Chương 70: Nàng sợ lạnh – Đây là tử huyệt của nàng
Thứ nàng kiêng kỵ ư?
Doãn Hoài Tịch trầm mặc hồi lâu, ngón tay nắm chặt tờ giấy dính đầy thuốc cao, trong đầu chợt hiện lên hình ảnh Tang Triệt lúc nửa đêm toàn thân lạnh buốt, môi tím bầm.
Đúng rồi!
Tang Triệt, con ả đàn bà xấu xa này sợ lạnh!
Chỉ cần cho nàng ta ăn thứ thuốc khiến toàn thân phát lạnh, phát hàn, là có thể khiến Tang Triệt chín phần chết, một phần sống.
Đến lúc đó, trại Miêu trên núi Phượng Minh sẽ đại loạn, Vũ Vệ phái đến tiếp ứng người kia chắc hẳn đã chuẩn bị sẵn sàng, nàng còn lo gì không trốn thoát được?
Nghĩ đến đây, vẻ chán chường mấy ngày nay tan biến hết, Doãn Hoài Tịch khẽ cong môi cười.
Bây giờ nàng phải nghĩ cách để Triệu Huy Ninh đến đây, lấy chỗ thuốc cao này đi.
Ánh mắt tìm kiếm khắp nơi trong bóng đêm, Doãn Hoài Tịch quay đầu nhìn thấy một bóng đen lướt qua góc tường, đó là một con nhện khổng lồ.
Trong phòng này thỉnh thoảng có độc trùng bò qua, Doãn Hoài Tịch đã quen.
Có lẽ vì trên người nàng dính khí tức của Tang Triệt, những độc trùng này không hại nàng, thậm chí còn tránh né nàng, thấy nàng như thấy một con quái vật khổng lồ đáng sợ.
Nhưng bây giờ, để trốn thoát.
Doãn Hoài Tịch phải khiến lũ độc trùng này chủ động cắn nàng.
Lo sợ, do dự, chỉ càng kéo dài thêm tình hình tệ hại.
Hôm nay thuốc là do Gia Vãn sai người mang đến, vậy nếu nàng xảy ra chuyện, Gia Vãn chắc chắn sẽ đến kiểm tra thuốc cao và túi thuốc có vấn đề gì không.
Nhân cơ hội này, đem chuyện Tang Triệt “kiêng kỵ” nói cho Triệu Huy Ninh biết là thời cơ tốt nhất.
Không chút do dự, Doãn Hoài Tịch quả quyết đứng dậy, nàng đi về phía con nhện lớn, nhanh mắt lẹ tay dùng tay áo bọc lấy con nhện.
Cảm nhận được nguy hiểm ập đến.
Con nhện theo bản năng vẫy vô số chân dài, tiến vào trạng thái tấn công, Doãn Hoài Tịch trong lòng sợ hãi, nhưng vẫn nhắm mắt, để con nhện cắn một phát.
Cảm giác bỏng rát lan khắp da thịt, rất nhanh, trên người Doãn Hoài Tịch đã xuất hiện dấu hiệu trúng độc.
Nọc độc của con nhện này không hề nhỏ.
Doãn Hoài Tịch hài lòng.
Rất tốt, muốn chính là hiệu quả như thế này!
Nàng loạng choạng đi về phía cửa, căn bản không cần diễn, giọng nói yếu ớt đến cực điểm.
Đưa tay vỗ cửa, Doãn Hoài Tịch hướng ra ngoài hô: “Có ai không? Có ai… cứu tôi với…”
Nghe thấy động tĩnh trong phòng, người Miêu đang đứng gác theo bản năng đặt tay lên vòng đao bên hông, bọn họ nhìn nhau một cái, hiểu ý.
Lại móc chìa khóa ra, mở cửa.
Không mở thì thôi, vừa mở cửa thấy bộ dạng trúng độc của Doãn Hoài Tịch khiến bọn họ hoảng sợ.
Hai người lải nhải nói tiếng Miêu, Doãn Hoài Tịch một câu cũng không hiểu, nọc độc của con nhện trong cơ thể đang chạy loạn, phát huy tác dụng.
Doãn Hoài Tịch đầu váng mắt hoa, trời đất quay cuồng.
