Chương 40: Thất Tinh Hồ
Tề Trân không hề có ý định chui xuống đất chọc tổ trùng đất. Muốn vơ vét thì cũng phải có thời gian, huống chi phía sau còn cả một đoàn người, tổng phải để lại chút gì đó cho họ làm chứ.
Hai người thuận lợi băng qua vùng ngoại ô, lập tuyến phòng thủ đầu tiên ở khu vực gần trung tâm thành phố, rồi ung dung bước vào tìm chuyện.
Trùng đất sống trong thành phố có kha khá con cấp cao. Tuy không thể so với bọn cấp thấp, nhưng chúng đều là họ hàng của nhau, à, là cùng huyết mạch. Bất kể là thân thích gần xa, hay vô tình nuốt phải một giọt máu, tóm lại, những con có thể cảm ứng được đều là người nhà.
Bọn trùng đất này tự cho mình thân phận cao hơn, chiến lực mạnh hơn bọn hoang dã, nên tính khí cũng to theo. Địch đã khiêu khích đến tận cửa mà vẫn ngồi yên, thì còn mặt mũi nào xưng là bá chủ một phương?
“Ục ục…”
“Bao vây! Bao vây!…”
“Trên trời một đội, dưới đất một đội…”
Thế là, Tề Trân và Tiêu Kinh nhìn thấy một đám trùng đất lớn đổ xô về phía họ. Đúng như Tiêu Kinh nói, bọn chúng thật sự kéo đến bao vây!
Mẹ kiếp, mày có giỏi thì biết đánh trên trời dưới đất, sao không biết đánh lén, phí cả một đống hang. Mà đã đào hang thì đào cho trót, đào được nửa đường lại tự bò ra, kết quả vẫn ở ngay trước mặt bọn họ, đào cái quái gì!
Thôi, địch ngu thì đó là phúc phần của bọn họ. Hai người nhẹ nhàng dụ một đợt rồi rút về phòng tuyến, chăm chỉ tích lũy chiến lợi phẩm. Niềm vui được mùa luôn khiến người ta chìm đắm không dứt, hai người như được tiếp thêm máu, tiêu diệt hết đợt này đến đợt khác, cho đến khi phát hiện ra trong thành phố im lặng lạ thường, không chỉ không gặp trùng đất mà ngay cả tiếng đào đất cũng không có, mới chậm rãi nhận ra bọn trùng đất đã bị giết đến sợ hãi.
Lúc này bọn họ đã ở Kỳ Hàng Thành được ba ngày, giết gần bốn vạn con trùng đất. Tính toán thời gian, những người kia cũng đã dò xét, cãi vã xong, chắc một hai ngày nữa sẽ đến nơi. Đã đến lúc thu tay lại. Hai người tiếc nuối băng qua Kỳ Hàng Thành để tìm Thất Tinh Hồ.
Ục ục, cuối cùng cũng tiễn được hai vị sát tinh này đi. Trùng chủ thầm thở phào nhẹ nhõm. Cứ đà này thì đàn con cháu của nó sắp bị giết sạch mất. Hay là bàn với mấy vị trưởng lão một chút, tổ chức ăn mừng? Đã bao lâu rồi nó chưa mở tiệc? Không được, lỡ đâu hai vị sát tinh kia quay lại, vây quét cả tổ thì sao?
Nó có chuẩn bị sẵn vài nơi ẩn náu, nhưng một lãnh chúa không có đám đông thì tính là lãnh chúa gì? Không được, không được, phải tính toán kỹ càng.
Đáng tiếc là chưa kịp tính toán xong, một đám địch lớn đã tìm đến cửa. Tuy không lợi hại bằng hai vị sát tinh kia, nhưng số lượng thì nhiều, sắp bằng một phần mấy của bọn chúng nhỉ? Trùng chủ lén liếc một cái, hình như còn chưa bằng một góc nhỏ của bọn chúng. Góc nhỏ thì nó biết, chính là cái đuôi nhỏ ấy mà.
Xì! Cứ thế này mà dám lên cửa khiêu khích? Bắt nạt tộc trùng đất bọn ta không có người, không có trùng à! Trùng chủ thay đổi hoàn toàn bộ dạng ủ rũ, chán nản của hai ngày trước, vô cùng ngông nghênh chỉ huy bọn trùng xông lên vây đánh.
Nhưng rất nhanh sau đó nó phát hiện đám người này không dễ đối phó. Tuy không có thứ than đen chí mạng kia, nhưng lại có rất nhiều vũ khí kỳ quái, bọn chúng hoàn toàn không chiếm được lợi lộc gì. Hay là lui trước đã? Đuôi nhỏ sắp mất sạch rồi.
“Ục ục… Trùng chủ, bọn chúng phá nhà của trùng trùng!” Một con ấu trùng không có sức chiến đấu, đang trốn trong hang xem chiến đấu, bị sập hang đè trúng. May mà nó biết đào hang, không thì đã ngạt thở. “Trùng trùng đều bị đuổi ra cả rồi.”
Cái gì? Ôi chao! Đám người này căn bản không phải đang phá nhà, mà là muốn ép con cháu của nó ra hết, rồi tiêu diệt toàn bộ! Đúng là quá độc ác!
Trùng chủ cuối cùng cũng thông minh một lần, lập tức hạ lệnh tử thủ phải bảo vệ ấu trùng. Còn đường hầm trong địa cung thì cứ dùng thoải mái, không hạn chế nữa. Ngay sau đó nó cũng tự chui ra khỏi hang, đích thân lên mặt đất chỉ huy.
Tuy nó không có tài chỉ huy, nhưng biết bắt chước theo! Mấy tên đang chỉ huy bên phía đối phương kia, học ngay là dùng được. Nói thật, cũng có chút hiệu quả. Trùng chủ nếm được mùi ngon, càng học càng hăng say.
