Chương 39: Mua sắm thả ga trong cửa hàng hệ thống
Đoàn người đến Thần Tiên Nông Trang thì Thôi Thạch đã bày biện xong đồ ăn trong một căn phòng riêng trên tầng hai.
Đúng tám món một canh, bày chỉnh tề trên bàn tròn. Màu sắc, cách trình bày lẫn hương thơm đều khiến người ta thèm thuồng, muốn ăn ngay.
“Ăn đi, ăn đi! Để chúng ta nếm thử tay nghề của Thôi Thạch xem sao nào!” Cụ Tô hô hào, đũa gắp ngay món củ sen nhồi thịt chiên gần mình nhất. Cắn một miếng, giòn rụm, thơm ngon đậm đà.
Loại củ sen này gọi là củ sen Tiên Phấn, lấy từ Liên Hồ. Nhưng phần thịt lợn trong món củ sen nhồi thịt lại là Lâm Vân Tụ tạm thời mua từ hệ thống, vì cô chưa nuôi lợn nên không có thịt lợn để đưa vào món ăn. Ngoài thịt lợn, cô còn mua cả gạo, bột mì từ hệ thống, coi như giải quyết nhu cầu gấp trước mắt.
Sức hấp dẫn của ẩm thực chính là ở chỗ nó khiến con người từ trong ra ngoài đều cảm nhận được niềm vui và sự thỏa mãn cả thể xác lẫn tinh thần. Chỉ một lúc sau, mọi người trong phòng đều đắm chìm vào việc ăn uống, chẳng có ai rảnh mà trò chuyện.
Lâm Vân Tụ gắp miếng đầu tiên vào món gà xé phay, bên trên rắc mấy quả ớt Hồng Ngọc đỏ rực, vị cay nhẹ dễ dàng kích thích vị giác. Đúng là đầu bếp chuyên nghiệp có khác. Nhà cô trước giờ chỉ biết gà kho với gà hầm canh, chứ chẳng bao giờ bỏ công làm mấy món công phu như gà xé phay.
Thôi Thạch miếng đầu tiên ăn món vịt kho tương. Khi nấu nướng, anh đã nhận ra những nguyên liệu lần này phẩm cấp rất cao, chất lượng tốt, hương vị tuyệt đối không thể tệ. Nhưng anh không ngờ lại ngon đến mức này, ngon đến nỗi khiến anh tự hỏi hay là tay nghề của mình đã tiến bộ?
Bảy người ăn sạch một bàn lớn, ai nấy đều hài lòng khôn xiết.
Mọi người cùng nhau dọn dẹp căn phòng, bát đũa đưa vào máy rửa bát trong bếp rửa sạch, diệt khuẩn, hoàn toàn giải phóng đôi tay.
Nghỉ ngơi một lát thì đã hơn hai giờ chiều. Lần này, Thôi Thạch cũng theo mọi người đến Vườn Cây Thần Nông hái trái cây.
Lâm Vân Tụ bên này dẫn du khách chơi đùa vui vẻ, không hề biết rằng cô em họ Mạnh Vân Lam của mình đang rơi vào cảnh “nước sôi lửa bỏng”.
Trường THPT số 1 Thương Thủy tan học lúc sáu giờ chiều, bảy giờ bắt đầu tự học buổi tối, nhưng học sinh lớp 12 phải có mặt lúc sáu rưỡi để đọc bài. Dù chỉ có nửa tiếng thảnh thơi ngắn ngủi, nhưng lũ học trò sau một ngày mệt nhoài vẫn tận dụng thời gian để trò chuyện cho khuây khỏa.
Hứa Đào ngồi tại chỗ gặm bánh mì, nghe tiếng chép chép của Mạnh Vân Lam ngồi đằng trước đang gặm quả đào nhà gửi đến, lại ngửi thấy mùi hương trái cây thoang thoảng, bỗng thấy ổ bánh mì trên tay không còn thơm ngon nữa.
