Chương 66: Hồ Vụ Sơn đóng cửa
Buổi phát trực tiếp lần này kéo dài rất lâu. Từ mười giờ sáng đã mở sóng, Lâm Vân Tụ tham quan Trúc Lâm, rồi Huyễn Sắc Đằng La Hoa Lang, sau đó đến Thần Tiên Nông Trang ăn trưa. Ăn trưa xong, lại chạy sang Vạn Hoa Cốc, ngắm biển hoa, rồi đi qua mê cung hoa hướng dương. Tiếp đó, cô lại đến Hồ Vụ Sơn câu cá, buổi tối ăn một bữa cá nướng ở Bãi Cỏ Cối Xay Gió. Buổi phát trực tiếp kéo dài suốt chín tiếng đồng hồ cuối cùng cũng kết thúc.
“A a a, phát trực tiếp mệt quá!” Lâm Vân Tụ vừa xuống núi vừa không nhịn được mà vươn vai một cái.
Hệ thống bất lực: 【Chẳng lẽ Ký chủ cả ngày chỉ ăn uống vui chơi thôi sao?】
“Sao cậu có thể nghĩ vậy được? Lúc phát sóng trực tiếp, tôi nói năng hành động, nhất cử nhất động đều phải cẩn thận. Không cẩn thận là xảy ra chuyện, hỏng bét thì làm sao?” Lâm Vân Tụ nói câu này với vẻ vô cùng chính nghĩa.
【Được thôi, Ký chủ có lý. Có muốn mở quay thưởng đặc biệt không?】
“Về nhà rồi nói! Hệ thống thật tốt, cậu chính là ông chủ lớn của tôi, yêu cậu chết mất!”
【Ừ hừm, Ký chủ biết là tốt rồi đấy.】
Khi Lâm Vân Tụ về đến nhà, Chu Hồng đang ngồi trong phòng khách. Hiếm khi bà không bật TV xem phim mà lại đang sắp xếp hương nến và vàng mã.
“Mẹ!” Lâm Vân Tụ ngồi xuống cùng Chu Hồng sửa soạn, chuẩn bị đồ cúng cần mang đi tảo mộ ngày mai.
Đúng vậy, ngày mai là ngày giỗ của bố Lâm Vân Tụ.
“Ngày mai mang ít trái cây trong vườn cây nhà con cho bố con, ngon như vậy, phải để cho ông ấy nếm thử.” Chu Hồng nói, giọng bà không hề bi thương, ngược lại rất bình thản, trong bình thản mang theo chút an ủi.
Bố Lâm mất đã gần hai mươi năm, Chu Hồng vượt qua giai đoạn đau khổ ban đầu từ lâu rồi. Giờ con gái ưu tú như thế này, bà sớm đã không còn vướng bận gì nữa.
“Mẹ, trái cây con chuẩn bị từ lâu rồi. Không chỉ chuẩn bị cho bố, mà còn cho cả ông bà nội nữa.” Mỗi lần cả nhà đi tế lễ, họ đều thắp hương cho tất cả, vì mộ phần đều nằm chung một chỗ.
Lâm Vân Tụ không có ấn tượng quá sâu sắc về bố mình. Trong ký ức mờ nhạt, cô chỉ nhớ bố rất thương cô. Hồi nhỏ mỗi lần phạm lỗi, mẹ định đánh, bố đều ngăn lại, sợ cô bị thương dù chỉ một chút.
【Ký chủ, người đã đi rồi.】Hiếm khi hệ thống thấy Lâm Vân Tụ lộ ra cảm xúc như vậy.
“Tôi biết mà! Bây giờ cả nhà tôi sống rất tốt, cuộc sống hạnh phúc viên mãn, bố tôi ở dưới suối vàng biết được nhất định sẽ vui lòng cho chúng tôi.”
Vì hôm sau là ngày giỗ của bố, Lâm Vân Tụ đi ngủ sớm, rồi dậy từ tinh mơ. Cô và Chu Hồng đặt đồ lễ vào cốp xe, rồi lái xe lên thị trấn đón ông bà ngoại.
Nghĩa trang ở thị trấn vị trí khá hẻo lánh, lái xe phải mất một lúc mới tới. Đến nơi, mua một bó cúc trắng, Lâm Vân Tụ dẫn mẹ cùng ông bà ngoại đi vào.
Nghĩa trang này rất rộng, được quy hoạch thống nhất vào hai năm trước, có người quản lý riêng, không cho phép đốt vàng mã. Vậy nên mọi người đặt đồ lễ lên, lẩm bẩm nói vài câu coi như xong việc cúng bái.
Với cách này, ông bà ngoại – những người lớn tuổi – cảm thấy rất không quen.
“Ôi chao, sao cái gì cũng không cho đốt vậy?”
“Bà ngoại, bây giờ đều như vậy cả. Còn có cả hình thức cúng bái điện tử nữa, chúng ta phải theo kịp thời đại!” Lâm Vân Tụ cười nói.
“Được được được, theo kịp thời đại. Vậy nhanh kể cho bố con nghe chuyện của con đi, để bố con vui. Bà ngoại với ông ngoại cũng tiện nói chuyện với ông bà thông gia luôn.” Mỗi lần tế lễ, Lâm Vân Tụ và Chu Hồng đều kể những chuyện gần đây của mình.
Lần này, Lâm Vân Tụ có nhiều chuyện để kể thật, nên mọi người mất thêm chút thời gian mới rời khỏi nghĩa trang.
