Chương 32: Tuyển đầu bếp
Về đến nhà, Lâm Vân Tụ vội vào cửa hàng hệ thống mua thêm một mẻ Gà Linh Tiên và vịt Linh Tiên con cùng thức ăn, hai trăm điểm đã tiêu sạch. Cô bảo hệ thống đưa thẳng đến khu chăn nuôi, đừng hiện ra trước mắt cô.
"Lại chạy lên núi à? Mau lại rửa tay rồi ăn cơm!" Chu Hồng trừng mắt nhìn Lâm Vân Tụ. Con bé này, trước đây buổi tối còn biết nấu cơm, dạo này ham chơi đến nỗi chẳng thiết về nhà, trời tối mới biết đường về.
Lâm Vân Tụ nịnh nọt cười một tiếng, đặt đồ trên tay xuống bàn, may mà cô nhớ ra, đã bảo Tiểu Chính Thái mang một ít rau đến.
"Mẹ, con đang chuẩn bị đồ để mai lên thị trấn mà! Tiện thể mang ít rau qua, tối nay gà vịt ở khu chăn nuôi đã được đưa tới, mai con mang thêm một con gà một con vịt qua."
"Nhanh vậy à?" Chu Hồng cuối cùng cũng biết con gái mình dạo này bận cái gì.
"Vâng! Sáng mai mẹ bắt gà nhé, con đợi ở ngoài." Nhiệm vụ bắt gà vĩ đại như vậy, Lâm Vân Tụ đương nhiên phải giao cho người mẹ vĩ đại của mình làm.
Chu Hồng nhướng mày, nhìn Lâm Vân Tụ với vẻ trêu chọc: "Mẹ còn lạ gì con, chẳng phải là sợ thôi sao! Sao nào, chuyện hồi nhỏ bị gà vịt ngỗng mổ vào mông vẫn chưa quên à?"
"Mẹ!" Lâm Vân Tụ đỏ mặt, chuyện cũ không muốn nhắc lại!
"Ha ha ha, thôi được, không nói nữa." Chu Hồng không trêu con gái nữa, cầm một củ Khoai Tử Ngọc cắn một miếng thật to, ôi, thơm quá!
Sáng hôm sau, khi Lâm Vân Tụ đứng ở chân núi chờ, liền thấy mẹ cô xách một cái lồng gà rất to xuống núi, bên trong đựng một con gà một con vịt, ngoan ngoãn không hề đánh nhau.
Nhìn thấy con gà đó, Lâm Vân Tụ nhận ra ngay, không sai, chính là con gà này từng dọa cô, thế đấy, gieo gió gặt bão!
Nhìn thấy Lâm Vân Tụ, con gà Linh Tiên này xoay người trong lồng, đưa đít về phía cô.
Lâm Vân Tụ: ... Chưa bao giờ thấy bất lực như thế.
"Con gà này trông ngon thật, chắc chắn là ngon. Hôm nay làm món gà kho đi, mẹ nhớ là con thích ăn."
"Vâng! Chúng ta mau lên thị trấn đi! Mẹ, hôm nay con lái xe ba bánh, mẹ ngồi phía sau nghỉ ngơi." Lâm Vân Tụ mới không ngồi phía sau để ở chung một chỗ với gà vịt.
Đến thị trấn, Chu Hồng đưa rau và gà vịt đến khu nhà cũ, rồi đi bận việc ở siêu thị nhỏ.
"Ôi chao, Vân Vân đến rồi, mẹ cháu nói hôm nay làm gà kho, để bà xem nào." Bà ngoại cười tủm tỉm nhìn cái lồng dưới đất, rồi cất giọng to: "Ông nó, mau đun một ấm nước nóng, cầm dao và chậu ra nhà vệ sinh làm thịt gà. Lam Lam ở trong phòng, cháu qua chơi đi!"
Bà ngoại đương nhiên biết Lâm Vân Tụ sợ mấy thứ này, vội đuổi cô đi.
Trong phòng, Mạnh Vân Lam đang đeo tai nghe không biết nghe gì, tay đang sắp xếp một chồng sách. Thấy Lâm Vân Tụ đi vào, vội tháo tai nghe xuống.
"Chị, em thấy chị trắng ra, xinh hơn hẳn!" Mạnh Vân Lam nhìn Lâm Vân Tụ, mắt như phát sáng. Mỹ nhân mà, ai mà chẳng thích ngắm.
Nếu nói trước kia Lâm Vân Tụ là một mỹ nhân nhỏ, thì bây giờ thường xuyên uống Nước Linh Tuyền, ăn rau do hệ thống sản xuất, uống Trà Nữ Thần, đã tiến hóa thành một đại mỹ nhân.
Làn da để lộ ra ngoài trắng nõn như ngọc, không nhìn thấy một chút lỗ chân lông nào. Đôi mắt đen láy sáng ngời, hàng mi cong cong, đôi môi đỏ hồng, mái tóc đen nhánh tiện tay buộc thành một đuôi ngựa cao. Dáng người cao ráo, đầy đặn, đường nét cánh tay và bắp chân tự nhiên mà hoàn mỹ, cho dù chỉ mặc áo cộc tay, quần dài đơn giản, cũng không thể khiến người ta bỏ qua khí chất thanh tân linh động của cô.