Hứa Đào đầy u oán không nhịn được cứ nhìn chằm chằm vào sau gáy Mạnh Vân Lam, rồi đột nhiên phát hiện ra——
“Lam Lam, có phải tớ nhìn nhầm không nhỉ? Chất tóc của cậu tốt hơn hẳn rồi này, tóc đen hơn trước, cũng mượt hơn nữa. Chẳng phải trước giờ cậu vẫn như tớ, gội đầu mười phút là xong hay sao?”
“Đúng vậy, đúng vậy! Không phải cậu nhìn nhầm đâu, tớ cũng thấy vậy!” Mạnh Vân Lam kích động quay phắt người lại. Thời gian học lớp 12 vô cùng gấp gáp, dù đang giữa mùa hè oi ả, Mạnh Vân Lam cũng chỉ cách một ngày gội đầu một lần, nên đến giờ mới dùng bí kíp được hai lần, vậy mà cô đã tự thấy hiệu quả rõ rệt.
“Cậu có thấy tóc mai chỗ này mọc ra không? Trước đây buộc tóc đuôi ngựa, nhìn từ xa thấy trắng cả da đầu, tóc chỉ lưa thưa vài sợi. Vậy mà giờ tóc non đã mọc ra lúp xúp cả rồi này, tớ không bị hói nữa đâu! A ha ha ha~”
“Thật hả trời? Cậu dùng dầu gội đầu gì thế?” Hứa Đào nhìn Mạnh Vân Lam chằm chằm với ánh mắt nóng bỏng.
“Không phải dầu gội đầu đâu, là bí kíp chị tớ cho.” Mạnh Vân Lam vênh vang đáp, nào ngờ Hứa Đào đang chờ đúng câu này!
“Lam Lam tốt bụng của tớ ơi, thương lượng chút nhé, bí kíp đó cho tớ dùng ké với!” Đối với người chị mà Mạnh Vân Lam nhắc đến, Hứa Đào vốn đã tin tưởng lắm rồi, dù sao lọ Kem Thạch Tẩy Lông cô mua trước đây có hiệu quả tuyệt vời.
“Không được!” Mạnh Vân Lam lộ vẻ kinh hãi, quả quyết từ chối. Cô chỉ mang đúng một lọ thuốc bí truyền đó đến, tự mình còn dùng không đủ nữa là!
Hứa Đào còn muốn nói thêm, thì tấm kính cửa sổ cạnh chỗ ngồi bỗng bị gõ mấy cái. Cửa sổ được mở ra, là ánh mắt như nhìn người chết của thầy chủ nhiệm dạy Văn với mái đầu hói: “Giờ đọc bài buổi tối đã bắt đầu được mười phút rồi, hai em còn ngồi tán chuyện nữa hả? Lát nữa tiết tự học đầu tiên tan, xuống văn phòng thầy mỗi đứa nhận một tờ đề Văn.”
Thầy chủ nhiệm dạy Văn đầu hói nói xong liền đi, nhưng miệng vẫn lẩm nhẩm về bí kíp chữa rụng tóc mà học trò vừa nói đến lúc nãy.
Mạnh Vân Lam và Hứa Đào nhìn nhau, đồng thanh rên rỉ một tiếng. Ông chủ nhiệm của chúng nó phạm lỗi thì không thích bắt viết bản kiểm điểm, cũng chẳng thích mắng mỏ giáo huấn gì, chỉ thích phạt thêm vài tờ đề mà thôi. Đúng là trời muốn diệt người mà!
Khi hai người xuống văn phòng lấy đề, vị chủ nhiệm đầu hói không nhịn được liếc về phía Mạnh Vân Lam mấy lần, nhưng cuối cùng vẫn không mở miệng.
Ra khỏi văn phòng, Mạnh Vân Lam sợ hãi vỗ vỗ ngực: “Vừa nãy ông chủ nhiệm cứ nhìn chằm chằm tớ mãi, dạo này tớ không phạm lỗi gì chứ, ngoài chuyện tối nay ra?”
“Đừng nghĩ nhiều nữa, chúng ta mau về lớp làm đề đi, không thì không kịp đâu.”