Khổ thân cho đám người trong đoàn lính đánh thuê. Vốn dĩ khởi đầu thuận lợi, ai ngờ được một lúc thì bọn trùng đất bỗng nhiên có trật tự hẳn lên. Hành động bị hạn chế thì thôi, mà còn thấy vô cùng khó chịu. Bọn họ cũng biết đối phương có chỉ huy, thậm chí đã lên kế hoạch bắt giặc phải bắt vua, nhưng chết tiệt là không tìm ra được. Nhìn qua thì trùng đất con nào cũng giống con nào, chen chúc thành một đống, căn bản không thể tập trung tinh thần lâu được.
Trùng chủ bị kết giới áp chế, cấp bậc không khác gì nhiều con trong tộc. Đối phương dùng dị năng cảm ứng, ồ! Cả một vùng rộng lớn, đúng là vô lý mà! Không còn cách nào, chỉ có thể từ từ tiến lên.
Bên kia đánh nhau kịch liệt, còn Tề Trân và Tiêu Kinh thì lại đi cực kỳ thuận lợi, mãi đến khi nhìn thấy Thất Tinh Hồ trong truyền thuyết cũng không gặp một con dị thú lớn nào.
Lúc này đã là chiều tối. Nếu là trước kia, chắc chắn sẽ mong chờ màn đêm buông xuống để ngắm sao nhảy múa trên mặt nước. Còn bây giờ, nước trong hồ còn không đủ để sao tắm rửa. Không có lý do nào khác, Thất Tinh Hồ đã cạn dòng!
Thất Tinh Hồ trước kia là hồ nước chảy, nhưng theo sự thay đổi của môi trường, nó cũng không thoát khỏi quy luật đi đến diệt vong. Hiện tại chỉ còn lại một chút nước ở chỗ sâu, diện tích không lớn, một vũng nước xanh nông choèn, nhưng lại trong vắt, diện tích khoảng một mẫu.
Đã biến thành nước chết mà lại không hề bốc mùi, bùn cũng không có, cũng thật kỳ lạ. Tề Trân không khỏi đưa mắt nhìn về phía loài thực vật duy nhất trong hồ - một rừng lau sậy hoang dại.
Nhìn kỹ một chút, cô phát hiện lau sậy mọc rất um tùm, lá xanh mướt và cứng cáp, thân cây to khỏe, tràn đầy sức sống. Sống lâu ngày trong nước mà rễ không hề bị thối, rõ ràng là đã biến dị. Lau sậy vốn có tác dụng lọc nước thải, nhưng loại bình thường chắc chắn không thể lọc được nước hồ thành vũng nước xanh như vậy. Vậy thì để cô xem thử nó đã biến dị đến mức độ nào.
Tề Trân rút dao găm ra, thử đưa mũi dao về phía thân một cây lau sậy. Cây lau sậy khẽ run lên rồi nhanh chóng khôi phục lại như cũ, nhanh đến mức cô tưởng mình hoa mắt. Không tin, cô lại đưa dao tới lần nữa, lần này nó không động đậy gì. Còn biết giả chết nữa à? Cô đâm thẳng mũi dao vào thân cây. “Soạt soạt!” Cây lau sậy điên cuồng rung lên, lá và cụm hoa vung vẩy quét về phía Tề Trân, nhìn kỹ thì ra là nó đang dùng như roi vậy.
“Cẩn thận đấy.” Tiêu Kinh vừa dựng xong lều, chuẩn bị nấu cơm, thì thấy Tề Trân đang vật lộn với một cây lau sậy, liền lập tức đến xem. “Thực vật biến dị à?”
Cây lau sậy vừa thấy Tiêu Kinh liền lập tức im lặng, ngoan ngoãn không thể tả. Tề Trân kinh ngạc nói: “Hình như nó sợ anh?”
“Soạt soạt!” Cây thực vật biến dị kháng nghị, run lên hai cái.
“Cấp bậc không cao, vẫn chưa thể rời khỏi đất được.” Tiêu Kinh nhận xét một cách khách quan.
“Soạt!” Cụm hoa của cây thực vật biến dị rõ ràng cong xuống một vòng cung.
Ơ? Tề Trân chớp chớp mắt nhìn Tiêu Kinh, ý bảo anh nói tiếp.
Tiêu Kinh nghĩ ngợi một chút: “Cũng có chút linh trí.”
Vòng cung cong xuống lập tức duỗi thẳng lại.
Đây là nghe hiểu được lời hay ý đẹp à? Tề Trân không suy nghĩ nhiều, cũng nói một câu: “Trông cũng khá oách đấy chứ.” Kết quả là nó vẫn đứng im không nhúc nhích. Tề Trân không tin, nói liên tiếp mấy câu, đối phương vẫn không hề phản ứng, cứ như cô không tồn tại vậy.
Tề Trân tức giận đến bật cười! Hóa ra là loại thấy người khác mà thái độ khác nhau đây mà. Lại khiến cô nổi máu muốn nhổ cụm hoa, lột da nó. Cô nhịn lại, nhét con dao găm vào tay Tiêu Kinh: “Anh làm đi!” Còn mình thì đứng sang một bên làm ông chủ rảnh tay.
Đợt giận lây này thật chẳng có lý do gì cả. Tiêu Kinh đành cam chịu bước tới. Cây lau sậy vặn vẹo mấy cái, vươn hai chiếc lá quấn lấy cánh tay Tiêu Kinh, cụm hoa định tựa vào vai anh. Tiêu Kinh không nhịn được, nhổ luôn cây lau sậy, rồi né sang một bên.
