Chương 1: Trọng sinh sau khi chết
Minh Dạng run run trèo lên sân thượng tầng mười tám, dựa vào lan can miễn cưỡng đứng vững, hà một hơi khói trắng vào bàn tay lạnh cóng.
Bỗng, một luồng sáng mạnh chiếu thẳng vào mặt, phơi bày khuôn mặt hốc hác, đỏ ửng, tái nhợt và đầy vết thương của cô.
Người đàn ông mặc đồ tác chiến màu đen lùi sang một bên, Cố Thanh Nguyệt bước ra từ bóng tối.
Cô ta mặc chiếc áo khoác lông vũ màu đỏ ấm áp, hàng lông trắng trên cổ áo sạch sẽ tinh tươm, gương mặt hồng hào, trên tay còn bưng một cốc trà sữa nghi ngút khói, cứ như vẫn đang sống trong thời kỳ trước mạt thế.
Minh Dạng nuốt nước bọt. Gió lạnh như dao cứa vào mặt, đau buốt.
Cô muốn bỏ chạy, nhưng cúi đầu nhìn xuống, độ cao tầng mười tám như vực thẳm tăm tối, chặn mất đường sống.
“Mày nghĩ mày chạy thoát được sao, Minh Dạng?”
Minh Dạng nhìn vào mắt Cố Thanh Nguyệt: “Tại sao?”
“Rõ ràng tao chưa làm gì cả, vì sao mày hãm hại tao, lấy mạng tao?”
Cố Thanh Nguyệt không hề che giấu vẻ khinh miệt, nhìn Minh Dạng như đang xem một trò hề: “Để anh trai tao hết hy vọng.”
Minh Dạng cười, nụ cười tái nhợt yếu ớt: “Chỉ vì thế thôi sao? Mày đã hại tao đến mức này.”
Cô và Cố Thanh Hàn đã chia tay hơn hai năm, chưa từng có ý định làm phiền anh lần nữa.
“Chưa hết đâu!” Cố Thanh Nguyệt từng bước tiến lại gần.
Minh Dạng nhìn chiếc cổ trắng ngần của ả, siết chặt con dao nhỏ giấu trong tay áo.
Dù phải chết, cô cũng kéo Cố Thanh Nguyệt xuống địa ngục cùng.
“Minh Dạng, tao cứ nghĩ không có anh trai tao che chở thì mày đã chết trong mạt thế rồi, không ngờ mày vẫn sống được đến tận hôm nay.
Đáng lẽ mày chết sớm thì cha mẹ ruột và anh trai mày đâu phải chết. Đằng này mày lại sống dai nhất. Cảm giác bị người ta vứt bỏ không dễ chịu đúng không?” Cố Thanh Nguyệt nở nụ cười rạng rỡ.
Đồng tử Minh Dạng co lại: “Là mày!”
“Cố Thanh Nguyệt, bầy zombie là do mày dẫn tới, cây biến dị đột nhiên phát điên cũng do mày giở trò, còn chuyện anh họ tao đẩy tao xuống xe cũng là mày chỉ đạo, đúng không!” Minh Dạng gào đến khản tiếng, gần như sụp đổ.
“Phập!” Không biết từ lúc nào, trên tay Cố Thanh Nguyệt đã xuất hiện một con dao găm, đâm thẳng vào tim cô.
Minh Dạng há miệng, máu không ngừng trào ra, cô trừng mắt nhìn Cố Thanh Nguyệt.
Cố Thanh Nguyệt ghé sát tai Minh Dạng, dùng giọng cực nhỏ nói: “Là tao thì đã sao? Nếu bọn họ không nhận ra mày, không đi cứu mày, thì cũng đâu đến nỗi chết. Là mày hại chết bọn họ. Minh Dạng, đây chính là cái giá của việc kiếp trước mày bỏ rơi anh trai tao, vứt bỏ tao. Chết đi!”
Đôi môi đỏ của Cố Thanh Nguyệt cong lên thành một đường cười thật rộng, nụ cười đắc ý cứa vào tim Minh Dạng.
