Chương 29: Thu thập cây giống
“Cậu không được, gà quá! Sau này đừng có mơ đến vị trí đội trưởng của tôi.”
Minh Dạng quay người, phóng khoáng rời đi.
Ôn Việt vội đuổi theo: “Dạng Dạng, chiêu vừa rồi, cậu dạy tôi được không?”
Minh Dạng đưa tay ra: “Học phí!”
Ôn Việt: “…”
Tinh hạch vừa đến tay còn chưa kịp ấm đã phải nộp lên.
“Ít quá.”
“Vậy tôi nợ trước vậy.”
Minh Dạng vỗ vai cậu ta, đưa cho cậu một con dao gọt trái cây: “Rảnh thì đi rèn luyện thêm đi. Chiến đấu mới kích phát được tiềm năng con người. Cậu có nhiều dị năng như vậy, sợ gì chứ? Bây giờ giết thêm nhiều thây ma, đào thêm nhiều tinh hạch mới trưởng thành được.”
Ôn Việt nắm chặt con dao trong tay: “Đội trưởng, cậu nói đúng!”
Thằng nhóc này có ba hệ dị năng, lại còn có hệ độc nữa, nên dù bị cắn cũng không bị nhiễm virus thây ma.
“Con dao cậu cứ giữ lấy, đi gọi mọi người đến đào cây giống.” Cây giống không đào lên, còn dính với đất, cô không thu vào không gian được.
“Vâng!”
Hứa Hướng Dương không hiểu vì sao Minh Dạng lại đào cây giống, nhưng đội trưởng lợi hại như vậy nhất định có đạo lý của mình, cậu nghe lời làm theo là được.
Chu Dập và Thẩm Thanh Linh đã đoán được ý trong lòng Minh Dạng.
Động vật sẽ biến dị, tạm thời không biết sau khi biến dị có ăn được không, e rằng thực vật sau này cũng sẽ biến dị. Dạng Dạng làm vậy là phòng ngừa từ trước.
Ôn Việt có dị năng hệ mộc, về sau nếu thực vật biến dị, những cây giống này để lại còn có thể đưa cho Ôn Việt bồi dưỡng.
Người đào cây giống tích cực nhất là Ôn Việt. Cậu cầm cuốc lên là hì hục làm luôn, khiến Minh Dạng nhìn mà ngẩn người.
Cậu ta trắng trẻo thế kia, cô còn tưởng là người không biết làm việc, không ngờ lại tích cực như vậy.
“Mọi người đào cây quýt mật, đào, mận, lê đi. Tôi vào nhà kính thu mấy thứ khác.”
“Dạng Dạng, thu thêm nhiều vào. Rồi xem trong vườn rau còn rau gì không, lát nữa gọi tôi đến đào.” Ôn Việt hưng phấn nói.
Minh Dạng vào nhà kính, trước tiên giết hai con thây ma không tỉnh táo đang đi loanh quanh, hai con chỉ rơi ra một tinh hạch.
Sau đó cô thu toàn bộ cây việt quất trong nhà kính, kèm cả giá đỡ, vào không gian; tiếp theo là cây mâm xôi, cây dâu tây, cây sung, cây nho, quýt lùn trồng chậu.
Lật đá lên, đào ít giun đất nhét vào không gian.
Bây giờ cơ bản vẫn chưa có thực vật biến dị, giun đất cũng chưa biến dị. Giun đất sau khi biến dị sẽ to hơn nhiều, còn có thể xới đất. Nhưng hiện tại cô không có thời gian đi tìm giun biến dị, nên đành đào mấy con chưa biến dị trước.
Đào giun xong, Minh Dạng lại phát hiện một cái ao.
Vừa đến gần bờ ao, một con cá biến dị bất ngờ lao ra khỏi mặt nước, há cái miệng đầy răng nhọn xông về phía Minh Dạng.
Minh Dạng nghiêng người né tránh. Con cá biến dị văng lên bờ, mất nước, trợn trắng mắt, giãy giụa loạn xạ.
【Cá mè hoa biến dị (cấp một), sức mạnh: 10, tốc độ: 12, dị năng: không, không độc, chứa năng lượng yếu.】
Nhìn thấy “không độc, chứa năng lượng yếu”, Minh Dạng nheo mắt. Đây chẳng phải giống hệt lũ cá trong không gian của cô sao?
Minh Dạng thu con cá mè hoa biến dị vào không gian, hóa thân thành bóng, xuống nước, định thu toàn bộ nước ao cùng rong rêu và cá trong ao vào hồ trong không gian.
Thất bại!
Minh Dạng trợn mắt.
Không gian hình như không tiếp nhận, vì sao?
Đang lúc Minh Dạng nghĩ ngợi, một con cá thây ma lao tới. Minh Dạng vung dao lọc xương chém đôi con cá.
Mùi máu tanh nồng lập tức lan ra trong nước.
Minh Dạng nhìn xác con cá thây ma, một ý nghĩ hiện lên trong đầu.
Cô thử thu xác con cá thây ma vào không gian.
Thất bại!
Minh Dạng hiểu ra: không gian của cô không tiếp nhận thây ma. Trong mắt không gian, trên người thây ma mang độc.
Minh Dạng lại phát hiện một đàn tôm biến dị có độc nhẹ, thu vào không gian, thành công.
