Chương 12: Thời khắc săn giết
Cố Thanh Hàn lập tức đứng bật dậy. Minh Dạng bị phá vỡ nhịp, ánh mắt trở nên sắc lạnh, trực tiếp thu Cố Thanh Hàn vào không gian.
Ý niệm vừa động, ngay khoảnh khắc Cố Thanh Hàn tiến vào không gian, cuộn thép nặng mười mấy tấn đã chuẩn bị từ trước để nện người lập tức giáng thẳng xuống đỉnh đầu hắn.
Cố Thanh Hàn bị đè bẹp ngay lập tức. Bãi cỏ mềm lún xuống thành một cái hố, màu đỏ tươi chói mắt loang ra từ dưới cuộn thép.
Một người sống sờ sờ đột nhiên biến mất, những người khác sợ đến đờ đẫn.
“Ma, có ma!”
Gã vệ sĩ thân hình vạm vỡ hét to rồi lao ra khỏi kho.
Những người còn lại linh cảm chẳng lành, quay đầu bỏ chạy.
Lâm Châu lần nữa cảm nhận được dao động dị năng, mặt đầy kinh hoàng. Hắn vừa xoay người chạy được hai bước, một con dao găm từ trong bóng tối bay ra, xé gió ghim thẳng vào gáy hắn.
Với Minh Dạng, Lâm Châu – kẻ chủ mưu kiếp trước cùng Cố Thanh Nguyệt bày mưu hãm hại, ức hiếp cô – nhất định phải chết!
Lại vừa vặn lúc nãy Lâm Châu đứng gần cô nhất. Giờ không giết, e rằng sau này không còn cơ hội.
Nhìn hai tên vệ sĩ chạy thoát, ánh mắt Minh Dạng tối sầm lại.
Đuổi theo lúc này thì không kịp. Bọn chúng không phải chủ mưu, nhưng cô là kẻ hay ghi thù.
Nếu sau này gặp lại, cô cũng sẽ không nương tay.
Kiếp trước, nỗi đau của cô không phải do một mình Cố Thanh Nguyệt tạo ra, bọn chúng đều là đồng lõa.
Còn Văn Chi...
Người đã giúp cô trong lúc tuyệt vọng nhất, ân oán coi như xóa bỏ, gặp lại chỉ là người dưng.
Rất nhanh, bên ngoài kho vang lên tiếng động cơ ô tô.
Đám thây ma tụ tập trước cửa kho cũng đuổi theo bọn họ rời đi.
Minh Dạng hiện ra từ bóng tối. Ý niệm vừa động, dao róc xương đã nằm trong tay, dưới ánh mắt kinh ngạc của Lâm Châu, cô chém đứt đầu hắn.
Minh Dạng lại lấy rìu, mặt không biểu cảm bổ não Lâm Châu ra. Máu tươi lẫn óc bắn lên gương mặt trắng trẻo của cô, ánh đèn leo lét khiến cô trông như một ma nữ khát máu.
Dùng thanh gậy khuấy một hồi bên trong não Lâm Châu, Minh Dạng tìm ra một viên tinh hạch trắng cỡ hạt đậu nành.
Khóe môi cô nhếch lên. Quả không hổ danh là quân sư sở hữu dị năng thăm dò trong đội ngũ nhân vật chính, mới ngày thứ hai tận thế mà trong đầu đã kết tinh hạch.
Minh Dạng rửa sạch tinh hạch bằng nước, không vội hấp thu mà nhét vào túi trước.
Hấp thu tinh hạch cần thời gian, hiện tại cô còn có việc quan trọng hơn phải làm.
Cô cho xác Lâm Châu vào bao tải dứa lớn, rồi phân ra một khu trong không gian tĩnh để đặt thi thể hắn.
Thi thể người dị năng dính máu rất hấp dẫn đối với thực vật biến dị và thây ma.
Tận dụng xác kẻ thù như đồ bỏ đi cũng không tệ.
Sau đó Minh Dạng cắt điện nhà kho. Cô có thể nhìn rõ trong bóng tối, ánh đèn không mang lại cho cô cảm giác an toàn.
Bóng tối mới là lớp ngụy trang tốt nhất của cô.
