mike là người quản lý chuyên nghiệp mà Diệp Tri Thu tìm được thông qua công ty săn đầu người quốc tế, chuyên giúp cô mở một công ty xuất khẩu thu mua hải sản ở nước ngoài.
Vốn đăng ký không nhiều, nhân viên càng chẳng có mấy, nhưng kho lạnh bảo quản hải sản thì làm khá nhiều, tất cả là vì tự do hải sản sau này.
Nếu để cô tự mình đi thu mua hải sản, thì phải bận đến bao giờ? Chi bằng bỏ ra ít tiền mở một công ty hải sản xuất khẩu nhỏ, không chỉ thu mua được đủ loại hải sản, mà còn số lượng lớn giá rẻ, lại không cần tự mình chạy đông chạy tây đi thu mua lẻ tẻ, tốt biết bao.
Đợi khi cô làm xong mọi thủ tục cho siêu thị, có thể để Mike thông qua kênh mua hàng của siêu thị vận chuyển hải sản vào Tung Của, vừa không gây chú ý lại tiện lợi, tốt biết bao.
"Tốt, tôi sẽ chuyển thêm 10 triệu đô la Mỹ vào tài khoản công ty, anh làm việc tốt, cuối năm thưởng gấp đôi."
"Sếp vạn tuế, yêu sếp."
Diệp Tri Thu nổi hết da gà, không thèm để ý đến sự điên rồ sến súa của Mike, lại dặn dò vài câu rồi cúp máy.
Hải sản đã xong, thông qua cách hợp pháp, tuy hải sản vận vào còn phải đóng thuế, nhưng công ty hải sản này cô chỉ định làm nửa năm.
Cô đã thuê hai kế toán chuyên nghiệp cho công ty hải sản, chuyển vào tài khoản công ty tổng cộng 30 triệu đô la Mỹ, dùng số tiền này thu mua hải sản, nửa năm sẽ thu được bao nhiêu, cô cũng không biết, nhưng chắc chắn đủ cho cô và Khang Khang, An An ăn đến kiếp sau.
Gọi điện cho Mike xong, cô lại bắt đầu gọi cho người phụ trách nông trại.
Nông trại là của ông nội Diệp Tri Thu để lại, ông cụ giao công ty cho bác cả xong không chịu nổi cảnh nhàn rỗi, đã tự mình làm một nông trại sinh thái rộng hơn 3000 mẫu ở Cựu Đô Đông Bắc, chuyên trồng lương thực rau củ "lành mạnh" cho người nhà và bạn bè thân thích ăn.
Kiếp trước, ông nội để lại nông trại cho bác cả, sau này bác cả gặp chuyện, bác gái cũng để lại nông trại này cho cô.
Kiếp trước, sau khi bác gái cô cũng mất, đợi cô gắng gượng tinh thần lên kiểm kê thu chi của nông trại, mới phát hiện từ khi bác cả gặp chuyện, thu chi cứ mất cân bằng giảm dần.
Cô hỏi người phụ trách chuyện gì xảy ra, hắn còn đàng hoàng nói mấy năm gần đây thời tiết không tốt, nói chung là đủ loại lý do, còn nói cô một cô gái được nuông chiều từ bé sao hiểu chuyện trồng trọt.
Cô tức quá, tìm đội ngũ tài chính chuyên nghiệp đến kiểm tra sổ sách điều tra, kết quả phát hiện người phụ trách nông trại đã lén lút làm trò moi tiền túi từ lâu rồi, cô tức quá báo cảnh sát, tống hắn vào tù.
Có một câu người phụ trách nói đúng, cô một cô gái không biết phân biệt ngũ cốc được nuông chiều từ bé, đúng là không xoay sở nổi một nông trại sinh thái lớn như vậy, làm cô đau đầu, cuối cùng đành để một người bạn cũ của ông nội mua lại theo giá thị trường.
Lần này cô cũng thuê đội ngũ chuyên nghiệp, cũng thành công tống tên phụ trách đó vào tù lần nữa, chỉ là thời gian sớm hơn, rồi lại thuê một người công cụ giúp cô quản lý nông trại.
"Chú Hạng, không làm phiền chú nghỉ ngơi chứ?"
Hạng Tuấn Hào là người gốc Cựu Đô, cũng được tìm thông qua công ty săn đầu người để giúp cô quản lý nông trại.
"Không sao, mới mấy giờ đâu. Sếp có chuyện gì không?"
Hạng Tuấn Hào nhận được điện thoại của sếp nhỏ, không dám chậm trễ vội vàng hỏi, hắn có chết cũng không dám vì đối phương nhỏ tuổi mà chơi trò gì, biết đâu tên trước đã chơi trò với sếp nhỏ, tháng sau sẽ ra tòa chuẩn bị đi ngồi tù rồi.
"Lương thực trong kho của nông trại đã kiểm kê xong chưa?"
"Đã kiểm kê xong, gạo có hơn ba nghìn cân, đậu nành chưa tới một tấn, các loại ngũ cốc khác cộng lại hơn tám nghìn cân. Thằng khốn Trương Tuấn đó tham quá, đồ trong kho cơ bản bị nó làm cho chẳng còn gì."
Diệp Tri Thu nhíu mày nghe Hạng Tuấn Hào nói, lòng đau như cắt, nông trang ba nghìn mẫu lớn, chỉ cung cấp cho rất ít người ăn, số còn lại đều được xử lý cất trữ, kết quả đều bị thằng rác rưởi Trương Tuấn lén bán đi mất, đó đều là lương thực của cô, đau lòng quá!
"Chú Hạng, mấy chuyện này không nói nữa, nhiệm vụ hiện tại của chú là toàn lực thu mua rau củ quả và lương thực quanh vùng Cựu Đô, rồi đóng gói chân không xử lý hết, lạc đậu nành thu về có thể ép dầu thì ép hết."
Hạng Tuấn Hào có chút không hiểu: "Sếp, mình là nông trại, tuy trong kho không còn bao nhiêu, nhưng lương thực rau củ năm nay đã trồng theo yêu cầu của sếp rồi, đợi đến mùa thu hoạch, riêng 2000 mẫu lúa nước, có thể thu hoạch hơn 60 vạn cân. Còn phải mua gạo nữa sao?"
Hạng Tuấn Hào hơi ngơ ngác, theo hắn biết, sếp nhỏ bây giờ coi như là trẻ mồ côi, một mình cần nhiều lương thực rau củ như vậy làm gì?
