Chương 52: Thời gian gấp rút
Đi được một lúc, Tiêu Kinh chợt lên tiếng: “Lần này vào thành, chúng ta đổi thêm nhiều tài nguyên, tạm thời không nhận nhiệm vụ. Em ở nhà cứ chuyên tâm tu luyện, anh định về tinh cầu Phượng Diệu một chuyến.”
“Về?” Tề Trân khựng lại, “Anh cũng cảm nhận được?”
“Anh thường xuyên ra ngoài làm nhiệm vụ, có kinh nghiệm về sự thay đổi thời tiết. Kết giới trong khu cấm có thể ảnh hưởng đến phán đoán, nhưng giờ thì rất rõ ràng rồi.”
“Mùa thu… sắp đến thật sao?” Mùa hè này ngắn quá. Theo năm ngắn nhất mà tính, vẫn còn ba năm, cộng thêm một năm, không, nửa năm mùa thu, thế nào cũng có ba năm rưỡi để cô tích trữ hơn nửa số vật tư cho mùa đông. Vậy mà lại rút ngắn nhiều thế này, dù Tề Trân có trấn tĩnh đến đâu cũng không khỏi hoảng hốt. “Anh vừa nói muốn về tinh cầu Phượng Diệu?”
“Ừ, ở đây tin tức bế tắc, anh cần về tìm hiểu tình hình cụ thể. Mùa hè lần này như thể bị chặt ngang, mùa thu ắt sẽ ngắn đi nhiều, mùa đông e rằng còn dài hơn nữa, chúng ta phải chuẩn bị thật đầy đủ. Nhưng em đừng lo, đã có anh đây.” Bao năm nay anh tích góp được kha khá, đủ để nuôi em. “Em có muốn về cùng không?”
“Chuyến này anh về chắc chắn có nhiều việc phải xử lý, thời gian gấp rút, em không theo đâu. Hơn nữa chuyện dị năng thăng cấp đến giờ vẫn chưa rõ, không thể trì hoãn thêm được.”
Tiêu Kinh có chút tiếc nuối, nhưng nghĩ lại, nếu đưa cô về mà anh không thể ở bên cô mỗi ngày, để cô một mình nơi xa lạ chắc chắn sẽ không thoải mái, còn phải đối mặt với đám người nhà quân nhân không quen biết, thêm vị trí của anh cũng khó xử, nghĩ thế nào cũng không yên tâm. “Đợi khi nào rảnh, chúng ta gọi họ tụ tập một bữa.”
“Được. Ơ, hình như em thấy cây táo gai rồi, anh thả em xuống đi.”
“Anh cõng em qua!”
Vừa đến gần cây táo gai, Tề Trân lập tức nhảy xuống khỏi lưng Tiêu Kinh, “Em đi quanh đây một chút, thực vật biến dị ở đây khá nhiều, chắc chắn có không ít vật tư.”
“Cẩn thận dị thú, để Thái Dương đi cùng em.”
“Ục ục—” Nó biến thành vệ sĩ từ khi nào thế? Rõ ràng trước đây là trợ thủ mà.
Tề Trân quan sát đại khái, vật tư quả thực không ít, ngoài rau diếp đắng còn có kha khá rau dại. Thứ khiến cô ngạc nhiên nhất là một con sông chảy trên mặt đất, có lẽ chỉ có thể gọi là con suối, nhưng nó thực sự nằm trên mặt đất. “Chúng ta vẫn còn mấy cái thùng rỗng, tiện thể lấy chút nước về.”
“Hai cái, một cái dùng để tưới cây đã đổ đi, một cái tìm thấy dưới hầm.”
“Vậy thì đổ đầy hai cái thùng này trước. Em đi lắp máy bơm nước, lát nữa quay lại hái táo với anh.”
“Không vội.”