Cứ thế ngã gục xuống.
Nhắm mắt lại.
Thấy nàng nguy kịch, hai tên hộ vệ không dám chậm trễ, một người trong đó lập tức chạy ra khỏi hành lang, vừa chạy vừa dùng ngón tay thổi sáo.
Tiếng sáo chói tai, xuyên suốt cả trại Miêu.
Làm chim chóc hoảng sợ bay đi.
…
Không biết đã ngủ bao lâu.
Doãn Hoài Tịch mở mắt lần nữa, đã không còn ở trong căn phòng nhỏ tối đen như mực kia nữa.
Ngón tay theo bản năng nắm lấy tấm da thú mềm mại dưới thân, vừa định cử động thân thể yếu ớt, bên tai đã truyền đến tiếng ghế tre khẽ đung đưa.
“Tỉnh rồi à?”
Hoa Hòa khẽ cười, quay đầu nhìn Doãn Hoài Tịch trong tấm màn, dịu dàng khuyên: “Cô vẫn nên đừng dậy thì hơn, cứ nằm như vậy đi.”
“Không thì, đôi tay của cô e là không muốn giữ nữa rồi.”
Nọc độc của con nhện độc đó rất mạnh, Hoa Hòa liếc mắt một cái đã nhìn ra Doãn Hoài Tịch đâu phải bị cắn, rõ ràng là tự mình dí răng độc của con nhện vào da thịt, nên mới bị cắn thành ra thế này, độc tố xâm nhập tứ chi bách hải, hôn mê bất tỉnh.
“Sao… lại là cô?”
Vừa mở miệng giọng đã khàn đặc, Doãn Hoài Tịch khó nén vẻ bực bội.
Hoa Hòa trêu chọc: “Tôi đến không tốt sao?”
“Nếu là A Thủy đến, trò vặt vãnh này của cô gạt được ai?”
“Có tôi che chở cho cô, cô vẫn nên nghĩ kỹ xem phải nói rõ với A Triệt thế nào thì hơn.”
Nghe thấy tên Tang Triệt, vẻ mặt Doãn Hoài Tịch có chút thay đổi, theo tính cách của Tang Triệt, nếu nàng xảy ra chuyện, Tang Triệt nhất định sẽ túc trực bên giường, không rời nửa bước.
Nhưng bây giờ nàng ta không ở đây… suỵt…
Chẳng lẽ bên ngoài xảy ra chuyện gì sao?
Doãn Hoài Tịch nằm lại, kéo chăn đắp lên ngực, dùng nước bọt làm ẩm cổ họng, rồi mới tiếp tục mở miệng hỏi: “Hoa đại phu, A Triệt… nàng ấy đi đâu vậy?”
Nghe nàng vừa mở mắt đã hỏi về tung tích của Tang Triệt, Hoa Hòa cũng không thấy kỳ lạ lắm, cô mím môi cười nhẹ, nghịch cuốn sách thuốc trong tay.
Trả lời Doãn Hoài Tịch: “A Triệt bây giờ đang bận tối tăm mặt mũi, bên ngoài núi Phượng Minh có một đội quân không nhỏ, thân thủ cao cường đang vây quanh.”
“Xem ra, triều đình đã nghe được phong thanh, không phái quan sai nha dịch đến nữa.”
Nghe đến đây, Doãn Hoài Tịch không giấu được vui mừng, nàng biết ngay Triệu Huy Ninh mất tích đã lâu, người ngồi trên long ỷ nhất định sẽ bất an, chắc chắn sẽ phái tâm phúc của hắn đến dò xét.
“Bất quá, tôi cũng không giấu được A Thủy bao lâu, lát nữa cô ấy sẽ đến tự mình kiểm tra vết thương của cô, đến lúc đó tự cô nghĩ cách nói với cô ấy đi.”
Mang một nửa dòng máu Hán, Hoa Hòa nhìn Doãn Hoài Tịch như vậy chợt nghĩ, Tang Triệt bình thường thuận buồm xuôi gió đã lâu, nếu thả người nàng trân trọng đi, không biết Tang Triệt còn có thể thần khí như vậy nữa không.