Minh Dạng bước đến bên cạnh cái đầu của Cố Thanh Nguyệt, làm y như cũ, dùng rìu bổ não ra.
Bên trong cũng có một viên tinh hạch màu trắng bạc cỡ hạt đậu nành.
Vừa rồi cô thấy Cố Thanh Nguyệt cất đồ, hẳn là hệ không gian.
Minh Dạng dùng Thăm dò tinh thần.
【Tên: Điền Tiểu Tiểu, trạng thái: Đã chết, dị năng: Không gian (cấp 1)】
Đọc xong thông tin, Minh Dạng hơi cau mày. Đáng lẽ trước khi giết Cố Thanh Nguyệt, cô nên dùng dị năng tinh thần thăm dò một chút, xem sau khi chiếm dụng thân thể người khác, Cố Thanh Nguyệt có hiển thị dị năng tinh thần ký sinh hay không.
Cô đã sơ suất!
Minh Dạng tự kiểm điểm bản thân, bỏ thi thể vào bao tải dứa, rửa sạch tinh hạch bằng nước rồi nhét vào túi.
Một phen vất vả khiến cô thấy đau lưng mỏi gối, mệt lử.
Từ đêm qua thức tỉnh dị năng và tỉnh lại, cô liên tục chạy đôn chạy đáo trong trạng thái tinh thần căng thẳng, làm việc cường độ cao suốt mười tiếng liền.
Nếu không nhờ thức tỉnh dị năng giúp thể chất tăng lên, với thân thể trước kia, e là cô đã ngất từ lâu rồi.
Thân thể cô quá yếu. Sau này không chỉ phải tu luyện dị năng, mà còn phải kiên trì rèn luyện mỗi ngày.
Xử lý xong thi thể, Minh Dạng bắt đầu thu vật tư.
Một lần nữa phải cảm ơn Cố Thanh Nguyệt, vật tư chuẩn bị đầy đủ như vậy: thuốc men, lương thực, quần áo, đủ các loại đều có.
Thứ quan trọng nhất với cô là xăng, có đến mấy trăm phuy.
Minh Dạng đếm thử: tổng cộng chất thành ba tầng, mỗi tầng hơn một trăm phuy, cộng lại gần bốn trăm phuy.
Mỗi phuy theo tiêu chuẩn là hai trăm lít. Ngoài ra dầu diesel cũng có hơn hai trăm phuy.
Minh Dạng đặc biệt dùng vách ngăn không gian quy hoạch một khu vực riêng để chứa xăng, dầu diesel, than đá và than củi; cô còn tìm thấy hơn ba trăm bình gas hóa lỏng ở góc xa nhất nhà kho.
Nếu không đem đổi lấy thứ khác, số này đủ để cô dùng cả đời.
Nhưng tận thế càng về sau, đội ngũ càng quan trọng.
Minh Dạng lại thu nốt những vật tư khác trong kho cùng cả kệ hàng, làm vậy nhanh hơn nhiều.
Thu từng món một thì cô cần đứng trong vòng một mét với hàng hóa.
Cái kho Cố Thanh Nguyệt chọn rất lớn, gần mười nghìn mét vuông.
Nghĩ đến bên cạnh còn có một kho lạnh, Minh Dạng chỉ đành chất đám hàng này lên nền đất đen trước đã.
Đồ trong không gian tĩnh vẫn chưa được sắp xếp, bừa bộn. Phía trên đống vật tư thu từ trung tâm thương mại trước đó vẫn còn nhiều chỗ trống.
Sau khi thu xong vật tư, Minh Dạng lại thu luôn kệ hàng của nhà kho, dự định khi nào rảnh sẽ sắp xếp lại hàng hóa trong không gian tĩnh cho thật gọn gàng.
Quy hoạch sắp xếp ổn thỏa thì chắc chắn đủ chỗ chứa toàn bộ vật tư.
Thu xong, cô vừa bước ra khỏi cửa kho thì đụng mặt một con thây ma.
Ý niệm vừa động, dao róc xương đã trong tay, một nhát chém đứt đầu con thây ma.
Thế nhưng ngay lúc cô đang chém thây ma, một con mèo thây ma trong bóng tối lao vụt tới, nhảy bổ về phía Minh Dạng.