Cô muốn Cố Thanh Nguyệt chết!
Ý chí mãnh liệt khiến Minh Dạng cảm nhận được dị năng bóng tối đã cạn kiệt trong cơ thể bắt đầu vận hành trở lại. Đột nhiên, con dao găm Cố Thanh Nguyệt cắm trong tim cô bị luồng ánh sáng đen tỏa ra từ cơ thể nuốt chửng, chuyển hóa thành dị năng của chính cô.
Minh Dạng dồn toàn bộ dị năng vào con dao nhỏ giấu trong tay áo.
Trong ánh mắt kinh ngạc của Cố Thanh Nguyệt, lưỡi dao mang theo ánh sáng đen vụt ra, trúng ngay chính giữa trán ả, cắm sâu vào não.
Tính ăn mòn của dị năng bóng tối lập tức ăn mòn trán Cố Thanh Nguyệt thành một lỗ đen.
Tốn công sức và thời gian để nghĩ xem kẻ điên Cố Thanh Nguyệt vì sao hại mình, chính là quyết định ngu xuẩn nhất cô từng làm.
Nghĩ đủ mọi cách, trả lại mọi tổn thương gấp mười, gấp trăm lần, mới là chân lý!
Nhìn dáng vẻ kinh hoàng của Cố Thanh Nguyệt, trong lòng Minh Dạng dâng lên một cảm giác hả hê khó tả.
“Á!” Cố Thanh Nguyệt thét lên thảm thiết, đẩy mạnh Minh Dạng xuống dưới sân thượng.
Minh Dạng đưa tay cố túm cổ áo Cố Thanh Nguyệt, muốn kéo ả cùng rơi xuống.
“Thanh Nguyệt!”
Người đàn ông mặc đồ tác chiến màu đen phóng tới, kéo Cố Thanh Nguyệt lại, thuận tay đẩy Minh Dạng ra.
Minh Dạng vừa đứng ngay mép sân thượng, dị năng đã cạn, thân hình gầy yếu không trụ nổi, lao xuống khỏi sân thượng.
Khi rơi khỏi sân thượng, cô nghe thấy một giọng nữ quen thuộc.
“Minh Dạng!”
Trong bóng tối, một bóng người xông ra, muốn nắm lấy tay cô, nhưng đã chậm một bước.
Gió lạnh thổi qua cơ thể Minh Dạng, rồi cơ thể cô bị bóng tối nuốt chửng.
Từ tầng mười tám rơi xuống, thân thể nát thành vũng thịt, cái đầu lăn đến bên một cây hoa bìm bìm. Cây hoa như ngửi thấy mùi máu, bò lên, nuốt chửng máu thịt cô…
...
Ánh hoàng hôn màu đỏ cam xuyên qua khe hở nhỏ của rèm cửa, rơi trên mái tóc thiếu nữ, làm vỡ tan ánh nắng ấm.
Minh Dạng bỗng mở bừng mắt, trong mắt bắn ra tia lạnh lẽo đáng sợ, theo phản xạ ngồi bật dậy khỏi giường.
Nhìn trần nhà quen thuộc, tấm rèm giường in hình bầu trời sao, Minh Dạng thoáng sững sờ. Đây chẳng phải ký túc xá đại học của cô sao?
Cô nhanh chóng sắp xếp lại mớ ký ức hỗn loạn, rút điện thoại từ dưới gối. Trên màn hình hiện ngày 5 tháng 7 của ba năm trước, 5 giờ chiều — một tiếng nữa mạt thế sẽ bùng nổ.
Cô trọng sinh rồi.
Minh Dạng từ từ thở ra một hơi trọc. Kiếp trước, sau khi chết, cô thức tỉnh ký ức tiền kiếp, linh hồn bị hút vào một không gian hư vô.
Không gian tĩnh lặng, ngoài một cuốn sách ra chẳng có gì.