Sau khi từ nghĩa trang về nhà, Lâm Vân Tụ nhận được tin nhắn của Bạch Bành Vũ, nói rằng ngày mai đội ngũ của viện nghiên cứu sẽ qua.
Đặt điện thoại xuống, Lâm Vân Tụ gọi hệ thống.
“Hệ thống, mở quay thưởng đặc biệt.”
【Quay thưởng đặc biệt đã mở. Chúc mừng Ký chủ nhận được mười căn nhà trên cây, một căn nhà gỗ lớn, có thể đặt ở bên cạnh Hồ Vụ Sơn.】
Lâm Vân Tụ mở bản đồ toàn cảnh. Hồ Vụ Sơn diện tích lớn, xung quanh nhiều cây cối, nhưng cây to, loại đủ khả năng chống đỡ nhà trên cây, chỉ có đúng mười cây là vừa. Hệ thống tính toán chuẩn thật đấy!
Thử nghĩ mà xem, ban ngày câu cá ở Hồ Vụ Sơn, buổi tối nghỉ ngơi trong nhà trên cây, nghe tiếng chim hót trong rừng, nghe tiếng lá cây xào xạc, nhìn qua ô cửa sổ là Hồ Vụ Sơn mờ ảo trong màn đêm tối tăm, thật không gì tuyệt vời hơn!
【Việc xây dựng nhà trên cây phải đến ngày mười bốn tháng chín mới hoàn công. Kiến nghị Ký chủ tạm thời dừng hoạt động câu cá ở Hồ Vụ Sơn trong thời gian này.】
“Tôi biết rồi! Lát nữa tôi sẽ đăng thông báo.”
Trong số các điểm tham quan ở Núi Mê Vụ, Hồ Vụ Sơn tính ra là nơi ít người nhất. Người thích câu cá thì gần như dành cả ngày ở đó; người không thích câu cá thì đến bên hồ ngắm cảnh một chút rồi rời đi.
Thông báo này mà đăng lên, e là không ít du khách đam mê câu cá sẽ phải than vắn thở dài.
Ở nhà Dương Mộng Ninh, cô đã đi làm ở trường học, thích nghi tốt với thân phận giáo viên. Giờ vừa mới khai giảng, việc nhiều, nhưng cô vẫn tranh thủ về nhà ăn một bữa cơm.
Trên bàn cơm bày món cải thảo xào, khoai tây sợi chua cay, gà hầm củ cải trắng, cùng với món cá do chính tay bố Dương câu được ở Hồ Vụ Sơn nấu kho.
“Ăn cơm mà còn xem điện thoại, cả ngày vô công rồi nghề, hễ rảnh lại chạy lên Núi Mê Vụ câu cá!” Dương Mẫu giả vờ nổi giận, trừng mắt nhìn Dương Phụ.
Từ lần trước đi chơi ở Núi Mê Vụ về, Dương Phụ nghiện câu cá ở Hồ Vụ Sơn lúc nào không hay. Cứ cách vài hôm lại hẹn vài người bạn đi câu, đi là cả ngày, đến tối trời tối mịt mới chịu về, mà cũng chẳng thèm để ý đến cái vé một trăm tệ.
“Bà đâu có biết, tìm được một nơi hợp để câu cá khó thế nào đâu. Hồ Vụ Sơn quá hợp luôn!” Trong mắt Dương Phụ, Dương Mẫu căn bản không hiểu nổi dân câu cá chính hiệu như họ.
“Chao ôi, tiếc là ngày mai con phải về trường, không lên Núi Mê Vụ được, cũng không được ăn mấy món ngon thế này!” Dương Mộng Ninh mặt đầy vẻ buồn bã. Rau củ nhà họ Dương bây giờ đều cố định qua Cửa hàng tiện lợi Chị Chu mua.
Món này không dễ mua đâu. Nếu sáng ra mà chậm chân một chút, rau từ Núi Mê Vụ ở Cửa hàng tiện lợi Chị Chu đã bán sạch từ lâu rồi! Hơn nữa, bây giờ cũng chỉ có Cửa hàng tiện lợi Chị Chu là mua được thôi. Cho dù có lên Núi Mê Vụ chơi, họ cũng không bán rau cho mình đâu, chỉ có thể vào Vườn Cây Thần Nông hái chút trái cây thôi.
“Ôi chao!” Dương Phụ đập bàn một cái, mặt đầy tiếc hận và lo buồn.
“Bố, sao vậy?” Dương Mộng Ninh ngạc nhiên nhìn vẻ mặt đau khổ không nguôi của bố mình.
“Con xem cái app Thần Tiên Nông Trang này, người ta nói từ ngày mai Hồ Vụ Sơn tạm thời đóng cửa, mãi đến ngày mười lăm mới mở lại. Lâu như thế, bố biết đi đâu câu cá đây!”
Dương Mộng Ninh mở điện thoại bấm vào app, xem được thông báo đầy đủ: “A, thì ra là để xây nhà trên cây. Nhà trên cây kìa! Con từng xem ảnh trên mạng, đẹp lắm. Đợi xây xong, con nhất định phải đi chơi!”
“Hai bố con đừng xem điện thoại nữa, ngồi ăn cơm đi!”
Vì sắp phải gặp đoàn người của viện nghiên cứu, Lâm Vân Tụ không ăn mặc quá tùy tiện. Cô mặc chiếc áo cộc tay cổ chữ V có cúc, màu trắng viền đen, chất vải có đường gân nổi; phía dưới là chiếc quần dài màu đen viền trắng đơn giản. Mái tóc đen dài không buông xõa mà được búi gọn.
Ừm, không tệ, sắc mặt rất tươi!
