Chương 73: Ra rồi
Lúc này, cái lò đột nhiên đổi màu, toàn thân đen kịt, tỏa ra ánh sáng u tối. Tề Trân giật mình, tưởng nó định giở trò, đang nghĩ cách khắc phục thì nó lại hóa thành màu vàng kim, chùm sáng chói lóa suýt làm chói cả mắt cô, khiến cô chảy cả nước mắt.
Vừa mới thích ứng được, cái lò lại chuyển sang màu xanh lục sẫm. Cô vội nhắm chặt mắt, ngăn thứ ánh sáng bạc chói mắt sắp ập tới ở ngoài mi mắt. Dù vậy, mắt cô vẫn theo phản xạ nhăn tít lại. Cảm nhận ánh sáng dịu đi, cô hé mở một bên mắt nhìn thử rồi lại nhắm nghiền ngay, chỉ trong chốc lát nó đã hóa vàng kim lần nữa.
Tiếp theo là đen sẫm, bạc trắng, đất vàng... Chậc chậc, bề ngoài thì có vẻ là cái lò đang tranh giành màu sắc, nhưng thực chất là thuộc tính của các loại vật liệu đang âm thầm so kè, hiện vẫn chưa thấy loại nào chiếm thế thượng phong. Nghĩ đến màu sắc của cái lò sau này, màu sáng thì chói lọi nổi bật, màu tối thì trầm ổn kín đáo, chỉ cần là một màu duy nhất thì cô đều chấp nhận được. Nhưng nếu mấy màu mỗi màu chiếm một khoảng, cô nhất định sẽ nhét nó vào đáy rương không cho thấy ánh sáng mặt trời.
Có lẽ lời uy hiếp của cô phát huy tác dụng, cũng có thể do thuộc tính kim vốn mạnh mẽ ngang ngược. Khi chất lỏng dần cạn, cái lò duy trì hình thái màu vàng kim ngày càng lâu, gần như không đổi. Thứ ánh sáng vàng sắc bén như kiếm khiến cô không dám nhìn thẳng, phải nghiêng mặt né tránh.
Càng về cuối càng khó chịu, dị năng tiêu hao theo cấp số nhân, thân thể hư thoát quá độ mệt mỏi cùng cực, sự chú ý bị kéo căng ở điểm giới hạn, đại não không ngừng nhắc nhở cô nhắm mắt lại.
Nhưng không được, giờ mà bỏ cuộc thì mọi cố gắng trước đó đều đổ sông đổ bể. Cô không muốn công dã tràng, chỉ có thể không ngừng tự nhủ, cố thêm chút nữa, chỉ một chút nữa thôi.
Quầng sáng vàng kim sắc bén lan rộng ra từng vòng một, cho đến khi chạm tới kết giới của không gian. Kết giới bắt đầu tan chảy, lộ ra một cái hố đen ngòm. Cái hố càng lúc càng rộng, tuy không nhìn rõ bên ngoài nhưng cô có thể cảm nhận được không gian này sắp sụp đổ!
Cô sắp ra ngoài rồi!
Tề Trân kích động không thôi, nhờ vào ý nghĩ này mà gắng gượng hết lần này đến lần khác, cho đến khi giọt chất lỏng cuối cùng hòa vào trong lò. Tinh hạch không gian trong tay trong nháy mắt hóa thành tro tàn, bình Linh Nhũ rỗng đổ nghiêng bên chân, các loại dị năng trong cơ thể trong khoảnh khắc bị rút cạn. Linh khí trong lò 'ầm' một tiếng xông tung nắp lò, lực va đập mạnh mẽ trực tiếp đánh ngất cô.
Linh khí nhịn đã lâu như trả thù mà quậy phá trong không gian, hoành hành ngang dọc, cho đến khi mệt mỏi mới chịu hòa vào lại trong lò. Cái lò triệu hồi cái nắp bị va đập đi lạc về, sau đó hóa thành một luồng kim quang tiến vào không gian của Tề Trân.
Đêm đen như mực, cách cửa vào khu vực hệ kim không xa, có một bóng dáng cao lớn thon dài đang đứng. Chỉ thấy anh ta vẻ mặt mệt mỏi, tóc tai rối bời, trên người đầy vết thương, có chỗ máu vẫn chưa cầm lại được, rõ ràng vừa trải qua một trận ác chiến. Nhưng so với những dị năng giả khác đứng không vững chỉ có thể nằm, hoặc bị trọng thương hôn mê, thì tình trạng của anh ta có vẻ khá hơn một chút.
Một người đàn ông cách anh ta không xa cố gắng mấy lần vẫn không bò dậy nổi, thở hồng hộc nhìn quanh, phát hiện có người đang đứng, liền kích động nói, "Này... này... anh bạn, kéo..." tay một cái - lời còn chưa nói hết, đã cảm nhận được năng lượng dao động gần đó. Ồ, lại có người sắp bị ném ra rồi!
Ơ? Chưa kịp nhìn rõ, trước mắt anh ta đã lóe lên một bóng đen, rồi người bị ném ra đã được bóng đen đó, không, người anh bạn đang đứng kia ôm trọn vào lòng. Mơ hồ trông có vẻ là phụ nữ. Này này, anh thuận tay kéo tôi một phát cũng được mà...
Tiêu Kinh ôm Tề Trân đang hôn mê tìm một chỗ tương đối vắng vẻ ngồi xuống, quay lưng về phía đám người bị thương lặng lẽ nhỏ cho cô một giọt Linh Nhũ. Thấy sắc mặt cô giãn ra, chân mày không còn nhíu chặt nữa, anh mới yên tâm. Đợi một lúc vẫn chưa thấy cô tỉnh, anh lập tức kiểm tra kỹ lại lần nữa, xác định chỉ là ngủ say mới đi dựng lều và nhóm lò.
