Chương 10: Trước có sói, sau có hổ
Bị hai thế lực kẹp giữa, Doãn Hoài Tịch chẳng khác nào miếng bánh kẹp.
Trước mặt nàng là sói, sau lưng là hổ.
Lùi về đâu cũng không thích hợp.
Hoa Hòa ung dung nâng cổ tay nàng lên, bắt mạch thật kỹ.
“Thân thể có chút hư nhược, phải uống nhiều nước nóng.”
Bắt mạch xong, Hoa Hòa thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra, Tang Triệt vẫn chưa hạ tình cổ lên người Doãn Hoài Tịch.
“À… ta biết rồi, về ta sẽ uống nước.”
Doãn Hoài Tịch chỉ coi việc Hoa Hòa đột nhiên bắt mạch cho mình là do bệnh nghề nghiệp, theo thói quen mà thôi.
Nhưng Hoa Hòa chưa bao giờ vô duyên vô cớ bắt mạch chữa bệnh cho người khác, tiền khám của nàng ta cũng đắt lắm. Hành động lần này, Tang Triệt hiểu rõ trong lòng.
Nàng ta đang thử xem Tang Triệt có thuận theo ý đại tế ti mà hạ cổ lên người Doãn Hoài Tịch hay không.
Tang Triệt đặt tay lên cánh tay Doãn Hoài Tịch, thẳng bước đi tới. Bím tóc đen dài của nàng đung đưa, mỗi bước đi đều uyển chuyển yêu kiều.
“Hoa Hòa, U Minh Cổ Liên vẫn còn chứ?”
Nghe bốn chữ “U Minh Cổ Liên”, Hoa Hòa có chút sửng sốt, nhưng lập tức hiểu ý Tang Triệt.
U Minh Cổ Liên là loại dược liệu quý giá chuyên cung cấp cho Thánh nữ Miêu cương. Đừng thấy trong tên có chữ “Liên” mà lầm.
Thứ này chẳng liên quan gì đến hoa sen cả.
Nó là một loại chất độc được tôi luyện từ những thứ có độc. Nếu trúng độc, trên mặt sẽ nở ra từng đóa sen, vì vậy mới có cái tên “U Minh Cổ Liên”.
Vật này hiếm có.
Không chỉ dùng để hạ độc, mà còn có thể giải độc.
Còn giải như thế nào, đó là cơ mật, không ai biết.
Chỉ có hậu nhân của Xi Vưu mới biết được.
Tang Triệt nói vậy với nàng ta, ý là Doãn Hoài Tịch là “vật sở hữu độc quyền” của nàng.
Bảo nàng ta đừng có những toan tính nhỏ nhen, không nên có.
Đối mặt với lời cảnh cáo của Tang Triệt, Hoa Hòa rất biết điều, đáp: “Vẫn còn một hộp, là ba ngày trước đại tế ti đưa đến chỗ ta.”
“Ta đi lấy ngay đây.”
Thấy bóng dáng nàng ta đi vào nhà, Doãn Hoài Tịch lại thấp thỏm lo âu.
U Minh Cổ Liên, dù không cần giới thiệu, Doãn Hoài Tịch nghe tên cũng biết không phải thứ tốt lành gì!
Chẳng lẽ Tang Triệt thấy hôm nay nàng chăm sóc đám cổ trùng không tận tâm, nên tối nay định hạ độc vào miệng nàng, nhân lúc nàng phát tác đau đớn muốn sống muốn chết mà ném nàng xuống hang rắn, để mặc nàng sống chết?
Còn chưa kịp để Doãn Hoài Tịch nghĩ ngợi thêm, Hoa Hòa quả nhiên đã lấy một chiếc hộp gỗ nhỏ tinh xảo đặt vào lòng bàn tay Tang Triệt.
“Thánh nữ cầm cho kỹ.”
Tiếp đó, Hoa Hòa lại từ trong tay áo móc ra một hộp thuốc mỡ điêu khắc bằng bạch ngọc, cũng đặt vào tay Tang Triệt.
Cầm thứ ngọc dương chi bạch trắng mịn mát lạnh trong tay, Tang Triệt ngẩng đầu khó hiểu.
Hoa Hòa ghé sát tai Tang Triệt, dùng giọng chỉ đủ hai người nghe thấy: “Thánh nữ đại nhân, đây là thuốc mỡ dùng để bôi bên trong, chắc Thánh nữ biết cách dùng chứ?”
Chẳng lẽ chuyện này mà cũng phải dạy sao?
Vậy thì mạng nàng ta cũng khổ thật đấy, cả ngày phải tiếp xúc với thuốc Đông y cũng đành, giờ còn phải lo thúc đẩy chuyện tình cảm giữa hai người này nữa.
Tang Triệt không giống Doãn Hoài Tịch, chỉ cần bị trêu chọc vài câu là vành tai đỏ bừng, ngại ngùng không dám nhắc lại chuyện đó.
Nàng cất hộp thuốc mỡ bạch ngọc cùng hộp gỗ đi, khẽ mỉm cười: “Vậy đa tạ Hoa đại phu.”
Đúng là…
Dùng khuôn mặt gần như ngây thơ vô số tội này để làm những chuyện âm hiểm nhất, lại còn kết thúc bằng nụ cười thuần khiết đến vậy.
Hoa Hòa nổi hết da gà.
Đột nhiên, nàng ta nhìn Doãn Hoài Tịch với ánh mắt gần như thương hại, không biết cô nương này có chịu nổi những hành vi gần như bệnh hoạn của Tang Triệt hay không.