Doãn Hoài Tịch trầm mặc, nếu lát nữa Gia Vãn chỉ đến một mình, thì khó xử lý.
Phải nghĩ cách dụ nàng ta mang Triệu Huy Ninh theo bên người, nàng mới có thể đem tử huyệt của Tang Triệt nói cho Triệu Huy Ninh biết.
“Cô… tại sao lại giúp tôi giấu?”
Doãn Hoài Tịch giữ thái độ quan sát với Hoa Hòa, nếu có thể kéo cô ấy về phe mình, cũng không phải chuyện xấu.
Ít nhất bây giờ Hoa Hòa không đem chuyện nàng dùng nhện tự đầu độc truyền ra ngoài, ngược lại còn giúp nàng giấu diếm.
“Chuyện tiện tay thôi.”
Hoa Hòa thong dong nhìn Doãn Hoài Tịch, mở miệng nói: “Như vậy coi như cô nợ tôi một ân tình, nhớ đấy, chuyện hôm nay tôi giúp không phải là giúp không công đâu.”
Thì ra là vậy…
Bất quá cũng tốt, nếu Hoa Hòa giúp nàng mà không cần gì cả, Doãn Hoài Tịch mới lo lắng Hoa Hòa rốt cuộc có ý đồ gì.
Hai người vừa định tiếp tục nói chuyện, một tràng tiếng chuông bạc leng keng từ ngoài cửa truyền đến, hai người hiểu ý ngậm miệng.
Gia Vãn vừa định bước vào xem bệnh tình của Doãn Hoài Tịch, thì từ xa một nha hoàn chạy đến, vẻ mặt hốt hoảng nói: “A Thủy đại nhân, chỗ cổ trùng xảy ra chuyện rồi! Mấy con trong mấy cái vò đất đều chết hết!”
Nghe nói đám “Vong Ưu Cổ” nàng nuôi xảy ra chuyện, Gia Vãn liền mất hứng thú xem bệnh cho Doãn Hoài Tịch, nàng quay đầu dặn dò Triệu Huy Ninh.
“Nơi cấm địa cổ trùng, nàng không tiện đến.”
“A Ninh, nàng ở lại đây đợi ta.”
Triệu Huy Ninh mỉm cười gật đầu, còn giục Gia Vãn.
“Nàng cứ đi trước đi, ta ở lại đây.”
Nhận được câu trả lời khiến người ta yên tâm, Gia Vãn không dừng lại lâu, theo bước chân vội vã của nha hoàn rời khỏi nơi này.
Nhìn bóng lưng Gia Vãn, Triệu Huy Ninh nhướng mày, xem ra mấy ngày nay lén học được cách giải cổ vẫn có tác dụng.
Cổ trùng chưa thành hình yếu ớt nhất, một chút gió lay cỏ động cũng có thể hại chết chúng.
Bước vào trong, Hoa Hòa và Triệu Huy Ninh chạm mặt nhau.
“Cô là dược nhân bên cạnh A Thủy phải không? Vậy cô ở đây trông chừng giúp tôi, đợi A Thủy về.”
“Tôi còn có dược liệu chưa kịp thu, nhìn trời thế này, e là sắp mưa rồi, phải đi nhanh mới được.”
Hoa Hòa rất biết điều nhường không gian cho hai “nữ nhân người Hán” này, chuồn mất.
Cô mới không muốn dính vào chuyện phiền phức này.
Triệu Huy Ninh không nghĩ ra rốt cuộc Hoa Hòa có ý gì, nhưng nàng không có thời gian lãng phí vào chuyện này, việc cấp bách trước mắt là tìm Doãn Hoài Tịch hỏi ra tử huyệt của Tang Triệt.
“Nàng ấy sợ lạnh.”
“Đây là tử huyệt của nàng ấy.”
Nói ra hai câu này, Doãn Hoài Tịch ngược lại như trút được gánh nặng.
Tang Triệt có hào quang nhân vật chính bảo vệ, chiêu trò nhỏ này chưa chắc đã hại chết được nàng ta, nhưng cũng đủ khiến nàng ta khổ sở một trận.
Coi như cho Tang Triệt nếm chút khổ sở vậy.
Ai bảo ngày thường nàng ta cứ hay bắt nạt nàng.