Dựng xong, anh trước tiên bế Tề Trân vào trong lều nghỉ ngơi, sau đó nhóm lò đun một nồi nước sôi, giúp cô lau người sạch sẽ rồi mới xử lý vết thương của mình. Một mình ăn uống không cầu kỳ, Tiêu Kinh nhân lúc nước sôi tiện tay ăn chút thịt khô và bánh bột mì qua loa cho xong bữa tối.
Đang chuẩn bị nghỉ ngơi, thì thấy một người đàn ông loạng choạng đi tới, anh lập tức đề phòng. Thấy người đàn ông nhìn mình không nói gì, Tiêu Kinh hơi nhíu mày, giọng lạnh lùng hỏi, "Có chuyện gì?" Tâm trạng anh lúc này không được tốt, nghĩ đến cảnh Tề Trân lúc ra ngoài tiêu hao hết dị năng liền thấy sợ hãi. Dị năng của Tề Trân đặc biệt, nếu không phải chuyện liên quan đến tính mạng thì cô nhất định sẽ không dùng. May mà không có gì nghiêm trọng, không thì hậu quả khó mà lường được.
Bây giờ anh chỉ muốn nhìn cô, không muốn để ý đến chuyện khác, nhưng rõ ràng người đàn ông trước mắt không biết điều.
"À? Anh bạn, còn... còn gì ăn không?" La Ngọc Thành gãi đầu vẻ mặt ngại ngùng. Anh ta ăn khỏe, tiêu hao nhanh, đồ ăn mang theo đã ăn hết từ lúc vượt quan, không thì cũng không đến mức bò dậy không nổi. Chưa đợi Tiêu Kinh lên tiếng lại nói, "Tôi có thể lấy tinh hạch đổi."
Tiêu Kinh quan sát anh ta một chút, thấy trông cũng khá thật thà, bèn đưa cho anh ta một cái bánh và mấy miếng thịt dị thú, cầm cự thì không thành vấn đề, no thì thôi, "Chỉ có vậy thôi, chúng tôi cũng không nhiều."
"Được rồi, được rồi!" La Ngọc Thành đói đến mức da bụng dính vào da lưng, nhìn thấy đồ ăn là mắt sáng rỡ, nhưng vẫn lịch sự cảm ơn trước, trả tinh hạch rồi mới ăn ngấu nghiến.
Tiêu Kinh có ấn tượng tốt hơn một chút về anh ta.
"Ơ, có nước không?" Bánh khô quá, ăn bị nghẹn.
Tiêu Kinh đưa cho anh ta một ống tre, đợi anh ta uống xong nói, "Còn chuyện gì nữa không?"
"Hả?" La Ngọc Thành khó hiểu nhìn Tiêu Kinh.
Tiêu Kinh lắc lắc túi vải đựng tinh hạch trong tay, "Đồ ăn đưa anh rồi." Tiền trao cháo múc.
Chẳng phải tôi đang ăn đây sao... La Ngọc Thành vừa nghĩ vừa cắn thêm một miếng bánh to, nhai mấy cái bỗng nhiên hiểu ra, người ta đang đuổi khách đây mà. Anh ta lập tức thấy ngượng ngùng, vội vàng đứng dậy chào tạm biệt. Đi được vài bước lại không nhịn được quay đầu nói, "Tôi có thể dựng lều ở đây không?" La Ngọc Thành chỉ vào khoảng đất trống bên cạnh lều.
Tiêu Kinh nheo mắt, "Không được, quá gần!"
Khoảng cách này cũng bình thường mà, những người khác còn gần hơn cả bọn họ, "Thế chỗ kia thì sao?" La Ngọc Thành lùi lại một mét.
"Không được, chỗ kia!" Tiêu Kinh lười dông dài với anh ta, trực tiếp đuổi anh ta ra xa.
"Xa vậy thì nói chuyện kiểu gì?" Lần này anh ta nhất định phải chống đỡ được mười ngày mới ra ngoài, không tin tên đó có thể hơn được mình. Nhưng ở đây mà không có ai hợp tác thì tội nghiệp thật, dù không ở cùng một cửa ải thì ít ra ra ngoài cũng có thể giúp đỡ lẫn nhau.
Người trước mắt chịu chia đồ ăn cho mình, lại đối xử tốt với vợ, nhân phẩm chắc không tệ, đi cùng bọn họ chắc chắn sẽ không bị tính kế.
Tiêu Kinh nhướng mày, "Chúng ta quen nhau à?"
"Một bữa cơm duyên phận chưa đủ sao?" Anh ta quyết định mặt dày vò vĩnh bọn họ.
"Chưa đủ." Tiêu Kinh sao có thể để người không rõ lai lịch đến gần Tề Trân. "Anh có thể đi rồi." Trực tiếp hạ lệnh đuổi khách.
Ơ, khó chơi vậy sao? La Ngọc Thành suy nghĩ một chút quyết định nói thật, sự thật dễ lay động lòng người nhất. "Tôi muốn hợp tác với các anh." Người chọn nghỉ ngơi ở đây, phần lớn là còn muốn tiếp tục làm nhiệm vụ, không thì đã sớm rời đi.
"Không cần." Cửa ải ở đây đều độc lập, căn bản không cần phải hợp tác.
"Nhưng tôi cần mà!" La Ngọc Thành không chút suy nghĩ nói.