Trong sách, Cố Thanh Nguyệt là nữ chính trọng sinh. Sau khi anh trai trở thành tàn phế, chị dâu bỏ rơi hai anh em ả, ả bị người ta bán vào phòng thí nghiệm ngầm, trở thành vật thí nghiệm. Trước khi chết, ả thức tỉnh hai dị năng: hồi tố thời gian và tinh thần ký sinh, rồi quay trở về trước mạt thế.
Còn cô, trong sách chính là người chị dâu ác độc đã mang vật tư bỏ rơi anh trai nữ chính là Cố Thanh Hàn sau khi anh mất đôi chân.
Thực ra, sau mạt thế, cô và Cố Thanh Nguyệt đều là người bình thường không có dị năng. Trong đội, việc giặt giũ nấu nướng đều một mình cô làm, còn Cố Thanh Nguyệt vẫn như trước mạt thế, một tiểu thư không phải động tay vào việc gì.
Một lần thú biến dị tấn công thành, cô và Cố Thanh Nguyệt đồng thời gặp nguy hiểm. Cố Thanh Hàn vốn đứng bên cạnh cô, thế nhưng anh lại chọn đi cứu Cố Thanh Nguyệt đứng xa hơn và đã có người bảo vệ.
Cố Thanh Nguyệt được cứu, chẳng hề hấn gì, còn Cố Thanh Hàn bị thú biến dị cắn đứt cả hai chân, thành phế nhân.
Cô mạng lớn, trong phút sinh tử được ân nhân cứu, nhưng đứa bé trong bụng không giữ được.
Cô không trách Cố Thanh Hàn, cũng không trách Cố Thanh Nguyệt, chỉ trách bản thân lúc đó chẳng qua là một kẻ không có sức chiến đấu, dựa vào ngọc bội không gian để giả vờ thành người có dị năng không gian.
Sau đó, cô không muốn đối mặt với Cố Thanh Hàn và Cố Thanh Nguyệt nữa. Cô chủ động đề nghị chia tay Cố Thanh Hàn, mặc kệ anh có đồng ý hay không.
Trả hết vật tư cho Cố Thanh Hàn xong, cô đi theo ân nhân rời căn cứ, tiến về kinh thành.
Trong mắt Cố Thanh Nguyệt, chính cô là người sau khi Cố Thanh Hàn mất đôi chân đã bỏ rơi anh trai ả, khiến anh trai ả suy sụp, và đó là ngòi nổ khiến ả mất chỗ dựa rồi bị người ta bán vào phòng thí nghiệm?
Sau khi trọng sinh, ả lợi dụng biết trước tương lai, cướp ngọc bội không gian của cô, nhiều lần bày mưu vu khống, khiến Cố Thanh Hàn dần dần hết hy vọng với cô, rồi vứt bỏ một người bình thường như cô giữa đường.
Sau khi cô nhận lại cha mẹ ruột, ả lại bày mưu hại chết cha mẹ và anh trai cô.
Chờ cho cô bị gia tộc vứt bỏ, vừa mới thức tỉnh dị năng bóng tối, ả đã đuổi tận giết tuyệt.
Điện thoại bỗng reo lên. Nhìn thấy cái tên Cố Thanh Nguyệt, ánh mắt Minh Dạng tối sầm.
Minh Dạng chuyển điện thoại sang chế độ im lặng. Chỉ còn một tiếng nữa là mạt thế ập đến.
Kiếp trước, cũng vào giờ này, Cố Thanh Nguyệt đến ký túc xá tìm cô, dùng tiền dụ dỗ cô chia tay Cố Thanh Hàn.
Cô không đồng ý, Cố Thanh Nguyệt nhân cơ hội đó mua mất ngọc bội không gian của cô.
“Minh Dạng, tao biết mày ở trong đó. Mở cửa ra. Mày muốn bao nhiêu tiền cũng được, chỉ cần mày đồng ý chia tay anh trai tao.”
Minh Dạng không vội trả lời. Cô kéo rèm cửa lại, chỉnh điều hòa xuống 16 độ C, bật đèn, lôi một chiếc áo khoác mặc vào, giấu con dao gọt hoa quả trong áo, rồi mới thong thả ra mở cửa phòng ký túc.