"Mà này, chị dưỡng tóc kiểu gì mà vừa đen vừa bóng vậy?" Mạnh Vân Lam ngưỡng mộ nhìn mái tóc của chị, không nhịn được sờ vào hai bên tóc mai hơi thưa của mình. Dạo này thành tích cô tăng lên, nhưng vẫn rụng tóc mỗi ngày, chẳng lẽ có liên quan gì sao?
Tóc của Lâm Vân Tụ trước đây thật ra cũng tạm được, chỉ là hơi rối, màu tóc cũng không đen như vậy, đặc biệt phần đuôi tóc còn màu nâu. Nhưng mà gương sen của Sen Phấn Tiên chẳng phải có thể trị rụng tóc sao, cô liền nhân lúc rảnh hái một gương sen giã lấy nước gội đầu. Kết quả hôm sau tóc không hề rối, mượt vô cùng, hóa ra gương sen không chỉ trị rụng tóc, mà còn dưỡng tóc nữa!
Dùng được vài lần, Lâm Vân Tụ đã có mái tóc khiến người ta ngưỡng mộ như vậy, tóc của mẹ cô là Chu Hồng cũng y như thế.
"Là bài thuốc dân gian, chị mang mấy chai sang cho em, dì cả và bà ngoại dùng."
"Còn chờ gì nữa, em dùng ngay bây giờ, đúng lúc tóc hơi bết." Mạnh Vân Lam kéo Lâm Vân Tụ ra khỏi phòng, vừa lúc phòng vệ sinh truyền ra tiếng gà kêu thảm thiết.
"Dầu gội và khăn ở trong phòng vệ sinh, em vào lấy ra ngoài bếp gội." Mạnh Vân Lam chẳng hề sợ, dưới ánh mắt nhìn như thấy anh hùng của Lâm Vân Tụ, cô vào lấy đồ.
Trong chai thủy tinh đựng thứ nước màu xanh đậm, Mạnh Vân Lam đổ một ít vào nước, rồi gội đầu theo quy trình bình thường. Dưỡng tóc có vô vàn bài thuốc kỳ lạ, kể cả nước vo gạo thông dụng, Mạnh Vân Lam chẳng hề để ý màu xanh đậm trông quái đản này.
Tốc độ gội đầu của học sinh cấp ba, đặc biệt là học sinh cuối cấp, nhanh ngoài sức tưởng tượng, mới hơn mười phút, Mạnh Vân Lam đã bắt đầu sấy tóc.
"Em thấy thật sự có tác dụng, lần này gội xong đầu thấy nhẹ hẳn, da đầu cũng không ngứa, đầu óc cũng không nặng nề nữa." Mạnh Vân Lam vừa nói vừa sấy tóc, tóc cô vừa chạm vai, không dài, năm phút là khô.
Mái tóc mượt mà khiến Mạnh Vân Lam phấn khích hét lên: "Chị, bài thuốc này hiệu quả quá, chị bán online chưa?"
"Chưa, hiện tại trên mạng chị mới bán Kem Thạch Tẩy Lông và Trà Nữ Thần Giảm Cân thôi. Trà Nữ Thần chị cũng mang cho mọi người rồi, mỗi ngày chỉ cần một túi trà." Lâm Vân Tụ vừa nhắn tin trên điện thoại, vừa trả lời Mạnh Vân Lam.
Vân Vân Không Chóng Mặt: [Anh Tô, bên em muốn tuyển hai đầu bếp, không biết bên anh có ai giới thiệu không?]
Lần trước đi ký hợp đồng, Lâm Vân Tụ đã biết nhà họ Tô là thế gia nấu ăn, ông Tô còn có một loạt đệ tử, nhờ Tô Hiền tìm đầu bếp chắc cũng đáng tin.
Tô Hiền: [Có phải Núi Mê Vụ của em chuẩn bị đón khách tham quan rồi không?] Tô Hiền đoán được, du khách đến một nơi du lịch tất nhiên phải có chỗ ăn, Lâm Vân Tụ muốn tuyển đầu bếp cũng chẳng có gì lạ.
Vân Vân Không Chóng Mặt: [Vâng! Lần trước nhà hàng chưa xây xong nên chưa dẫn anh và chị Huệ đi xem, giờ xây xong rồi em cũng cần tuyển đầu bếp, nghĩ bên này anh rành hơn.]
Tô Hiền: [Thế thì trùng hợp quá, bên anh có người quen có thể giúp em liên hệ. Anh đang ở khu nhà cũ, nếu em tiện thì qua đây, đúng lúc một sư đệ của anh hôm nay đang ở đây.]
Vân Vân Không Chóng Mặt: [Thế chiều nay em qua nhé, làm phiền anh rồi!]
Đúng là đang buồn ngủ thì có người mang gối đến, Lâm Vân Tụ định chiều nay đến nhà cụ Tô một chuyến.
Ở nhà cụ Tô, trên ghế sofa có một thanh niên đen gầy, ngoại hình chất phác, đang ngồi nói chuyện với cụ Tô.
"Tô Hiền, con ngồi trước mặt sư đệ mà nghịch điện thoại à?" Cụ Tô trừng mắt nhìn con trai.
"Là cô gái tên Lâm Vân Tụ, lần trước đến ký hợp đồng ấy, cô ấy tìm con."
