Chương 84: Khu vui chơi Xuân Phong Nhai
Hồ Vụ Sơn cách Xuân Phong Nhai không xa, hai người đi bộ khoảng mười mấy phút là tới.
Dư Diêu tò mò hỏi: "Vân Vân, rốt cuộc trong Khu vui chơi Xuân Phong Nhai có những trò chơi gì vậy? Có giống mấy khu vui chơi bên ngoài không?"
Dư Diêu hôm nay đúng là dậy rất sớm, cũng đã đến Xuân Phong Nhai nhìn thử một cái, đáng tiếc cánh cửa gỗ bên ngoài chắn kín mít, cô không hề thấy được cảnh gì, ở lối vào còn dán bảng giá vé của Khu vui chơi Xuân Phong Nhai.
Một vé vào chơi cần ba trăm tệ, nói thật, mức giá này đối với một khu vui chơi thì hơi đắt, thường chỉ những khu vui chơi thực sự chuyên nghiệp mới có giá vé ba trăm tệ trở lên. Nhưng Khu vui chơi Xuân Phong Nhai nói cho cùng chỉ là một điểm du lịch trong Núi Mê Vụ, không phải khu chính, nên cô càng tò mò rốt cuộc có trò chơi gì mà đáng giá đồng tiền bát gạo như vậy.
Lâm Vân Tụ vẫn tiếp tục giữ bí mật: "Cậu đoán xem?"
Hiện giờ giá vé vào Núi Mê Vụ đã là ba trăm tệ một người, Khu vui chơi Xuân Phong Nhai lại bán vé riêng cũng ba trăm tệ, đến đây chơi một chuyến đúng là không rẻ, cũng không biết hôm nay lượng khách sẽ đông bao nhiêu, dù sao vẫn còn nhiệm vụ cấp độ 3 số 5 phải hoàn thành mà!
Khi đến điểm bán vé trước cổng Xuân Phong Nhai, Lâm Vân Tụ thấy người đang mua vé trước cổng là con dâu trưởng thôn, tay còn dắt một bé gái chừng ba bốn tuổi, tóc tết hai bên như hai cái sừng dê.
"Chị Hương Lan, chị đưa Nha Nha đi chơi à?" Lâm Vân Tụ lên tiếng chào hỏi. Cô đã đến nhà trưởng thôn nhiều lần, biết con trai trưởng thôn làm việc ở chính quyền thị trấn, còn con dâu trưởng thôn là bà nội trợ, ở nhà bên cạnh con gái Nha Nha.
"Ôi chao, là Vân Vân đấy à! Nha Nha, mau gọi dì Vân Vân đi!" Mẫn Hương Lan lắc cánh tay nhỏ bụ bẫm như khúc sen của con gái.
"Dì Vân Vân~" Nha Nha ngẩng đầu, chớp chớp đôi mắt to, giọng ngọt lịm, làm tim người khác như tan chảy.
Một tiếng "dì" đó suýt chút nữa làm Lâm Vân Tụ vỡ tim, nhưng nghĩ lại, cô và con trai trưởng thôn vốn cùng thế hệ, vậy Nha Nha gọi cô là dì cũng chẳng có gì sai.
Dư Diêu vừa định cười phá lên, thì Nha Nha hơi nghiêng đầu, giọng ngọt ngào: "Còn cả vị dì xinh đẹp này nữa~"
"Ha ha ha ha~" Lúc này, cả bọn cùng cười vang.
【Vân Vân đúng là biết nói là làm, tôi chỉ nhìn thấy được vẻ mặt ôn hòa pha chút lúng túng của cô ấy, còn những người khác thì không nhìn thấy mặt, tôi rất muốn xem cô bé này khi gọi 'dì' có vẻ mặt ngây thơ vô tội đến mức nào.】
【Tôi hơn hai mươi tuổi, nhưng tôi vẫn là chị, hừ~】
【Tôi ba mươi rồi, đã có thể bình tĩnh chấp nhận bị gọi là dì, quen dần là hết thôi mà!】
Lâm Vân Tụ cười tươi, ngồi xổm xuống, sờ hai bím tóc của Nha Nha, hỏi: "Nha Nha hôm nay đi chơi với mẹ à?"
"Vâng ạ! Mẹ nói dì giỏi lắm, cả ngọn núi này đều là của dì, tuyệt lắm!" Nha Nha vừa nói vừa vung vẫy tay, trong mắt đầy sao.
Lâm Vân Tụ không nhịn được cười: "Chị Hương Lan, hôm nay chị dẫn Nha Nha đến chơi, vé vào Khu vui chơi Xuân Phong Nhai không cần mua đâu, em đưa hai người vào thẳng luôn."
"Như vậy áy náy quá!" Mẫn Hương Lan lắc đầu từ chối, dù đều là người quen biết, nhưng cô không có ý chiếm lợi, lúc vào núi cũng đàng hoàng mua vé. Con gái muốn vào khu vui chơi, dù giá vé khiến cô hơi xót tiền, nhưng nên mua thì vẫn mua.
"Chị Hương Lan, lúc xây dựng Núi Mê Vụ, trưởng thôn đã giúp em rất nhiều, em thật sự cảm kích, nên hôm nay chị đừng từ chối nữa! Nếu lần sau chị có đến nữa, thì mua vé cũng được mà!"