Táo gai dại quả to, mỗi quả cỡ ngón tay cái, mỗi chùm ít thì năm sáu quả, nhiều thì mười hai mười ba quả, nhìn là biết hái được kha khá. Tổng cộng có hai cây, một cây kết quả màu vàng, cành có rất nhiều gai, chỉ cần sơ ý một chút là tay bị đâm thủng, ngược lại cây kia quả màu đỏ rượu, gai lại ít hơn.
“Hái từng quả thế này phí thời gian quá. Táo gai chín rục cả rồi, chạm nhẹ là rụng, còn phải nhặt dưới đất nữa.” Tề Trân nghĩ ngợi một chút, lấy tấm ga trải giường từ trong vòng tay ra, bảo Đại Hoa và Thái Dương cùng trải dưới gốc cây. “Tiêu Kinh, anh trèo lên cây lắc cành đi.”
Tiêu Kinh lập tức trèo lên cây, vừa lắc vừa giậm, táo gai rơi lộp bộp xuống tấm ga như mưa. Cùng rơi xuống còn có cành con và lá cây, trông không được sạch sẽ lắm nhưng lại đỡ tốn công, về nhà từ từ nhặt là được.
Đợi táo gai phủ kín tấm ga, Tề Trân túm bốn góc tấm ga kéo lại rồi đổ vào sọt, sau đó tiếp tục. Hai cây táo gai chưa đầy một tiếng đã hái gần xong, được tổng cộng năm sọt, quả là một vụ bội thu. Vui mừng, cô để những quả táo gai lác đác trên cây cùng với những quả rơi vãi dưới đất cho Thái Dương và Đại Hoa ăn vặt, khiến hai con vui mừng khôn xiết.
Tiêu Kinh tìm thấy không ít cây năng lượng khô héo trong rừng, hai người bèn tách ra, anh chỉ lo chặt cây còn Tề Trân phụ trách thu thập thực phẩm.
Cô tìm thấy một đám đậu que dại trước tiên, là nguyên liệu dinh dưỡng cấp trung, nhưng vì lâu ngày không ai hái nên đậu già khá nhiều, một phần miễn cưỡng ăn được, dinh dưỡng giảm đi kha khá, phần còn lại chỉ có thể để làm giống. Chỉ có phần ngọn là còn non. Tề Trân hái hết, một cọng cũng không nỡ bỏ, dù sao cô cũng không có hạt giống đậu que, vừa hay đất trong nhà đang bỏ trống, thử trồng một ít xem sao.
Tuy tỷ lệ nảy mầm của giống dại không cao, nhưng không chịu nổi số lượng hạt nhiều, mà đều là nhặt được miễn phí. Giá hạt giống dinh dưỡng cấp trung trở lên ở thành ngầm không hề rẻ, lại thường xuyên hết hàng, muốn mua thì hoặc nhờ quan hệ hoặc hên xui, tóm lại là khá phiền phức.
Ơ? Đó là… khoai tây? Tề Trân cầm một cây khoai tây con lên quan sát kỹ, miễn cưỡng đối chiếu với ký ức. Chợt cô ‘phì’ một tiếng bật cười, cô phí công làm gì, đào lên là xong. Cô lấy xẻng ra, đào cách gốc một khoảng rồi xuống tay, mới xẻng thứ hai đã đào được một củ khoai tây tròn vo xám xịt, cỡ nắm tay, chỉ là lực tay của cô hơi quá đà, cắt mất một mẩu.
Tề Trân xót xa, vội cất xẻng đi đổi sang mai. Đất cát dễ đào, chỉ là tốn thêm vài mai, còn hơn là đào hỏng củ. Cây khoai tây thiếu dinh dưỡng, củ nhỏ, cỡ nắm tay đã là to, mỗi cây chỉ được hai ba củ, còn lại gần như là một chuỗi bóng bàn, mẹ nó mà lại đều tăm tắp, nhìn phát bực. Cô đào hết, miễn cưỡng được một sọt to và hơn nửa sọt nhỏ.