Thử thu nước ao vào hồ trong không gian, thất bại.
Dùng xô múc nước ao rồi đưa vào không gian, thành công.
Thu rong rêu dưới đáy ao, ếch nhái bên bờ, châu chấu trong cỏ, tổ kiến trên đường, đều thành công.
Tất cả động vật đã biến thành thây ma đều thất bại.
Minh Dạng hít sâu một hơi. May mà phát hiện sớm. Không thì khi gặp nguy hiểm chí mạng, cô muốn thu thây ma vào không gian rồi xử lý, nếu thất bại, lại không kịp trốn vào không gian, người chết chính là cô.
Minh Dạng lại phát hiện một ít rau diếp cá, cô thu luôn cả rễ. Hoa sen và củ sen cũng thu.
Lúc rời đi, cô phát hiện dưới gốc cây có sáu thùng nuôi ong. Vừa đến gần, lũ ong ùa ra muốn tấn công, Minh Dạng lập tức hòa mình vào bóng tối.
Đàn ong kêu vo ve từng trận. Mưa rơi xuống làm ướt lớp lông tơ trên mình lũ ong. Chúng dường như nhận được hiệu lệnh gì đó, liền tản ra rồi bay về lại tổ.
Thăm dò tinh thần.
【Ong chúa biến dị (cấp một), sức mạnh: 1, tốc độ: 21, dị năng: độc, độc nhẹ, chứa năng lượng yếu.】
Ý là ong chúa biến dị cũng ăn được sao?
Minh Dạng thu toàn bộ thùng ong vào không gian.
Chờ con ong chúa biến dị được nuôi dưỡng, cô sẽ thử xem có khế ước được không.
Ong biến dị nuôi lên không những có thể chiến đấu, mà còn có thể lấy mật.
Cây giống đã có, ếch cũng có, ong cũng có. Chuyến này quá đáng giá.
Ôn Việt và mọi người đào cây giống đến gần nửa đêm mà vẫn chưa thấy Minh Dạng về, có chút lo lắng.
“Tôi đi tìm Minh Dạng đây.” Ôn Việt nói.
Thẩm Thanh Linh vội ngăn cậu lại: “Tin Dạng Dạng đi. Lát nữa em đi mất, bọn này lại phải đi tìm em.”
“Nhưng…”
“Đội trưởng, cuối cùng cậu cũng về rồi.”
“Đội trưởng, đây là chỗ tụi mình đào được. Ngoại trừ Ôn Việt để lại mấy cây, còn lại tụi mình nộp hết lên trên.”
“Dạng Dạng, mấy cây to này cậu xem có cần không? Không cần thì thôi, cần thì cất đi.” Chu Dập nói.
Minh Dạng nhìn đống cây giống chất trên mặt đất, bọc kín rễ bằng túi ni lông, vô cùng hài lòng.
Quýt mật, quýt đường, đào phượng, đào vàng, lê thúy quan, lê thu nguyệt, mận mật ong…
Mấy người còn đào cả cây tỳ bà, hồng, lựu, kiwi, dương mai mà chủ nông trại tự trồng.
Có người làm cùng đỡ thật, Minh Dạng thầm nghĩ.
Nếu chỉ có mình cô, không chừng phải đào tới một hai ngày.
Sau khi thu tất cả vào không gian, mọi người làm việc đến nửa đêm, mệt lử. Lên xe RV, Minh Dạng lấy từ trong không gian ra mấy hộp cơm.
Mấy hộp cơm này là cô thu từ siêu thị, đã nguội lạnh.
Xe RV có dụng cụ nấu ăn, cũng có thể dùng điện. Nhưng mấy ngày nay không có nắng, Minh Dạng sợ xe RV hết điện, nên lại lấy ra một bình ắc quy.
Thẩm Thanh Linh nhìn Minh Dạng liên tục lôi đồ ra, vẫn thấy thần kỳ.
Đến khi thấy Minh Dạng lôi cả lò vi sóng ra, Hứa Hướng Dương mắt sáng rực: “Đội trưởng, cậu giỏi quá, gì cũng có.”
“Chị Thanh Linh, chị hâm mấy hộp cơm giúp em nhé. Ăn xong mọi người nghỉ ngơi một lát, em lái xe.”
“Đến nông trại, chúng ta xem có tìm được chỗ nào rửa ráy không.”
Minh Dạng lại lôi ra đào, nho, táo đưa cho Hứa Hướng Dương: “Đi rửa mấy thứ này đi, lát nữa ăn chung.”
Ăn cơm nóng, gặm trái cây, Hứa Hướng Dương phấn khích không thôi.
“Đội trưởng, tôi đã hai ngày không được ăn miếng cơm nóng nào.”
“Tôi Hứa Hướng Dương từ nay thề sống chết đi theo cậu!”
Minh Dạng cười cười. Bây giờ mới chỉ là khởi đầu, có đáng gì đâu. Ngày tận thế mới bắt đầu, hiện tại ít nhất còn chưa đến mức chết đói. Chờ khi mưa lớn, thây ma, động vật biến dị, hạn hán, thực vật biến dị, mưa dầm, dịch sâu bọ, bão tuyết từng bước giáng xuống…
Đó mới thực sự là ác mộng. Người thường muốn ăn no cũng khó.