Thì ra là do nể tình bố chồng mình, Mẫn Hương Lan không từ chối nữa, gật đầu đồng ý.
Những du khách khác đang xếp hàng mua vé thấy cảnh này thì ghen tỵ đến muốn rơi nước mắt, tại sao họ lại không quen bà chủ nhỉ, thật muốn kết thân với bà chủ quá đi mất!
Bước qua cánh cửa gỗ là tới Xuân Phong Nhai.
Dư Diêu chạy nhanh lên đỉnh vách núi, kêu lên kinh ngạc: "Nơi này hóa ra thật sự là một vách núi, ít nhất cũng phải cao hai trăm mét nhỉ!" Dư Diêu hơi nghiêng người về phía trước, nhìn ra ngoài qua lan can bảo vệ.
"Phía dưới trông thú vị quá đi thôi! Còn cái này nữa, là gì vậy? Cầu à?"
Bên trái vách núi là cầu thang đi xuống, bên phải là cầu trượt, còn ở giữa là một cây cầu dài thẳng tắp, dẫn thẳng tới đỉnh vách núi đối diện. Bất quá, đỉnh vách núi đối diện thấp hơn Xuân Phong Nhai một chút, nên cây cầu này hơi dốc.
Chỉ có điều, dáng vẻ cây cầu này hơi kỳ lạ, giống như một đường hầm tròn, bên ngoài có vẻ là thủy tinh, nhưng nhìn từ ngoài lại không thấy được bên trong.
"Cầu Bốn Mùa!" Mẫn Hương Lan đọc lên cái tên trên tấm biển đặt bên cạnh.
【Vân Vân, mau lên cầu rồi xuống dưới chơi đi, vừa nãy một cảnh nhìn từ xa đẹp quá!】
【Các cậu nhìn xung quanh cầu toàn là mây mù bay lãng đãng, có phải rất giống chốn tiên cảnh không!】
【Mau vào đi, để bọn tôi xem cái Cầu Bốn Mùa này rốt cuộc có khác gì, không lẽ chỉ là ở trên cao nhìn xuống khu vui chơi dưới vực thôi chứ!】
"Vậy chúng ta cùng lên cầu nào!" Lâm Vân Tụ, Dư Diêu, Mẫn Hương Lan và Nha Nha bốn người cùng bước vào Cầu Bốn Mùa.
Từ bên ngoài nhìn vào bên trong tối thui, chẳng có chút ánh sáng nào, thế nhưng khi mọi người đặt chân lên mặt cầu trông như thủy tinh, cả đường hầm sáng rực lên, ánh sáng tuy rực rỡ nhưng không hề chói mắt.
"Chà!" Nha Nha vui vẻ vỗ bàn tay nhỏ, còn mấy người lớn thì lặng lẽ nín thở.
Chỉ thấy những tia sáng vàng nhạt như đuôi sao băng lướt qua dưới chân họ, lại lướt qua hai bên và trên đỉnh đầu, rồi đột ngột bung ra như pháo hoa rực rỡ, chớp mắt đã biến mất.
"Đây có phải là màn hình không? Công nghệ cao vậy sao? Cảnh tượng vừa rồi nhìn cứ như thật ngay trước mắt vậy." Dư Diêu không nhịn được giơ tay chạm thử, mát lạnh, đúng là rất giống thủy tinh.
Dư Diêu vừa dứt lời, bên trong đường hầm lại biến hóa.
Trong núi rừng hoang vu, mầm xuân phá đất vươn lên, khỏe khoắn trong mùa đầy sức sống, mưa xuân tuôn xuống, phủ lên núi rừng một tấm màn trắng, vạn vật sinh trưởng, lòng hướng về tự do. Mùa hạ tiếng ve râm ran, núi rừng trở thành một dãy núi xanh ngắt, rực rỡ tráng lệ, mặc sức phô bày sức sống. Gió thu thổi đến, lá rụng đầy đất, những sinh mệnh từng nở hoa trong hơi xuân kết thúc trong sắc thu, cuối cùng bị tuyết đông bao phủ, chờ đợi lần băng tan năm sau.
Bốn mùa xoay vần, thời gian chuyển dời, cái đẹp chỉ trong khoảnh khắc. Hoa xuân, mưa hạ, lá thu, tuyết đông, dần dần theo dòng thời gian mà xa khuất.
"Núi xuân thanh khiết mà như cười, núi hạ xanh biếc mà như nhỏ xuống, núi thu sáng trong mà như trang điểm, núi đông ảm đạm mà như đang ngủ." (Câu này trích từ *Lâm Tuyền Cao Trí* của Quách Hy)
Trong nháy mắt, cảnh tượng bốn mùa thay nhau biến đổi cứ thế hiện ra.
"Đẹp quá, công nghệ 3D này còn chân thực hơn cả ở rạp phim!" Một giọng nói chợt vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ đang đắm chìm của Lâm Vân Tụ và mọi người, thì ra có du khách khác cũng bước vào Cầu Bốn Mùa.
Lâm Vân Tụ khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng giơ cánh tay lên, các khớp ngón tay thon dài, một con bướm tím nhạt đang chao liệng, như sắp thật sự đậu xuống đầu ngón tay trắng nõn của cô.