Sau đó cô không gặp được loại rau dinh dưỡng cấp trung nào nữa, toàn là loại thấp như cải thìa, hẹ, khoai môn… chủng loại thì nhiều nhưng số lượng lại quá ít, có loại chỉ đủ ăn một bữa.
Đến chiều, Tề Trân cuối cùng cũng tìm được một khu đất trồng ngô. Tuy cũng là nguyên liệu dinh dưỡng cấp trung, nhưng không chịu nổi nó là lương thực, ăn no. Chỉ là cô không thích ăn mấy món làm từ ngô. Nếu còn non, cô cũng thích luộc ăn, nướng cũng được.
Nhưng ngô này rõ ràng đã già, hạt trên bắp vừa cứng vừa khô. Ngoài xay thành bột hấp bánh bao, hoặc giã nhỏ nấu cháo với kê, Tề Trân không nghĩ ra cách ăn nào khác. Thỉnh thoảng ăn một bữa thì còn được, chứ ngày nào cũng ăn thì chịu không nổi.
Bỏ đi thì tiếc, thôi thì bẻ về cho Thái Dương và Đại Hoa ăn thêm, biết đâu Đại Hoa ăn ngon lại đẻ mỗi ngày một quả trứng thì sao.
Gần tối cả nhà mới xong việc, vội vã trở về nhà trong màn đêm.
Thời gian gấp rút, hôm sau mặt trời vừa nhú lên hai người đã tất bật bắt tay vào việc. Đất nện trong sân đã phơi khô, trước tiên ưu tiên xây chuồng cừu và chuồng gà. Để tránh tuyết lớn mùa đông làm sập chuồng ấm, Tiêu Kinh đã bỏ công làm nền móng. Đá dùng làm móng có sẵn, họ đã mang về một phần sau khi đào mỏ. Tuy không có xi măng, nhưng bùn của trùng đất đủ để bù đắp.
Tề Trân chuyền đất, Tiêu Kinh chỉ lo xây tường, hai người phối hợp ăn ý, chẳng mấy chốc đã xây xong bốn bức tường xung quanh. Qua một buổi trưa phơi nắng, chiều là có thể lợp mái. Lần trước làm lều còn thừa kha khá xà nhà, vừa hay dùng làm xà ngang.
Xây xong chuồng ấm thì ngày cũng đã trôi qua hơn một nửa. Vật tư Tề Trân có thể từ từ sắp xếp, nhưng đá cách ly… Tiêu Kinh muốn trước khi rời đi dùng đá cách ly xây hầm chứa đồ. Chỉ có điều làm sao để dán lên tường là một vấn đề. Đầu tiên họ nghĩ đến bùn, nhưng không ngờ độ kết dính lại không đủ.
“Trong nhà chỉ có keo thực vật, e là còn kém cả bùn.” Tề Trân cầm một viên đá cách ly ướm thử lên tường vài lần, “Hay là chúng ta không cần dùng gì cả, cứ lắp trực tiếp thôi. Mấy viên đá cách ly này tự thân đã chứa năng lượng, biết đâu đặt cạnh nhau là chúng tự liên kết thành một khối. Thêm bùn hay keo vào lại làm ảnh hưởng đến sự vận hành năng lượng—Được rồi! Em mới ghép ba viên mà chúng đã dính vào nhau.”
“Giỏi lắm!” Tiêu Kinh vỗ vỗ lên tấm đá cách ly trên tường, “Đặc chắc, vô cùng kiên cố, cứ như bản thân nó vốn phải được xây ở đây vậy.”
“Thật kỳ diệu!” Tề Trân không nhịn được lại sờ thử, cảm thấy thật khó tin.
“Xem ra chúng ta đã dùng đúng cách.”
“Nhanh lắp đi, lắp xong nghỉ ngơi sớm, mai còn phải đến thành ngầm nữa.”
“Ừ.”