Tối muộn hôm ấy, Mạnh Vân Lam khổ sở cắm cúi làm đề thi, còn Lâm Vân Tụ thì nằm trên chiếc giường lớn trong căn nhà cối xay gió màu xanh lam, Thích Phù Dung ở căn nhà cối xay gió màu tím ngay bên cạnh.
Thích Phù Dung đã mang hành lý đến thì tất nhiên là muốn ở lại. Chỉ là con gái mà ở một mình trong núi thì vẫn hơi đáng lo. Dù hệ thống camera giám sát và an ninh trên núi rất hoàn thiện, Lâm Vân Tụ nghĩ ngợi một chút rồi vẫn quyết định để cô ở căn nhà cối xay gió bên cạnh cho yên tâm.
Lâm Vân Tụ thảnh thơi nằm ngửa trên giường, giao diện hệ thống hiện ra trước mắt rồi tự động cuộn xuống. Kiểu này thì xem thế nào cũng không mỏi cổ, không mỏi tay, sướng thật!
“Không thể cứ mua gạo, thịt lợn thành phẩm mãi được. Về sau khách du lịch đông lên thì bao nhiêu điểm cũng không đủ dùng. Vẫn phải tự trồng trọt, tự chăn nuôi thôi. Điểm Thanh Danh đang dư giả, mua thôi!”
“Lúa thơm ngọt, lấy mười mẫu!”
“Lúa mì thơm nguyên vị, lấy mười mẫu!”
“Bí đao vỏ mỏng, lấy hai mẫu!”
“Củ cải trắng mọng nước, lấy hai mẫu!”
……
Lâm Vân Tụ nổi hứng mua sắm, mua một mạch không ngừng nghỉ, mua liền một hơi rất nhiều loại rau củ mới chịu dừng, mà còn là do hệ thống ngăn lại đấy.
【Ký chủ, diện tích khu trồng rau đã sử dụng ba trăm mẫu, Điểm Thanh Danh còn lại một nghìn không trăm tám mươi, xin hãy mua sắm thận trọng.】
Bị hệ thống nhắc nhở như vậy, Lâm Vân Tụ luyến tiếc dừng tay, bắt đầu tính toán xem một nghìn không trăm tám mươi điểm ít ỏi còn lại dùng thế nào cho hợp lý và tiện lợi nhất.
“Ừm, xe đạp Xoáy Núi năm điểm một chiếc, lấy bốn chiếc. Hệ thống ơi, tớ muốn loại màu chuyển dần xanh dương và loại màu chuyển dần tím, nhìn đẹp lắm! Xe đạp đôi mười điểm một chiếc, lấy thêm hai chiếc nữa, loại màu trắng có vẽ hình trái tim đỏ ấy. Xe du lịch tám chỗ bốn mươi điểm, lấy một chiếc. Để tớ xem còn cần mua gì nữa.”
Một vài yêu cầu chi tiết Lâm Vân Tụ đưa ra trước giờ hệ thống chưa từng có, nhưng hệ thống vẫn chọn đồng ý, im lặng một lúc lâu mới trả lời.
【Ting, yêu cầu của Ký chủ đã được đáp ứng, Điểm Thanh Danh còn lại một nghìn. Ngoài ra, nếu Ký chủ không biết mua gì, hệ thống đề xuất Ký chủ xây một khu nướng ngoài trời trên bãi cỏ cạnh nhà cối xay gió, hoặc thả cá giống và tôm giống xuống Vụ Khê và Hồ Vụ Sơn.】
“Đúng nhỉ!” Lâm Vân Tụ vỗ một cái lên trán, sao mình không nghĩ ra nhỉ! Cô lập tức làm theo đề xuất của hệ thống, tiện thể mua thêm cá giống, gà Linh Tiên, vịt Linh Tiên và lợn Linh Tiên.
Cứ vậy, Điểm Thanh Danh lại bị tiêu sạch sành sanh.
【Ting!】Hệ thống lại vang lên!