…
Nhìn Hoa Hòa vội vã đóng sầm cánh cửa gỗ “kẽo kẹt” một tiếng, Doãn Hoài Tịch đầy nghi hoặc.
Thuốc Tang Triệt cầm, chắc không phải là bom chứ?
Lắc lắc, lắc lắc.
Có thể nổ sập cả tòa nhà sàn mất.
Doãn Hoài Tịch chậm rãi tiến lại gần Tang Triệt, khẽ thì thầm bên tai nàng:
“Bây giờ, có phải nên đưa nàng về ngâm thuốc rồi không?”
Nghe Doãn Hoài Tịch nói vậy, ánh mắt Tang Triệt thoáng hiện niềm vui. Nàng nhớ rõ mình chỉ từng ngâm thuốc trước mặt Doãn Hoài Tịch đúng một lần, không ngờ nàng lại nhớ được những chi tiết nhỏ nhặt như vậy.
Thật sự nằm ngoài dự liệu của nàng.
Tang Triệt giả vờ yếu đuối vô tội, gật đầu.
Nhắc đến chuyện này, không phải ngay từ lần đầu gặp mặt Doãn Hoài Tịch đã nắm rõ giờ giấc Tang Triệt cần làm gì. Nàng chỉ đơn giản là nhớ trong tiểu thuyết gốc.
Mỗi lần trước khi nhân vật chính sắp làm chuyện lớn, tác giả đều cố tình ghi rõ thời gian, để lộ ra mấy ngày nay nhân vật chính đều quấn quýt trên giường.
Nghĩ đến đây, Doãn Hoài Tịch thật sự muốn để lại một bình luận: Con người đâu phải súc vật, dù là súc vật cũng không thể tác oai tác quái như vậy!
Trừ khi súc vật đang trong thời kỳ động dục…
Hai người cứ thế sóng bước bên nhau, Tang Triệt không hề tránh né những người khác trong trại.
Hễ ai gặp Tang Triệt đều cúi đầu chào hỏi, người Miêu trong trại vì thế mà thái độ với Doãn Hoài Tịch cũng tốt hơn hẳn.
Điều này khiến Doãn Hoài Tịch vui mừng khôn xiết, thầm nghĩ xem ra kế hoạch ban đầu của mình đã bước đầu thành công. Ít nhất, hiện tại quan hệ giữa nàng và nữ chính vẫn còn trong sáng.
Chưa đến mức trở mặt, quên tình, phải lên giường.
Lại đi đến khúc quanh của cầu thang, lần này Doãn Hoài Tịch đã tinh ý hơn nhiều. Nàng chủ động đưa tay nắm lấy ngón tay Tang Triệt, dẫn đường phía trước.
Nhiệt độ từ đầu ngón tay chạm vào khiến khóe môi Tang Triệt không khỏi cong lên.
Nàng từ nhỏ đã sống trong trại, quen thuộc từng ngọn cỏ cành cây nơi đây.
Bình thường, Tang Triệt ở gần đây không cần thị nữ đỡ.
Tang Triệt cố tình giả vờ yếu đuối trước mặt Doãn Hoài Tịch, nàng chỉ muốn thử xem Doãn Hoài Tịch là kẻ lòng dạ sắt đá, hòn đá không thể sưởi ấm.
Hay là sẽ bị dáng vẻ giả vờ của nàng làm cho rung động.
“Nàng… lúc nào cũng chỉ có một mình sao?”
Doãn Hoài Tịch chậm rãi nắm tay người dẫn đến hành lang, định buông ngón tay đang nắm chặt ra. Nhưng ngón tay nàng còn chưa kịp rút về, Tang Triệt đã được nước lấn tới, nắm chặt lấy lòng bàn tay nàng không buông.
Trên khuôn mặt tái nhợt, bệnh khí hiện rõ.
Nàng dịu giọng, như một con cừu non lạc lối giữa núi rừng đang tìm kiếm sự che chở.
Tang Triệt: “Phải, ta không nhìn thấy gì cả.”
“Ngoài nuôi mấy đứa cưng ra, chẳng làm được gì.”
“Đại tế ti có lệnh, ta không được rời khỏi đây.”
Đại tế ti quả thực đã khuyên Tang Triệt ở lại đây dưỡng thương, không nên rời nửa bước.
Nhưng đó rốt cuộc chỉ là lời khuyên, đại tế ti không dám ra lệnh cho Tang Triệt.
Thậm chí ngay cả Miêu vương của Miêu cương cũng không dám nói nặng lời với Tang Triệt. Đám cổ trùng Tang Triệt nuôi đều là hàng tốt hiếm có, chỉ cần một con thôi cũng đủ làm khuynh đảo phong vân.
Làn gió nhẹ thổi qua, mặt dây chuyền bạc trước ngực Tang Triệt bay múa theo gió, phát ra những tiếng va chạm leng keng nghe thật vui tai.
Tà váy dài màu chàm với hoa văn phức tạp của nàng cũng bị gió thổi bay phần phật. Đôi mắt vô hồn kia, Doãn Hoài Tịch cố nhìn ra được làn nước mơ hồ.
Cứ như bị mê hoặc vậy.
Doãn Hoài Tịch không kìm được mà tiến lại gần Tang Triệt, những ngón tay vốn định buông ra lại nắm chặt lấy.
Doãn Hoài Tịch lùi lại hai bước, kề vai sát cánh bên Tang Triệt.
“Vậy… ta sẽ luôn nắm tay nàng.”
“Như vậy, nàng sẽ không sợ nữa chứ?”
